Những tầng mây bụi vũ trụ quấn quýt, chồng lớp lên nhau, giống như một đóa hồng khổng lồ đang âm thầm nở rộ giữa không gian bao la, vừa huyền bí vừa tao nhã. "Đúng là giống thật!"
"Đó là tinh vân Hoa Hồng, NGC 2237." Giọng người đàn ông chậm rãi, dịu dàng vang lên dưới bầu trời đêm tĩnh lặng. "Một đóa hồng sẽ chẳng bao giờ tàn."
"Trong thiên văn học có một khái niệm gọi là giới hạn Roche. Hành tinh và vệ tinh sẽ không ngừng tiến lại gần nhau dưới tác dụng của lực hấp dẫn, nhưng giữa chúng luôn tồn tại một khoảng cách an toàn ngắn nhất."
"Nếu vượt qua giới hạn Roche, lực thủy triều sẽ xé nát vệ tinh."
Gió đêm hơi lạnh, Mạnh Yến Thần ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, giọng nói trầm thấp mang theo chút ý cười nhàn nhạt, như tự giễu, lại như một sự bình thản sau khi đã chấp nhận tất cả.
"Sau đó, thiên thể đã vỡ nát ấy sẽ hóa thành vô số mảnh vụn, dần dần tụ lại quanh hành tinh kia, trở thành một vành đai, mãi mãi ôm lấy nó."
…
Ngày hôm sau đến Đại Lý, Mạnh Yến Thần mua vé máy bay.
Trở về Bắc Thành, quay lại trường học.
Tiết học có thể trốn một buổi, nhưng thi cử thì tuyệt đối không thể trượt.
Nếu không, e rằng cơn giận của Phó Văn Anh sẽ chẳng ai chịu nổi.
Đưa An Ly đến khách sạn năm sao, anh cẩn thận kiểm tra căn phòng một lượt rồi mới dặn dò: A Ly, chuyến bay sáng mai lúc mười giờ, em ngủ sớm đi."
"Hả? Em cũng phải về sao?"
Suốt nửa tháng rong ruổi trên đường, vừa mới đến Đại Lý, cô còn chưa kịp ngắm nơi này cho thỏa thích.
"Chẳng phải em muốn ngắm bình minh trong tấm bưu thiếp lần trước sao?" Anh biết những ngày qua cô đã rất mệt.
Nhàn cư vi bất thiện
Nhưng Đại Lý là nơi xa lạ, anh làm sao có thể để cô ở đây một mình? Lỡ xảy ra chuyện gì, anh sẽ không kịp đến bên cô.
An Li khẽ bĩu môi. Muốn xem thì đúng là muốn xem, nhưng chẳng hiểu sao, lúc này cô lại không còn quá mong chờ nữa. Hơn nữa, sau này lên đại học, còn rất nhiều cơ hội.
"Ngoan, nghe lời anh." Bàn tay trắng lạnh của Mạnh Yến Thần nhẹ nhàng xoa mái tóc cô. Hơn một năm nay cô chưa cắt tóc, mái tóc đã dài gần đến eo. "Thi xong rồi chúng ta sẽ quay lại."
"Vâng." An Ly gật đầu theo bàn tay anh. "Anh ngủ ngon nhé."
—-
Khoang thương gia trên máy bay.
Ăn sáng xong, An Ly chẳng biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi. Mạnh Yến Thần lịch sự khẽ gọi tiếp viên hàng không mang tới một chiếc chăn mỏng. Anh nhẹ nhàng giũ chăn rồi đắp lên người cô, từng cử chỉ đều toát lên vẻ tao nhã như đã ăn sâu vào bản năng.
Nhìn gương mặt ngủ say yên bình của cô, anh cẩn thận chỉnh lại góc chăn từng chút một, giống hệt như vô số lần anh đã làm từ khi cô còn nhỏ.
Chỉ là… mỗi lần như vậy, cô đều không hề hay biết.
Ánh mắt đầy kìm nén và nhẫn nhịn ẩn sau cặp kính gọng vàng. Gọng kính ánh lên sắc kim loại, phủ lên làn da trắng lạnh những vệt bóng mờ. Mạnh Yến Thần chậm rãi dời mắt, cúi xuống cuốn sách trên tay.
Những thuật ngữ tài chính dày đặc ấy vốn đã quá quen thuộc với anh nhưng hôm nay, nhìn thế nào cũng không đọc nổi.
Cuối cùng, anh khép sách lại. Những kiến thức này, từ những kỳ nghỉ đông và nghỉ hè vài năm trước, khi thực tập tại tập đoàn, anh đã thuộc nằm lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mở sách ra chỉ là để đôi mắt có một nơi dừng lại. Kết quả lại khiến anh nhìn rõ lòng mình hơn.
…
Đến nơi, Mạnh Yến Thần đặt cho An Ly căn phòng tốt nhất ở khách sạn gần trường.
"Anh, em nghe mẹ nói anh có căn hộ gần trường mà. Em ở đó cũng được." An Ly nói với anh.
Bàn tay đang kéo vali của Mạnh Yến Thần khựng lại, lập tức đáp: "Không được."
Cô nhóc này vốn chẳng chịu ngồi yên, đến đó, chắc chắn sẽ lục tung mọi thứ, những thứ nên thấy hay không nên thấy đều sẽ bị cô phát hiện.
"Vâng..." An Ly buồn bực đáp lại. Cô biết ngay mà, đáng lẽ không nên tới đây. Gió Đại Lý, hoa Đại Lý... dường như vẫn đang gọi cô quay về.
Thấy tâm trạng cô sa sút, giọng Mạnh Yến Thần lập tức dịu xuống. "Bên đó đơn sơ lắm. Em ở khách sạn sẽ thoải mái hơn. Buổi tối anh cũng sẽ qua đây, ở ngay phòng bên cạnh, được không?"
"Vâng." An Ly gật đầu, vẫn hơi ấm ức. Nhưng nghĩ đến việc ngày mai anh còn phải thi, cô cũng lười cãi nữa.
…
"Đỉnh thật đấy, anh em! Trốn học một phát là mất hút hai tuần liền. Khai thật đi, làm gì thế?" Vừa bước vào trường thi, mấy người bạn thân đã vây quanh trêu chọc.
Đám sinh viên tài chính ai cũng xuất thân khá giả, nhưng giữa đám đông ấy, Mạnh Yến Thần với dáng người cao ráo vẫn nổi bật hẳn lên.
"Đi du lịch tự lái."
"Du lịch tự lái? Có phải đi cùng em gái xinh đẹp nào không?"
"Đi cùng người nhà." Một câu nói ấy lập tức dập tắt ngọn lửa tò mò của cả đám.
Đúng lúc chuông báo vào thi vang lên, mọi người ai về chỗ nấy.
Kỳ thi ở đại học không xếp lịch dày đặc như cấp ba, thi xong buổi sáng, buổi chiều không có tiết.
An Ly không có việc gì làm nên đi bộ sang trường anh chờ. Khi điện thoại reo, cô đang dạo quanh khuôn viên trường.
"A Ly, em đang ở đâu?" Nghe tiếng ồn ào ở đầu dây bên kia, Mạnh Yến Thần nhanh ch.óng đoán ra cô đang ở trong trường.
"Em ở ngoài sân bóng rổ."
Lịch thi của từng lớp đại học khác nhau nên trong trường vẫn rất náo nhiệt. Sân bóng rổ đang kiểm tra ném rổ cuối kỳ. Giáo viên thể d.ụ.c ôm bảng điểm, vừa ghi xong thành tích cuối cùng vừa thổi còi giải tán.
"Ừ, tìm chỗ nào mát đứng đợi anh." Mạnh Yến Thần dặn dò xong thì thu dọn đồ, rời khỏi phòng thi.
Đúng lúc đó, mấy nam sinh khoa thể d.ụ.c vừa giải tán, nhìn thấy cô gái đứng bên sân thì mắt ai nấy đều sáng lên.
Một cậu trai hớn hở bước tới. "Em gái, chào em. Em học khoa nào vậy? Xinh thế này mà sao trước giờ anh chưa từng gặp?"
"Chào học trưởng, em học khoa Luật." Thật ra cô đúng là sinh viên khoa Luật của trường này, chỉ có điều còn chưa chính thức nhập học.
"Giỏi thật đấy, học muội. Khoa Luật trường chúng ta đâu có dễ thi."
"Chỉ là may mắn thôi." An Ly mỉm cười gật đầu. Những phép tắc dịu dàng, đoan trang mà Phó Văn Anh dạy dỗ từ nhỏ cuối cùng cũng có đất dụng võ.
"Học muội, anh có thể xin số điện thoại của em được không?"