An Ly khẽ nhếch môi cười như không cười: "Chào buổi tối. Cô bị bắt cóc rồi à?"
"An... An An, chào buổi tối." Đầu dây bên kia, Hứa Thấm sững người một lát rồi mới lên tiếng: "Không có gì đâu, chỉ là chỗ chị bị cúp điện cho hơi sợ một chút. Làm phiền mọi người rồi, xin lỗi."
"A Ly, ai vậy?" Mạnh Yến Thần hỏi.
"Còn ai vào đây nữa, em gái của anh chứ ai." An Ly cúp máy ngay lập tức. Ngay trước mặt Mạnh Yến Thần, cô thẳng tay chặn số của Hứa Thấm, rồi trả điện thoại lại cho anh.
"A Ly?"
An Ly không đáp.
Cô xách túi bữa sáng, xoay người đi lên lầu.
Vừa vào phòng, cô hậm hực đẩy cửa, ngồi phịch xuống giường.
Đồ tiện nhân!
Đồ tiện nhân đúng là giỏi làm bộ làm tịch!
Rốt cuộc cô vẫn bị mẹ Phó ảnh hưởng quá nhiều, đáng lẽ vừa nãy phải mắng cho con tiện nhân đó một trận rồi mới cúp máy.
"An An, cậu sao thế?" Lan Lan vừa quan tâm vừa tò mò.
An Li hậm hực lôi ra một quyển Luật Hình sự.
"An An, môn này tận năm hai bọn mình mới học mà." AA ngạc nhiên nói.
"Mình cần dùng gấp." An Ly nghiến răng nghiến lợi.
"Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Mà anh đẹp trai vừa nãy mang bữa sáng cho cậu là ai thế?" Hai mắt AA sáng rực.
"Anh trai tớ." An Ly vừa nói vừa chăm chú lật mục lục của quyển Luật Hình sự.
"Cái gì? Anh cậu phạm tội à? Điều nào?"
"Anh cậu mới phạm tội ấy."
Đám người còn đang nói chuyện thì điện thoại của An Li sáng lên, màn hình hiện hai chữ: Anh trai.
"A Ly, sao thế?" Giọng nam trầm thấp từ đầu dây bên kia truyền đến.
"Em không vui." An Li vừa lật sách vừa đáp.
"Tại sao?" Mạnh Yến Thần nhẹ giọng hỏi.
"Em không thích cô ta." An Ly thành thật nói ra.
“Anh biết.” Giọng anh vẫn bình thường không chút gợn sóng.
"Em không thích cô ta." Cô gái lặp lại một lần nữa.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó, giọng nói trầm thấp, chậm rãi mà bao dung của Mạnh Yến Thần vang lên: "Được, anh biết rồi. Tối mai em muốn ăn gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô gái bật cười: "Bánh trôi."
"Được. Đi ngủ sớm một chút, ngày mai anh mang tới. Ngủ ngon."
"Ngủ ngon, anh."
Thấy tốc độ đổi tâm trạng của An Li nhanh đến mức khó tin, hai cô bạn cùng phòng đều trợn tròn mắt.
AA nhìn An Li với vẻ đầy mong đợi: "An An, cậu xem... tớ có được không?"
Tuy kiểu đàn ông chỉ biết cưng chiều em gái không phải gu của cô, nhưng anh trai của An Li đúng là quá đẹp trai.
"An An, còn tớ nữa, còn tớ nữa." Lan Lan cũng vội vàng chen lên trước.
"Hả?" An Ly càng khó hiểu.
"Ý tớ là so với cô gái vừa bị cậu loại khỏi vòng ấy." AA nhìn An Li với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
An Li nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Vậy thì hai cậu đều là thiên sứ."
…
Phát hiện mình bị chặn số, chiều hôm sau Hứa Thấm lo lắng chạy tới trường học.
"Anh, anh! Anh không sao chứ? Anh không sao thật tốt quá. Em gọi điện cho anh mãi không được, còn tưởng anh xảy ra chuyện gì, lo c.h.ế.t mất."
Diễn kịch hay thật lòng lo lắng, Mạnh Yến Thần vẫn phân biệt được, nhưng anh vẫn giữ phép tắc và sự giáo dưỡng của mình, chỉ bình thản hỏi: "Gọi không được thì sao em không hỏi An Ly?"
Nhàn cư vi bất thiện
"Chuyện này... chuyện này... em gái... em gái ấy..." Hứa Thấm cau mày, vẻ mặt đầy tủi thân, muốn nói lại thôi.
An Ly ngẩng đầu nhìn trời. Từ ngày có điện thoại riêng, cô đã chặn số của ai đó. WeChat hay các tài khoản liên lạc khác thì càng không thể có.
"Anh bên này vẫn ổn." Mạnh Yến Thần điềm đạm nói: "Sau này nếu gặp chuyện gì, em có thể gọi 110, 119 hoặc 120. Đều có thể cài làm số khẩn cấp."
"Vâng, cảm ơn anh đã quan tâm." Hứa Thấm nở nụ cười dịu dàng. "Anh, đây là lần đầu em tới khu này. Anh có thể đi dạo cùng em không? An Ly muốn ăn gì thì cứ chọn, em mời hai người ăn cơm."
Người ta đã cười nói nhã nhặn thì khó lòng lạnh lùng từ chối. Huống hồ, đó còn là sự giáo dưỡng và lòng tốt mà mẹ Phó đã dốc công vun đắp cho anh.
Theo thói quen, Mạnh Yến Thần gần như đã định gật đầu, nhưng sau một thoáng im lặng, anh chậm rãi nói: "Đi dạo phố thú vị nhất là những niềm vui bất ngờ tình cờ gặp được. Em tự đi sẽ thích hợp hơn. Chúc em có một buổi dạo chơi vui vẻ."
Sau đó hai người rời đi, về nhà nấu bánh trôi.
"A Ly, vì sao em lại ghét cô ấy như vậy? Ở trường cô ấy bắt nạt em sao?" Mạnh Yến Thần lo lắng hỏi.
Sao có thể không bắt nạt chứ. Chỉ là đó đều là chuyện của kiếp trước. Mà trước mặt anh trai mình, nói dối cũng vô ích, cũng chẳng cần thiết.
"Em mơ thấy một thế giới khác. Ở đó, cô ấy luôn nói với anh rằng mẹ đang khống chế anh, rằng gia đình này vô cùng ngột ngạt, chỉ có phản kháng mới có đường sống. Cô ấy khiến anh sống rất không vui, khiến mẹ cũng đau khổ.
Sau đó, cô ấy cố ý khiến anh rung động, rồi lại không chút do dự chạy về phía Tống Diễm. Cô ấy lừa anh cả đời không lấy vợ, sống u uất đến ch/ết. Cuối cùng, cô ấy thừa hưởng toàn bộ gia sản nhà họ Mạnh, còn cùng Tống Diễm từng bước lên cao."
"Anh có thấy em quá đáng không?" An Ly ngẩng đầu nhìn anh, hiếm khi để lộ vẻ dè dặt.
Dù sao, những điều cô vừa nói chưa từng xảy ra trước mặt anh. Chỉ vì một giấc mơ mà bắt một người luôn tao nhã, lịch thiệp như anh phải xa lánh cô em gái đã sống cùng mình hơn mười năm.