"Lương Thiệu, cậu lên rồi à."
Người tôi khựng lại, chậm rãi quay người.
Chỉ thìn thấy Lương Thiệu đang đứng cách đó không xa, dùng ánh mắt đầy cảnh giác chăm chú nhìn Tần Tư Lễ.
"Tránh xa bạn cùng phòng của tôi ra một chút."
"Tôi không đến tìm cậu ta, tôi đến tìm cậu."
Tần Tư Lễ vừa giải thích, vừa đưa chiếc khăn tắm trên tay qua.
Ai ngờ Lương Thiệu hoàn toàn không nhận tình cảm đó.
Cậu ấy lùi lại một bước như thể tránh rắn rết, nghiêm giọng quát: "Đừng dùng đồ của cậu chạm vào tôi!"
Giọng điệu này thẳng thừng đến mức có thể coi là tồi tệ.
Đồng t.ử của tôi co rụt lại một cách không tự chủ, hóa ra Lương Thiệu đã "kỳ thị đồng tính" đến mức này rồi sao?
Xung quanh có không ít sinh viên.
Hơn nữa cả Lương Thiệu và Tần Tư Lễ đều là những đại soái ca có tiếng trên bảng xếp hạng của trường.
Ngay lập tức, mọi người đều dồn ánh mắt về phía này, tò mò đ.á.n.h giá.
Sắc mặt Tần Tư Lễ lúc xanh lúc trắng, nhưng vẫn cố gượng ra một nụ cười gượng gạo, nhỏ giọng hỏi:
"Chúng ta nói chuyện một chút được không?"
"Không có gì để nói cả, tránh ra, tôi và bạn cùng phòng còn có việc."
Có lẽ câu nói này đã hoàn toàn làm tổn thương đến lòng tự trọng đang lung lay sắp sụp đổ của Tần Tư Lễ.
Hắn bỗng nhiên nổi giận, thẳng tay ném mạnh chiếc khăn tắm xuống đất, hét lớn:
"Tôi là gay thì cậu tránh tôi như tránh tà, thế bạn cùng phòng của cậu cũng là gay, sao không thấy cậu bảo cậu ta tránh xa ra một chút!"
Tim tôi thót lại một cái.
Tôi đảo mắt một cách máy móc, vừa vặn chạm phải ánh mắt sửng sốt của Lương Thiệu.
Hỏng rồi, lộ tẩy rồi.
## 11
"Những gì cậu ta nói... là thật à?"
Trong phòng thay đồ.
Lương Thiệu đã mặc quần áo chỉnh tề, đứng trước mặt tôi hỏi.
Tôi vốn dĩ đang xỏ tất vào chân.
Nghe thấy vậy, tay tôi run lên một cái, trong lòng thầm c.h.ử.i rủa không biết bao nhiêu lần.
Mẹ kiếp cái thằng ranh con Tần Tư Lễ này, hắn cầu mà không được thì thôi đi, kéo tôi vào làm bia đỡ đạn là cái kiểu gì thế không biết?
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Đúng là tự dưng rước họa vào thân, nằm không cũng trúng đạn.
Đáng đời hắn vừa rồi phải xám xịt rời sân dưới ánh mắt xem kịch của đám đông.
Nhưng dù trong lòng có nhảy dựng lên vì điên tiết, trên mặt tôi vẫn không để lộ ra một chút sơ hở nào.
Tôi nhún vai, vờ như không để tâm mà nói:
"Phải. Nhưng cậu cứ yên tâm, tôi tuyệt đối không có những suy nghĩ không nên có với cậu đâu, thuần túy là tình bạn học cùng lớp mà thôi."
Lương Thiệu im lặng vài giây.
Khi mở miệng lần nữa, giọng cậu ấy mang theo một luồng khí u ám đậm đặc:
"Vậy cậu thích ai? Tần Tư Lễ à? Cậu có biết cậu ta từng làm những chuyện..."
Tôi đột ngột ngắt lời cậu ấy: "Tôi không có người mình thích, hi vọng cậu cũng đừng có thành kiến với tôi."
"Nhưng nếu cậu thực sự cảm thấy khó chịu, tôi có thể..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi khựng lại một chút, đè nén vị chát đắng đang dâng lên trong lòng rồi mới nói tiếp:
"Tôi có thể xin giảng viên hướng dẫn chuyển phòng ký túc xá."
Đúng là tai bay vạ gió mà.
Tôi tuy rằng thích Lương Thiệu, nhưng chưa bao giờ mạo phạm cậu ấy.
Ngay cả khi hắn thay quần áo trong phòng, tôi cũng đều khắc chế bản thân không nhìn qua đó.
Được rồi... Thực ra thì cũng có lén nhìn vài cái.
Nhưng cũng chỉ giới hạn đến thế thôi.
Kết quả bây giờ đến chút phúc lợi này cũng không còn nữa.
Bảo làm sao tôi không phiền muộn cho được?
Lời tôi vừa dứt, Lương Thiệu liền lộ ra vẻ hoảng loạn rõ rệt trong nháy mắt:
"Tôi không..."
"Không được!"
Cánh cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra một tiếng "rầm", hai người bạn cùng phòng khác của tôi hầm hầm hổ hổ bước ra ngoài.
Tô Hạo một lần nữa nhấn mạnh: "Không được!"
"Lâm T.ử không thể chuyển đi."
Tề T.ử Khiêm cũng gật đầu, nhìn Lương Thiệu với ánh mắt kiên định như thể sắp sửa kết nạp Đảng ngay tại chỗ:
"Thiệu ca, làm bạn cùng phòng lâu như vậy rồi, Lâm T.ử ngày thường thế nào chúng tôi đều nhìn thấy rõ, cậu ấy đối với anh em mình tuyệt đối là tình huynh đệ thuần khiết."
"Đã như vậy thì xu hướng tính d.ụ.c của cậu ấy là nam hay nữ thì có liên quan gì đến anh em mình đâu?"
Tôi: "..."
Thật hổ thẹn khi nhận mà, tổn thọ mất thôi.
Nhưng không thể không thừa nhận, tôi thấy rất cảm động.
Ngày thường không bõ công mua cơm hộ hai cái thằng nhóc này.
Lương Thiệu không cảm xúc nghe xong, há miệng định nói gì đó, nhưng lại không kịp đề phòng bị Tô Hạo đưa tay bịt c.h.ặ.t mồm.
Cậu ta bày ra vẻ mặt đau lòng như phải cắt bỏ thứ mình yêu thích, nghẹn ngào nói:
"Thiệu ca, nếu như thế này mà cậu vẫn không thể chấp nhận được, vậy cậu... vậy cậu dọn đi đi!"
Lương Thiệu: "..."
## 12
"Ai bảo tôi không chấp nhận được?"
"Tôi không kỳ thị đồng tính."
"Tôi còn không muốn Sở Lâm chuyển đi hơn cả các cậu."
......
Nghĩ lại thì đúng là chẳng ra làm sao.
Lúc nghe thấy Lương Thiệu nói những lời này, tôi suýt chút nữa là bật khóc tại chỗ.
Cái thằng cha này, thà rằng cậu nói sớm là cậu không kỳ thị đồng tính đi!
Lão t.ử hai năm qua muốn xem một bộ phim gay, đều phải đợi đến lúc đêm muộn người vắng, trùm chăn kín đầu lén lén lút lút xem, giống hệt như đi ăn trộm vậy.
Nghĩ lại mà thấy nghẹn khuất kinh khủng.
Trở về phòng ký túc xá.
Bầu không khí giữa tôi và Lương Thiệu vô cùng dị thường.
Cả hai đều ra vẻ muốn nói lại thôi, nhưng vào khoảnh khắc ánh mắt giao nhau lại vội vàng quay đi chỗ khác.
Cực kỳ gượng gạo.