Hoa Nở Nơi Tận Cùng Tinh Vân

Chương 8



Trên đường về nhà, An Ly có chút lo lắng: “Anh trai, sao mẹ lại bảo cả hai chúng ta về hết? Hay là chúng ta thuê một người chăm sóc cho mẹ đi?” 

 

“Không sao đâu. Phòng bệnh VIP có điều dưỡng trực hai mươi bốn giờ.” 

 

“Vâng.” Cô đáp một tiếng rồi lại hỏi: “Nhưng sao mẹ lại đuổi chúng ta về vậy?” 

 

Mạnh Yến Thần bình tĩnh lái xe, một lúc sau mới nói: “Có lẽ Hứa Thấm đang mang thai. Mẹ không muốn chúng ta biết chuyện.” 

 

“Cái gì?!” An Ly kinh ngạc đến mức há hốc miệng.

 

“Buồn nôn cũng là một biểu hiện thường gặp khi mang thai”  Kết hợp với những gì đã nhìn thấy trước đó, đáp án dường như không quá khó đoán.

 

An Ly chợt hiểu ra.

 

Lúc nãy ở trong phòng bệnh, vì chưa từng trải qua những chuyện như vậy nên cô không nhạy bén bằng Phó Văn Anh đối với những dấu hiệu bên ngoài. Nhưng bây giờ, cô cũng đã hiểu được phần nào.

 

Mạnh Yến Thần suy nghĩ một lát rồi dịu giọng nói: “A Ly, mẹ không muốn chúng ta biết chuyện này, cho nên... em hiểu chứ?” 

 

Vì thể diện của gia đình, vì danh dự của con gái, thậm chí còn vì thanh danh của A Ly, Mạnh Yến Thần đã kế thừa rất tốt sự chu toàn trước sau như một của nhà họ Mạnh.

 

Thậm chí, còn đem lòng tốt của mình phát huy đến cực hạn.

 

“Em hiểu rồi, anh.” 

 



 

Bệnh viện.

 

Đêm đã khuya, xung quanh yên tĩnh.

 

Hết chuyện này đến chuyện khác xảy ra, ngược lại khiến Phó Văn Anh dần bình tĩnh hơn.

 

Nhìn tờ báo cáo trong tay, bà điềm tĩnh nói với bác sĩ: “Vất vả cho bác sĩ rồi, xin hãy chuẩn bị phẫu thuật. Cảm ơn.”

 

“Không, mẹ! Đây là con của con, là người thân duy nhất của con. Con không thể mất nó được!” 

 

Hứa Thấm kinh hoàng, ôm lấy tay Phó Văn Anh mà bật khóc.

 

“Người thân duy nhất?” Phó Văn Anh cười khẽ, nụ cười vừa chua chát vừa lạnh lùng. “Vậy mẹ là gì? Ba con là gì? Anh trai là gì? Em gái là gì?” 

 

Đối mặt với từng lời chất vấn ấy, Hứa Thấm vẫn khóc đầy tủi thân: “Mẹ, con xin mẹ, hãy tha cho nó. Đó là một sinh mạng mà.” 

Nhàn cư vi bất thiện

 

“Sinh mạng?” Phó Văn Anh rút tay mình ra. “Hứa Thấm, con mới là một sinh mạng sống sờ sờ. Còn thứ đó chỉ là một sự việc không nên xuất hiện trong cuộc đời con.” 

 

Dù đang vô cùng tức giận, Phó Văn Anh vẫn giữ sự điềm tĩnh và chừng mực trong lời nói.

 

“Không... Mẹ, mẹ đang nói gì vậy?”  Hứa Thấm không dám tin nhìn người phụ nữ trước mặt với gương mặt lạnh băng. “Mẹ, đó là con của con, là kết tinh tình cảm của con và anh ấy.” 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Thấm Thấm, con vẫn còn tương lai, vẫn còn một cuộc đời tốt đẹp đang chờ phía trước. Mẹ không thể trơ mắt nhìn con tự hủy hoại mình chỉ vì chuyện hôm nay.” 

 

Thấy Hứa Thấm vẫn cố chấp không chịu thay đổi, Phó Văn Anh không khỏi nhíu mày: “Nếu con vẫn khăng khăng như vậy, thì đừng gọi ta là mẹ nữa.” 

 

Nước mắt Hứa Thấm không ngừng rơi, trong ánh mắt dần dần hiện lên sự oán hận. “Mẹ... Mẹ muốn hủy hoại tất cả của con sao?” 

 

“Thẩm Thẩm, mẹ làm tất cả đều là vì muốn tốt cho con.” Phó Văn Anh tận tình khuyên nhủ. 

 

—-

 

Sau một phen sóng gió, việc đăng ký nguyện vọng đại học của Mạnh Yến Thần cũng đã hoàn tất.

 

Chuyên ngành mà anh từng mong muốn nhất là Sinh học, nhưng cuối cùng, anh lại chọn Tài chính.

 

“Anh trai, chẳng phải anh thích bướm nhất sao? Sao anh không đăng ký ngành Sinh học?” An Ly có chút tiếc nuối.

 

“Bởi vì…” Chàng thiếu niên nhìn cô gái trước mặt đã dần lớn khôn, chăm chú nhìn đôi mắt trong veo ấy. Rất lâu sau, anh mới khẽ cười: “Bởi vì anh và em giống nhau, đều muốn bảo vệ gia đình này.” 

 

Thấm Thấm thật sự có quá nhiều điều không hiểu chuyện. Nếu anh lựa chọn đi theo tự do của bản thân, rất có thể gánh nặng ấy sẽ rơi lên vai A Ly.

 

Với tính cách của cô, nếu bị trói buộc trong những trách nhiệm đó, e rằng mới thật sự là đau khổ.

 

Huống chi… Cuộc đời còn rất dài, không học ngành Sinh học cũng không có nghĩa cả đời này anh sẽ không còn duyên với những cánh bướm.

 

An Ly sẽ không bao giờ biết rằng, nhờ sự xuất hiện và cố gắng của cô, một hạt giống lạc quan và tràn đầy sức sống đã được gieo vào lòng chàng thiếu niên ấy.

 

Nó đã âm thầm bén rễ thật sâu, lặng lẽ đ.â.m chồi.

 



 

Hứa Thấm lại trở về. So với trước kia, cô ta càng trở nên lạnh lùng và u ám hơn. Chuyện sảy t.h.a.i của cô ta, ngay cả cha Mạnh Phó Văn Anh cũng không nói cho ông biết. 

 

Bà chỉ hết lòng khuyên nhủ cô ta hãy chuyên tâm học hành, sống cho tốt cuộc đời của mình.

 

Nhưng An Ly nhạy bén phát hiện ra, Hứa Thấm đã thay đổi rồi. 

 

Sau chuyện đó, Hứa Thấm càng trở nên cực đoan hơn. Chỉ cần có cơ hội, cô ta lại không ngừng công khai hay bóng gió nói với anh trai rằng nhà này là một địa ngục không thể ở lại, là một con quỷ biết ăn thịt người, khiến người ta ngột ngạt đến không thể thở nổi.

 

Dường như trong mắt cô ta, chỉ có phản kháng, không ngừng phản kháng, mới là lối thoát duy nhất.

 

Cô ta lợi dụng mọi cơ hội để gieo những suy nghĩ ấy. Còn anh trai, đối với những điều đó dường như vẫn có phần chậm hiểu.

 

Hoặc có lẽ, anh chỉ luôn giữ vững sự giáo dưỡng của mình, dành cho con gái, đặc biệt là em gái của mình, đủ sự tôn trọng, thấu hiểu và bao dung.

 

Nhưng Hứa Thấm vẫn chưa cảm thấy đủ. 

 

An Ly lén vào phòng của Hứa Thấm, một cuốn sách về ám thị tâm lý và thôi miên hiện rõ trước mắt cô.

 

“Hứa Thấm, đồ khốn!” An Ly rút cuốn sách ra, ném mạnh vào người cô ta.