Hoa Nở Nơi Tận Cùng Tinh Vân

Chương 9



“Có vấn đề gì sao, em gái? Chẳng qua là chị thích học y thôi mà.” Hứa Thấm cúi đầu, tỏ vẻ tủi thân.

 

“Cô không xứng học y!”

 

Vừa nghe đến hai chữ học y, An Ly lập tức nổi giận. Một kẻ từng cướp đi mạng người mà còn dám nói mình yêu thích ngành y, cô ta cũng xứng sao?

Nhàn cư vi bất thiện

 

“An An, chị biết mình cái gì cũng không bằng em. Nhưng chị cũng có ước mơ của riêng mình, như vậy cũng không được sao?” Hứa Thấm tủi thân đến mức ch.óp mũi đỏ lên.

 

“Ha.” Nhìn gương mặt giả tạo ấy, An Ly cười lạnh. “Sau này tôi sẽ học luật. Tốt nhất cô nên cẩn thận một chút.” 

 

Chỉ cần cô ta để lộ dù chỉ một sơ hở, cô sẽ không chút do dự đưa Hứa Thấm vào tù thêm một lần nữa.

 



 

Năm cuối cấp ba vô cùng bận rộn. Anh trai lên Bắc Thành học đại học, còn An Ly dốc toàn bộ tâm sức vào việc học.

 

Thỉnh thoảng cô vẫn nhận được những tấm bưu thiếp anh gửi từ các nơi mình đi qua.

 

Một mặt là ảnh phong cảnh tuyệt đẹp, mặt còn lại là những lời chúc dành cho kỳ thi đại học của cô.

 

Không biết vì lý do gì, Tống Diễm đã tạm nghỉ học. Hứa Thấm cũng nghiêm túc hơn rất nhiều. Để có thể nhanh ch.óng rời khỏi ngôi nhà ấy, cô ta thật sự muốn thi đỗ một trường đại học.

 

Đồng thời, cô ta cũng thay đổi hẳn thái độ lạnh nhạt trước đây đối với Mạnh Yến Thần. Mỗi khi gặp bài khó không hiểu, cô ta lại chụp ảnh gửi cho anh hỏi bài.

 

Đợi Mạnh Yến Thần giải xong bài rồi chụp ảnh gửi lại, Hứa Thấm sẽ hơi đỏ mặt, khẽ nói một câu: Cảm ơn anh.

 

Để tiện cho hai chị em đi học, nhà họ Mạnh đã mua một căn hộ gần trường, tan học chỉ cần băng qua một con đường, năm phút là có thể về đến nhà.

 

Người giúp việc cũng đã chuẩn bị sẵn một bàn thức ăn nóng hổi, thơm phức.

 

Hứa Thấm chụp một tấm ảnh rồi gửi cho Mạnh Yến Thần.

 

[Hình ảnh bàn ăn.] 

 

[Anh, hôm nay anh ăn gì vậy? (Mặt cười)] 

 

[Anh, kỳ thi lần này em lại tiến bộ rồi đó.]

 

Liên tiếp ba tin nhắn được gửi đi.

 

Mạnh Yến Thần vừa trở về ký túc xá, thấy điện thoại anh cả ngày không ngừng báo tin nhắn, mấy người bạn cùng phòng liền trêu ghẹo, bảo anh có bạn gái rồi, nhất quyết đòi xem.

 

“Không phải, là em gái tôi.” Mạnh Yến Thần khẽ cau mày.

 

Ít nhất Thấm Thấm còn biết nhắn tin cho anh. Còn cô nhóc vô lương tâm kia, ngoài lúc nhận được bưu thiếp thì nhắn một câu cảm ơn, bình thường hiếm khi chủ động gửi tin cho anh.

 

“Em gái à? Bọn tôi hiểu mà. Em gái nuôi cũng là em gái thôi.” Bạn cùng phòng cười đầy ẩn ý.

 

Một câu nói ấy khiến Mạnh Yến Thần sững người. ...Thật sự có thể sao?

 

Trong đầu anh lại bắt đầu xuất hiện những suy nghĩ hỗn loạn.

 

Càng nghĩ, những suy nghĩ ấy càng không thể dừng lại.

 

Trở về ký túc xá, anh lấy ra tấm bưu thiếp vừa mới chụp ảnh xong, cầm cây b.út lên.



 

Nhưng sau khi cầm b.út, anh lại lặng im rất lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cho đến khi trăng lên giữa trời, ánh trăng mênh mang xuyên qua khung cửa sổ, rơi vào căn phòng, phủ lên mặt bàn học, rồi lặng lẽ len vào trái tim anh.

 

A Ly, ánh trăng đêm nay đẹp quá.

 

Ngòi b.út anh như rồng bay phượng múa, vội vã viết xuống mấy chữ ấy.

 

Rồi anh khựng lại.

 

Lần đầu tiên.

 

Đây là lần đầu tiên anh hoàn toàn viết ra những điều sâu kín nhất trong lòng mình.

 

Sau đó thì sao?

 

Mạnh Yến Thần tháo kính xuống, ngồi trước bàn học, thật lâu không nói một lời, cuối cùng không nhịn được mà day mạnh mi tâm.

 

A Ly sắp thi đại học rồi. Anh đang làm cái gì vậy?

 

Rốt cuộc anh đang làm cái gì?

 

Anh điên rồi sao?

 

...Điên thì điên đi.

 

Nhưng A Ly không thể bị anh kéo xuống vũng bùn cùng mình.

 

Cô là một cánh bướm vui vẻ, tung tăng bay lượn. Cô đáng lẽ phải không mang theo bất cứ gánh nặng nào, tự do tự tại hướng về tương lai tươi sáng của mình.

 

Mạnh Yến Thần hít sâu một hơi, cẩn thận cất tấm bưu thiếp đã viết xong vào cuốn sổ sưu tập tiêu bản bướm.

 

Sau đó lại lấy ra một tấm bưu thiếp khác.

 

Từng nét từng chữ viết xuống: [An Ly, thi đại học đừng căng thẳng. Nhà họ Mạnh và anh trai sẽ mãi mãi là chỗ dựa vững chắc của em. Cố lên, thi xong anh sẽ đưa em đi chơi, em muốn đi đâu cũng được.]

 

Nghĩ ngợi một chút.

 

Nhìn khoảng trống còn lại trên tấm bưu thiếp.

 

Anh lại viết thêm vài chữ.

 



 

Sau giờ học buổi tối, An Ly trở về nhà, quen thuộc mở bưu kiện chuyển phát.

 

Một phong thư tinh xảo mang phong cách Trung Hoa được niêm phong bằng sáp, trên dấu sáp là hình một con bướm phượng vĩ.

 

Bên trong là một tấm ảnh phong cảnh mặt trời mọc tuyệt đẹp. Mặt sau có một đoạn chữ:

 

[A Ly, thi đại học đừng căng thẳng. Nhà họ Mạnh và anh trai sẽ mãi mãi là chỗ dựa vững chắc của em. Cố lên, thi xong anh sẽ đưa em đi chơi, em muốn đi đâu cũng được.

 

Anh trai yêu quý của em.]

 

An Ly nhìn tấm bưu thiếp, trên môi nở nụ cười rạng rỡ.

 

Lúc này, An Ly nhắn lại: [Anh à, căng thẳng là gì chứ? Trường em có suất tuyển thẳng vào Thanh Bắc, vừa rồi thầy chủ nhiệm đã báo với em rồi, người được chọn chính là em.] 

 

Đọc những lời đầy vẻ đắc ý ấy, Mạnh Yến Thần bật cười. Chỉ cần tưởng tượng thôi, anh cũng có thể hình dung ra dáng vẻ cô nhóc ấy ngẩng cao đầu, hận không thể vênh mặt lên tận trời.

 

Bạn cùng phòng vẫn đang chơi game. Mạnh Yến Thần thu lại nụ cười, cầm áo khoác và máy tính, rời khỏi ký túc xá.