Hoa Nở Nơi Tận Cùng Tinh Vân

Chương 17



Mạnh Yến Thần nhìn những viên bánh trôi trong bát, chậm rãi nhớ lại từng lời cô nói. Những chuyện khác tạm không bàn đến, nhưng nếu yêu một người mãi mãi không thể có được… thì anh thật sự thà cả đời không kết hôn. Còn những chuyện còn lại, ngẫm kỹ cũng không phải hoàn toàn không có dấu vết để lần theo.

 

"A Ly, anh tin em. Anh sẽ bảo vệ ba mẹ và em."

 

"Anh." Cô gái nở nụ cười rạng rỡ. "Anh đúng là người anh trai tốt nhất trên đời."

 



 

Chớp mắt đã đến giữa học kỳ.

 

Khoa Tài chính có chuyến thực tế bên ngoài, suốt một tuần mới trở về.

 

Chiều hôm đó An Ly không có tiết học. Cô nhìn thời khóa biểu của Mạnh Yến Thần, thấy tiết học đầu tiên sau khi trở về vừa khéo học ở một giảng đường lớn gần đó.

 

Mùa thu, cô mặc chiếc váy dài màu lá phong bằng nhung mềm, đội mũ beret màu kaki, ôm một quyển sách trong tay. Đứng trước bục giảng, cô lễ phép gật đầu với giảng viên, rồi tự nhiên đi vào từ cửa sau, ngồi ở hàng ghế cuối cùng.

 

Dù sao cũng là Tài chính, nghe thử một chút cũng không sao.

 

Ở đại học, chuyện sang lớp khác dự thính là rất bình thường, chẳng ai thấy lạ.

 

An Ly ngẩng đầu lên, rất nhanh đã nhìn thấy Mạnh Yến Thần ngồi ngay ngắn ở phía trước. Bên cạnh anh là một cô gái tóc xoăn dài, chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng đủ thấy rất xinh đẹp.

 

"Cậu đến xem anh Mạnh phải không?" Cậu nam sinh ngồi bên cạnh vừa nghịch điện thoại vừa cà lơ phất phơ hỏi.

 

An Ly khẽ "ừ" một tiếng.

 

"Trước đây mấy em gái xinh đẹp đến xem anh Mạnh nhiều lắm, nhưng chắc sau này không còn nữa."

 

"Tại sao?" An Ly không nhịn được lại nhìn về bóng lưng xinh đẹp kia.

 

"Cậu không thấy à?" Nam sinh hất cằm về phía trước. "Đã có chị dâu Mạnh rồi. Hoa khôi khoa Tài chính đấy."

 

"Thế... người anh ấy từng thích trước đây thì sao?"

 

"Trước đây á?" Nam sinh gãi đầu. "Tớ biết sao được. Dù sao bây giờ là người này."

 

An Ly gật đầu, những dòng chữ trên quyển sách trước mắt bỗng trở nên mờ nhòe. Cô ôm sách, lặng lẽ đứng dậy rời đi.

 

Chiều không có tiết, ngày mai lại là cuối tuần. Cô đơn giản về nhà.

 

Thì ra… Nghe người khác nói và tự mình nhìn thấy và tự mình xác nhận… mỗi một cảm giác đều khác nhau nhưng đều là đau lòng. 

 

Có lẽ... từ lúc ở Đại Lý, khi cô vô thức kháng cự việc quay lại trường này, trong lòng đã bắt đầu đau rồi.

 

Vừa về đến nhà, điện thoại liền vang lên.

 

"A Ly, dậy chưa? Mau dậy ăn cơm." Anh biết chiều nay cô không có tiết.

 

"Anh, em ăn rồi. Mọi người cứ ăn đi." An Ly đáp.

 

"Ăn rồi à?" Mạnh Yến Thần vừa định hỏi thêm thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng mọi người thúc giục, "Anh Mạnh, nhanh lên!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Anh, chơi vui nhé. Em cúp máy đây." Nói xong, An Li cúp điện thoại.

 

Trong lòng cô từng cơn quặn thắt, cô không chấp nhận được. Hoàn toàn không chấp nhận được.

 

Đau đến mức như muốn nghẹt thở. Đó là gì đây? Là lòng chiếm hữu đối với anh trai sao?

 

Hiển nhiên... không phải.

 

Đều nói mượn rượu giải sầu, nhưng càng uống càng sầu. An Ly lôi hai chai rượu vang được tặng kèm khi mua nhà ra, mở một chai rồi trực tiếp tu thẳng, không cần rót ra cốc. 

 

Điện thoại thỉnh thoảng sáng lên, nhưng cô không buồn nhìn.

 

Mơ mơ màng màng đến khi trời tối hẳn, tin nhắn trên màn hình đã biến thành những cuộc gọi liên tiếp.

 

Nhìn thấy tên người gọi, An Ly muốn bắt máy rồi lại thôi. Cô không biết mình phải nói gì.

 

Vừa cúp, điện thoại lại reo.

 

Lại cúp.

 

Vẫn tiếp tục reo.

 

Cuối cùng, An Ly vẫn nhấc máy.

Nhàn cư vi bất thiện

 

"Anh gõ cửa không thấy em trả lời, ký túc xá cũng không có người. Muộn thế này rồi, em đang ở đâu?"

 

Vì được dạy dỗ quá nghiêm khắc, dù có chìa khóa căn hộ của em gái, Mạnh Yến Thần cũng chưa từng tùy tiện bước vào phòng của cô.

 

Huống chi lúc này, lòng anh đã không còn trong sáng như trước.

 

"Em ở nhà, chuẩn bị ngủ rồi. Anh, ngủ ngon." An Ly lẩm bẩm đáp.

 

"Ngủ rồi?" Nghe giọng cô có gì đó khác thường, anh lập tức lo lắng. "A Ly, ban ngày em cũng không trả lời tin nhắn, lúc đó cũng đang ngủ sao? Em có phải bị ốm không?"

 

"Một chút."

 

An Li mím môi. Thật ra không chỉ là một chút. Có lẽ... bệnh cũng không nhẹ.

 

"Được, anh biết rồi. Em đừng sợ, cũng đừng ngủ trước. Anh đến ngay, đưa em đi bệnh viện."

 

"Không cần đâu... anh, ngủ ngon." An Ly chỉ có thể lặp đi lặp lại câu đó.

 

Nói xong, cô lại không nhịn được, ngửa đầu uống thêm một ngụm rượu.

 

Mạnh Yến Thần đẩy cửa phòng ra. Anh vốn tưởng sẽ nhìn thấy một cô gái ốm yếu đang nằm trên giường, mơ màng ngủ, nhưng đập vào mắt lại là một con ma men đang ngồi bệt dưới đất, mắt lờ đờ.

 

"A Ly?" Mạnh Yến Thần khẽ gọi, đưa tay sờ trán cô. Nóng, hai má cũng nóng.

 

Nhưng nhìn mấy vỏ chai rượu nằm la liệt trên sàn, rõ ràng là do uống quá nhiều. Dù An Ly có khác người đến đâu, cũng không thể uống rượu để chữa bệnh.

 

Anh lấy chai rượu khỏi tay cô, rồi bế người đầy mùi rượu ấy đặt lên sofa. "Có chuyện gì vậy? Ai bắt nạt em?"

 

An Ly thuận thế vòng tay ôm lấy cổ anh, không chịu buông. "Em hình như thích anh mất rồi... phải làm sao đây?"