Hoa Pha Lê Trong Gió Lạnh

Chương 16



Vạn dặm sơn hà, bóng hình đơn độc

Năm thứ ba mươi trị vì của Nữ Đế Lý Nam Bình, kinh thành không còn là chốn quyền lực ngột ngạt mà trở thành trung tâm của văn minh và tự do. Sử sách đương thời ghi chép về vị Nữ Đế này không phải bằng những lời ca tụng sáo rỗng, mà bằng những thay đổi mang tính cách mạng mà bà đã thực hiện. Khi đứng trên lầu cao nhìn xuống, ta thấy những con phố tấp nập, nơi không còn cảnh quan lại ức h.i.ế.p dân lành, không còn những quy tắc hà khắc trói buộc phụ nữ. Các nữ t.ử có thể tự do ra đường, tự khẳng định vị thế của bản thân. Ta đã ban hành hàng loạt chiếu chỉ cải cách, xóa bỏ những hủ tục cũ kỹ mà ta từng coi là "quy củ" thời còn trong cung.

Một buổi chiều mùa thu, khi lá vàng rơi đầy trên những bậc thềm đá lạnh lẽo của hoàng cung, ta ra lệnh cho người đem tất cả những di vật cuối cùng của hoàng tộc cũ những thứ từng là biểu tượng cho quyền lực nhưng cũng là nguồn cơn của bao bi kịch mang đi chôn cất. Trong đó có cả chiếc chuông vàng năm xưa, vật chứng của một thời ấu thơ đầy ảo tưởng. Ta đứng nhìn lăng mộ trống không, nơi ta không chôn xác người nhưng lại chôn đi cả quá khứ đau thương của mình.

"Vô Dạng," ta lẩm bẩm, giọng nói hòa vào tiếng gió heo may, "Ta đã trả xong nợ cho thiên hạ, cũng trả xong nợ cho chính mình."

Trong những năm tháng trị vì, ta vẫn không lập hậu, cũng không nạp diện thủ như lời đồn đại năm xưa. Nhiều đại thần trong triều vẫn không ngừng dâng tấu, khuyên ta cần có người kế vị để giữ vững cơ đồ. Ta chỉ mỉm cười, nụ cười của một kẻ đã nếm trải đủ đắng cay ngọt bùi. Ta không cần một đứa con mang dòng m.á.u của mình để duy trì quyền lực, ta chỉ cần những người tài đức kế thừa những chính sách mà ta đã dày công xây dựng.

Trước khi lâm chung, ta đã để lại một đạo di chiếu đặc biệt: "Đế vị không nằm ở dòng m.á.u, mà nằm ở tài đức." Ta đã chọn ra một vị quan trẻ đầy nhiệt huyết, người mà ta đã đích thân đào tạo, để trao lại ngai vàng. Khi nhìn vị tân đế cúi đầu nhận ấn tín, ta cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp tâm can. Ta đã làm tròn bổn phận với giang sơn, không thẹn với lòng, không thẹn với những linh hồn đã khuất.

Trong những ngày cuối đời, ta thường ngồi ở vọng lâu, nhìn ra kinh thành phồn hoa dưới ánh hoàng hôn. Một thị nữ thân cận hậu duệ của Lục Ngạc nhẹ nhàng bước vào dâng trà. Nàng nhìn ta đầy xót xa: "Bệ hạ, người nên nghỉ ngơi."

Ta nhìn vào hư không, thấy hình ảnh một cô gái mười lăm tuổi đang chép kinh, thấy mình của năm mười sáu tuổi đập vỡ cây trâm ngọc, và cuối cùng thấy hình bóng của một người nam t.ử đang chắn mũi nhọn thay mình. Ta nhận ra rằng, dù thời gian có trôi đi, những ký ức ấy vẫn vẹn nguyên, như thể vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

"Cả cuộc đời người, điều gì làm người tự hào nhất?" thị nữ nhỏ giọng hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta mỉm cười, đôi mắt mờ đục nhìn về phía xa xăm: "Ta tự hào vì mình đã không trở thành những kẻ mà ta từng căm ghét. Ta đã sống một đời trọn vẹn, không cúi đầu trước số phận, và quan trọng hơn cả… ta đã giữ được trái tim mình không bị sự thù hận nuốt chửng hoàn toàn."

Khi Nữ Đế băng hà, toàn bộ kinh thành để tang ba ngày. Không chỉ là sự tôn trọng đối với một bậc quân vương, mà là nỗi tiếc thương của hàng triệu người dân đã được bà giải thoát khỏi xiềng xích của những hủ tục. Người ta kể rằng, trong đêm bà mất, có người thấy một bóng hình nam t.ử đứng lặng lẽ bên cổng thành, ánh mắt nhìn về phía hoàng cung, rồi tan biến theo làn gió lạnh. Có lẽ, đó là người đã đợi bà suốt ba mươi năm qua, đợi để cùng bà đi tiếp đoạn đường còn lại ở chốn hư vô.

Sử sách khép lại bằng một dòng chữ ngắn gọn: "Nữ Đế Lý Nam Bình người đã dùng m.á.u để rửa sạch vết nhơ của hoàng tộc, và dùng trái tim để xây dựng lại một thiên hạ mới. Bà đến thế gian này như một cơn gió lốc, và ra đi để lại một vầng trăng sáng vĩnh cửu giữa nhân gian."

hằng nguyễn

Thời gian trôi qua, những tranh đấu cung đình ngày xưa chỉ còn là những mẩu chuyện trà dư t.ửu hậu. Nhưng tinh thần của bà, hình ảnh một vị quân vương kiên cường, vẫn mãi là biểu tượng cho sự thức tỉnh của lòng người. Tại thư viện lớn nhất hoàng cung, những cuốn tấu chương ngày xưa đã được thay thế bằng những bộ luật mới, trong đó quyền bình đẳng giữa nam và nữ lần đầu tiên được ghi nhận một cách chính thức. Có một khu vực riêng trong thư viện luôn được đặt hoa tươi – nơi ghi lại cuộc đời của một người thị vệ tên là Tạ Vô Dạng. Người đời sau gọi đó là "Truyền thuyết về đóa hoa pha lê".

Dòng m.á.u hoàng tộc cũ đã kết thúc, nhưng triều đại mới do bà gieo hạt lại bắt đầu đơm hoa kết trái. Những thế hệ trẻ sau này lớn lên trong hòa bình, tự do học tập và cống hiến, không còn biết đến sự tàn khốc của những cuộc tranh giành quyền lực. Họ chỉ biết đến một vị Nữ Đế anh minh, người đã mở ra một kỷ nguyên huy hoàng.

Giữa chốn thiên hà bao la, trong giấc mộng cuối cùng, ta thấy mình quay trở lại thời điểm mười sáu tuổi. Khi đó, bể sao trời của Vô Dạng vẫn rực rỡ lấp lánh, không có sự tranh giành, không có những cái tát hay tiếng thét trong lãnh cung. Chàng đứng đó, mỉm cười với ta, đôi răng trắng sáng rạng rỡ như ánh nắng mùa xuân.

Ta bước về phía chàng, không còn gánh nặng đế vương, không còn sự oán hận trĩu nặng trên vai. Ta chỉ là Lý Nam Bình, cô công chúa năm nào, và chàng vẫn là thị vệ trung thành của riêng ta. Chúng ta không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đi dạo dưới bầu trời đầy sao những viên pha lê vĩnh cửu mà chúng ta đã cùng nhau vun đắp.

Thế gian tấp nập, vạn vật xoay vần, nhưng giờ đây, tất cả đã trở nên tĩnh lặng. Sự cô độc của một đời đế vương đã đổi lấy sự yên bình cho muôn dân. Ta đã làm xong tất cả. Giờ là lúc để nghỉ ngơi, để trở về với những gì thuần khiết nhất mà ta từng khao khát trong đời.

Cánh cửa của thời gian đóng lại, chỉ còn lại ánh trăng rọi chiếu xuống nhân gian, dịu dàng và an yên. Một huyền thoại đã khép lại, nhưng tinh thần của nó sẽ còn sống mãi trong những câu chuyện kể cho đời sau.