Cô suy nghĩ một chút rồi đăng lên vòng bạn bè: [Một chuyến du lịch nói đi là đi. Cảm ơn anh trai đã ủng hộ hết mình.]
Từ nhỏ đến lớn cô vốn nghịch ngợm quen rồi. Nếu là cô làm chuyện khác thường thì ba mẹ còn bình tĩnh được, nhưng nếu biết anh trai cũng nổi hứng như vậy, e rằng tối nay sẽ mất ngủ.
Bài đăng mới lên chưa đầy năm phút.
Điện thoại của Phó Văn Anh đã gọi tới. "An An à, anh con vẫn chưa được nghỉ hè đâu, không được làm loạn."
"Mẹ à, ngắm hoa ngắm cảnh thì phải đi sớm chứ. Đợi mọi người đều nghỉ hè rồi thì Đại Lý người đông như mắc cửi, còn gì đẹp nữa." An Ly vừa làm nũng vừa cãi lý.
Nghe vậy, Mạnh Yến Thần bật cười. Một tay giữ vô lăng, tay còn lại đưa ra: "Đưa điện thoại cho anh, anh nói với mẹ."
"An An, đưa điện thoại cho anh con." Phó Văn Anh cũng lên tiếng. Nhắc đến con trai, giọng bà lập tức nghiêm túc hơn.
"Không được, đang lái xe, nguy hiểm." An Ly lắc đầu từ chối cả hai.
"Mẹ yên tâm đi. Chẳng phải chỉ là mấy kỳ thi thôi sao? Anh con thiên tài như thế, giải quyết dễ như trở bàn tay."
"An An, thi cử là một chuyện, nhưng thái độ học tập cũng phải nghiêm túc." Phó Văn Anh không đồng tình.
"Mẹ thử nghĩ xem, con chỉ là một cô gái mới tốt nghiệp, mới mười tám tuổi, lại còn đơn thuần đáng yêu như thế này. Nếu không đi cùng anh trai, lỡ gặp người xấu lừa bán thì sao?"
Lời này nghe thì vô cùng tự tin, nghĩ kỹ lại còn có chút hợp lý, Phó Văn Anh vừa buồn cười vừa bất lực, còn Mạnh Yến Thần cũng không nhịn được mà cười theo.
Hai mẹ con giằng co thêm một lúc lâu, cuối cùng Phó Văn Anh đành cúp máy.
Sợ mẹ không vui, An Li lại mặt dày gửi liên tiếp hơn mười tin nhắn để dỗ dành.
Cho đến khi Phó Văn Anh bực mình chuyển thẳng cho cô hai trăm nghìn tệ.
Nhàn cư vi bất thiện
Kèm theo chỉ mấy chữ ngắn gọn: [Chăm sóc tốt cho bản thân, chơi vui vẻ.]
An Li hôn gió thật mạnh vào màn hình điện thoại, rồi quay sang nhìn Mạnh Yến Thần. "Thế nào, em lợi hại chứ?"
"Rất lợi hại." Mạnh Yến Thần mỉm cười gật đầu. Nếu đổi lại là anh, chắc đã bị mẹ mắng cho không ngẩng đầu lên nổi.
Có điều... anh cũng thật sự đáng bị mắng một trận để tỉnh táo lại.
"Em còn giúp anh giải quyết cả chuyện trốn học. Anh định cảm ơn em thế nào đây?" An Ly hạ cửa kính xe, gió núi mát lạnh ùa vào lòng.
"Thế nào cũng được. Em muốn gì?" Mạnh Yến Thần vòng tay lái, vững vàng tiến về phía trước.
"Mong muốn gì à..." An Ly xoa xoa cái đầu vừa trải qua kỳ thi đại học, suy nghĩ rất lâu rồi nghiêm túc nói: "Em muốn anh lúc nào cũng vui vẻ. Có được không?"
Đối với chuyện của Hứa Thấm, trước mặt anh, cô đã ám chỉ cũng có, nói thẳng cũng có.
Nhưng không hiểu vì sao, anh vẫn ngày một trầm mặc hơn, thỉnh thoảng còn lộ vẻ buồn bã.
Có lẽ vì sự giáo dưỡng của anh, anh chưa bao giờ thật sự cắt đứt với Hứa Thấm. Còn Hứa Thấm thì cứ bám lấy sợi dây đó, không ngừng truyền vào đầu anh những suy nghĩ tiêu cực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Muốn anh vui vẻ sao…
Trong lòng Mạnh Yến Thần dậy sóng. Nhưng lý trí lại nói với anh rằng, An Ly chỉ đơn thuần quan tâm mình mà thôi. Một lúc lâu sau, anh khẽ cười: "Được, anh sẽ cố."
"Chậc chậc, sao lúc nào anh cũng mang bộ dạng tâm sự nặng nề thế." An Ly lắc đầu cảm thán. "Hay là trong trường có cô gái xinh đẹp nào mà anh theo đuổi không được?"
Nghe câu nói vô tình mà trúng tim đen ấy, Mạnh Yến Thần khẽ "ừ" một tiếng.
"Hả? Thật luôn à?" An Ly lập tức tỉnh cả ngủ.
Kiếp trước, cô nghe nói anh sống cô độc cả đời. Không ngờ lúc còn trẻ, anh cũng từng có người mình thích.
Cô gái ấy... chắc không phải mất sớm đấy chứ? Phải chăm tập thể d.ụ.c, nhớ khám sức khỏe định kỳ nhé, cô gái xinh đẹp kia!
"Anh, có ảnh không? Cho em xem tướng mạo chị ấy."
"Em còn biết xem tướng nữa à?" Mạnh Yến Thần bật cười.
"Cũng biết chút chút. Em muốn xem chị ấy có số sống lâu không." An Ly vô tư đáp.
"Cô ấy sẽ sống trăm tuổi." Người đàn ông nói rất chắc chắn.
"Được rồi, được rồi." An Ly không muốn khơi lại chuyện buồn của anh nữa, bèn ôm gối, ngáp một cái rồi chẳng bao lâu đã ngủ mất.
Suốt dọc đường, hai người vừa đi vừa dừng. Trước khi tới Đại Lý, họ đã đi ngang qua rất nhiều núi non sông nước đẹp đến mức chẳng biết tên.
An Ly chụp rất nhiều ảnh, rồi gửi hết cho Phó Văn Anh xem.
"Mẹ à, tiểu bảo bối của mẹ đã dò đường giúp mẹ rồi nhé. Hôm nào chúng ta cùng đến chơi."
Cái miệng nhỏ ngọt như rót mật, khiến Phó Văn Anh nhìn mà tâm trạng cũng vui lên không ít.
Nhưng cùng lúc đó, trong lòng bà vẫn không khỏi lo lắng.
Yến Thần cũng đi cùng, it nhất thằng bé cũng phải giữ chút chừng mực và hình tượng chứ?
…
Đến chiều tối.
Mạnh Yến Thần lái xe đến một bãi cỏ rộng mênh m.ô.n.g.
Dưới ánh hoàng hôn, anh dựng lều ngay tại chỗ, chuẩn bị đồ nướng và mang cả kính thiên văn ra.
Ăn tối xong, An Ly bắt đầu hí hoáy nghịch chiếc kính.
"A Ly, em xem thử có giống một bông hoa không?"
Mạnh Yến Thần cẩn thận điều chỉnh góc ngắm, khóe môi chợt cong lên. Đôi mày giãn ra, ánh mắt sáng như sao, lúm đồng tiền thấp thoáng trong làn gió đêm dịu nhẹ.
Đứng vào vị trí anh nhường cho mình, An Ly nhìn qua kính thiên văn, trước mắt cô là một dải tinh vân màu đỏ thẫm.