Hoa Nở Nơi Tận Cùng Tinh Vân

Chương 14



"Chiều mai bọn anh có trận bóng rổ ngay ở đây, em cũng có thể đến xem."

 

"A Ly, đi thôi." Một bóng người cao lớn trong bộ đồ đen đột nhiên chen vào đám đông, nắm lấy cổ tay cô rồi kéo đi.

 

"Anh à, con trai trường anh nhiệt tình quá đấy." An Ly lau mồ hôi trên trán.

 

Mạnh Yến Thần đang định nói gì đó thì nghe cô chậm rãi bổ sung: "Đáng sợ thật, hay là em đổi trường khác nhỉ."

 

...Cái đó thì không cần.

 

Sống lưng Mạnh Yến Thần hơi cứng lại. Lúc này anh mới nhớ ra, tuy An Ly đã được tuyển thẳng, nhưng vẫn còn rất nhiều lựa chọn.

 

"Trường nào cũng như nhau thôi." Con gái xinh đẹp như cô, đổi trường cũng chẳng có ý nghĩa gì.

 

Nói xong, anh nhận lấy chiếc ô chống nắng nhỏ trong tay cô rồi mở ra che cho cô.

 

Suốt chuyến đi, An Ly mua toàn những chiếc váy dài thướt tha thích hợp để chụp ảnh du lịch. Chiếc váy hoa màu vàng nhạt khiến cô vừa tươi sáng hoạt bát, lại vừa mang vẻ thanh nhã kiêu hãnh của một tiểu thư được nuôi dạy tốt.

 

Người đàn ông bên cạnh mặc áo sơ mi đen phẳng phiu, dáng người cao ráo. Hai người sóng vai bước dưới hàng cây rợp bóng, nhìn từ xa giống như một đôi bích nhân.

 

"Sao vậy? Thi không thuận lợi à?"

 

Sống cùng nhau nhiều năm, nhiều khi không cần nhìn cũng có thể cảm nhận được tâm trạng của đối phương. Hôm nay anh lại có vẻ buồn bực.

 

Mạnh Yến Thần khẽ đáp: "Cũng tạm."

 

"Ồ..." Vừa về trường đã ủ rũ thế này, chẳng lẽ cô gái anh thầm thích trước đây đã có người yêu mới?

 

Trong đầu An Ly lập tức tự biên tự diễn ra cả một vở kịch.

 

Chắc là ai đó bị nữ thần từ chối, buồn bã bỏ học chạy đi du lịch cùng cô, kết quả lúc trở về thì phát hiện nữ thần đã danh hoa có chủ, cho nên lại càng chán nản.

 

Ánh nắng xuyên qua tán lá, tạo thành từng vệt sáng loang lổ trên mặt đất. Giữa hè oi ả nhưng cũng đầy sức sống.

 

Im lặng một lúc, cô lên tiếng an ủi: "Anh, không sao đâu. Đợi anh thi xong tuần này, chúng ta quay lại Đại Lý. Ở đó có rất nhiều hoa, cũng có rất nhiều bướm, đến lúc đó chúng ta có thể sưu tầm thêm vài con."

 

Mạnh Yến Thần siết c.h.ặ.t cán ô đến mức gần như muốn bóp nát. Anh cúi đầu nhìn cô gái nhỏ đang lải nhải bên cạnh, khẽ hỏi: "Đó là lý do em muốn đến Đại Lý sao?"

 

Là vì... muốn cùng anh ngắm bướm?

 

"Một nửa thôi. Hoa ở đó cũng đẹp mà."

 

"Ừ. Đúng là rất đẹp…, đẹp đến mức khiến người ta không thể quên được."

 

—-

 

Trời bên ngoài rất nóng, bọn họ lái xe trở về khách sạn. 

 

Mạnh Yến Thần thi cử rải rác suốt một tuần, còn An Ly thì ở khách sạn ngủ bù.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ngày thứ ba sau khi quay lại Đại Lý là sinh nhật hai mươi tuổi của anh.

 

Hai người đến vườn hoa lớn nhất địa phương. Trời xanh mây trắng, muôn ngàn loài hoa đua nở. Những cánh bướm ở Đại Lý con nào con nấy cũng rực rỡ ch.ói mắt.

 

Thỉnh thoảng gặp những con bướm đã bay mỏi, sắp kết thúc vòng đời, họ lại cẩn thận nhặt lên cất giữ.

 

An Ly đội chiếc mũ chống nắng, chạy lon ton phía trước.

 

Bỗng nhiên, một con bướm màu lam sẫm với chiếc đuôi phượng thật dài nhẹ nhàng đáp xuống vai cô. Dưới ánh mặt trời, đôi cánh của nó phản chiếu thứ ánh sáng rực rỡ mê người.

 

Thế nhưng, nó chỉ khó nhọc vỗ vài cái đôi cánh lộng lẫy rồi lặng lẽ nằm yên trên vai cô, không động đậy nữa. An Ly cẩn thận nâng nó xuống, đặt trong lòng bàn tay, xoay người nhìn Mạnh Yến Thần.

 

"Anh, con bướm nói chúc anh sinh nhật vui vẻ."

 

Mạnh Yến Thần lấy chiếc hộp chuyên dùng để bảo quản tiêu bản, nhẹ nhàng đặt con bướm vào.

 

Rồi anh không kìm được mà ôm c.h.ặ.t cô vào lòng. "A Ly, cảm ơn em... Có em thật tốt."

 

An Ly vòng tay ôm lại eo anh, khựng một lát rồi hít sâu mấy hơi, sau đó vô cùng tự tin nói: "Đúng không? Em vốn là tiểu thiên sứ của nhân gian mà."

 

Nhàn cư vi bất thiện

Mạnh Yến Thần khẽ cười, chăm chú nhìn nụ cười rạng rỡ dưới ánh nắng của cô. "Tiểu thiên sứ của anh, đói chưa? Chúng ta đi ăn cơm nhé."

 

Dưới ánh mặt trời, đôi mắt của chàng thiếu niên dường như quá đỗi ch.ói mắt. An Ly dời tầm nhìn, ngắm cánh đồng hoa mênh m.ô.n.g đang lay động theo gió.

 

"Thiên sứ sao mà biết đói được. Lát nữa thiên sứ uống chút sương sớm là đủ rồi." Cô nghiêm túc nói đùa như thật, cuối cùng vẫn bị anh kéo ra khỏi cánh đồng hoa.

 

"Hay là chúng ta tự làm một cái bánh kem đi. Dù sao vẫn còn sớm mà." Trong lúc ăn cơm, cô nhìn những đám mây trắng lững lờ ngoài cửa sổ rồi đề nghị.

 

"Em còn biết làm bánh kem à?" Người đàn ông thong thả hỏi.

 

Em gái mình thế nào, anh hiểu quá rõ. Ngày trước mẹ từng bắt cô học làm bánh để rèn tính kiên nhẫn và nữ công gia chánh. Kết quả cô chỉ thiếu điều làm nổ tung cả nhà bếp.

 

"Anh thấy sao?" An Ly liếc anh một cái. Cùng lắm nếu làm hỏng thì đi mua một cái khác cũng vẫn kịp.

 

Nhìn ánh mắt tinh nghịch mà đầy vẻ "đương nhiên là em không biết làm" ấy, Mạnh Yến Thần hiểu ngay: cô vẫn chẳng biết làm bánh. "Em thông minh như vậy, chắc chắn học một lần là biết."

 

Nghĩ đến việc mình sẽ là người đầu tiên được ăn chiếc bánh do chính tay cô làm, nụ cười trên gương mặt anh càng trở nên dịu dàng.

 

Trong đôi mắt như có cả cảnh xuân bất tận của Đại Lý.

 

Hai người tìm một tiệm trải nghiệm làm bánh kem rồi bước vào.

 

Cô chủ tiệm bánh xinh đẹp và dịu dàng đã tiếp đón vô số người mới học làm bánh. Dưới sự hướng dẫn kiên nhẫn của cô ấy, cuối cùng hai người cũng làm ra được một chiếc bánh kem ra hình ra dáng.

 

An Ly cầm tấm thẻ cắm bánh, đơn giản vẽ một con bướm xanh biếc rồi viết lên: "Chúc anh trai sinh nhật hai mươi tuổi vui vẻ."

 

Nhìn thấy hai chữ anh trai trên tấm thẻ, cô chủ tiệm bánh nhìn kỹ thêm hai lần rồi mỉm cười: "Tình cảm anh em của hai người thật tốt."

 

"Đương nhiên rồi." An Ly đắc ý đáp.

 

Mạnh Yến Thần chỉ lặng lẽ nhìn cô gái đang nghiêm túc viết chữ, khóe môi khẽ cong lên.