Hoá Ra Cậu Ấy Cũng Thích Tôi

Chương 6



Tề T.ử Khiêm và Tô Hạo thấy tình hình như vậy liền tìm đủ mọi cách để làm sôi động bầu không khí.

 

"Hôm nay cái gã 'Anh Trai Đường Vàng' kia đúng là làm người ta mở mang tầm mắt."

 

"Phải đấy, lúc tắm tớ suýt chút nữa kỳ bay mất hai tầng da, tởm lợm quá đi mất."

 

"Tớ cũng thế tớ cũng thế, sữa tắm dùng hết nửa chai luôn."

 

"Hơn nữa lúc tụi mình bơi còn phải dùng miệng để lấy hơi, biết đâu chừng còn uống phải nước vào bụng nữa ấy chứ, eo ôi~ tởm c.h.ế.t đi được."

 

Vốn dĩ tôi đều đã sắp quên chuyện này rồi.

 

Bị họ nói thế, cảnh tượng bùng nổ vừa rồi lại bắt đầu tua đi tua lại trong đầu tôi.

 

Giây tiếp theo, tôi "phụt" một tiếng cười thành tiếng.

 

Tiếng cười lớn đến mức suýt chút nữa đã làm sập cả tòa ký túc xá.

 

Lương Thiệu hoàn toàn chẳng hiểu chúng tôi đang nói gì, nhưng dường như cậu ấy cũng đoán được chút manh mối, bèn nhíu mày hỏi:

 

"Anh trai đường vàng" gì cơ?"

 

Tô Hạo gãi gãi đầu: "Lẫm T.ử chưa nói với cậu à?"

 

Tim tôi bỗng đập thót một cái, muốn ngăn Tô Hạo nói ra sự thật.

 

Bởi vì Lương Thiệu có bệnh sạch sẽ nhẹ, bình thường ngửi thấy mùi mình không thích là đã khó chịu nửa ngày trời rồi, huống chi là nhắc đến chuyện này.

 

Nhưng rõ ràng là đã muộn.

 

Tô Hạo hào hứng vỗ đùi một cái đành đạch: "Thế thì tớ phải kể kỹ cho cậu nghe mới được."

 

"Chính là cái cậu chàng bơi song song với cậu hôm nay ấy, cậu ta..."

 

Tôi lẳng lặng rụt bàn tay định can ngăn lại.

 

Thôi bỏ đi.

 

Chỉ mong Lương Thiệu đừng sụp đổ quá...

 

13

 

Sau một tiếng "choảng" giòn giã, chiếc cốc thủy tinh trong tay Lương Thiệu rơi xuống đất vỡ tan tành.

 

Cậu ấy đứng hình, vẫn giữ nguyên tư thế bưng cốc, ngơ ngác như khúc gỗ.

 

Một lúc sau.

 

Ánh mắt u ám đến cực điểm của cậu ấy dời sang tôi:

 

"Cho nên vì chuyện này cậu mới nhìn chằm chằm vào cậu ta? Chứ không phải vì vóc dáng của cậu ta?"

 

"Ờ."

 

Tôi có chút hoang mang không hiểu ra sao.

 

"Dĩ nhiên rồi, tôi nhìn vóc dáng cậu ta làm gì chứ?" Lại chẳng đẹp bằng cậu.

 

Tất nhiên, vế sau tôi không dám nói ra.

 

Sắc mặt Lương Thiệu lúc này còn khó coi hơn cả ăn phải hành.

 

Sự điềm tĩnh ăn sâu vào xương tủy cũng không giữ nổi nữa, cậu ấy vớ lấy khăn tắm định lao ngay vào nhà vệ sinh.

 

Nhưng cậu ấy lại quên mất đống mảnh vỡ thủy tinh dưới chân.

 

Trong tình thế cấp bách.

 

Tôi đột ngột bật dậy, chộp lấy cổ tay cậu ấy.

 

"Cẩn thận!"

 

Thời gian như ngưng đọng lại.

 

Hồi lâu sau, Lương Thiệu chậm rãi cúi đầu, nhìn vào nơi làn da hai đứa chạm nhau.

 

Tôi lúc này mới sực tỉnh, rụt tay lại nhanh như chớp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Sợ cậu giẫm phải thủy tinh thôi, chứ tôi không cố ý động vào cậu đâu."

 

Tôi giấu tay ra sau lưng, lén lút siết c.h.ặ.t nắm tay.

 

Cảm giác tiếp xúc ấy dường như vẫn còn lưu lại nơi đầu ngón tay, làn da hơi mát, xương cốt cứng cáp.

 

Dù chỉ là chạm vào cổ tay, nhưng cũng đủ khiến tim tôi lỡ nhịp.

 

Lương Thiệu khẽ rũ mi, khóe miệng nhếch lên một độ cong như tự giễu:

 

"Ừm, tôi biết mà, cậu đâu có thích tôi."

 

Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng giọng điệu của Lương Thiệu nghe có vẻ hơi... oán hận?

 

Tôi chột dạ cười gượng hai tiếng: "Cái đó... đi tắm trước đi."

 

……

 

Vì vụ cá cược giữa Tô Hạo và Tề T.ử Khiêm, hôm nay Tề T.ử Khiêm phải bao cả phòng ký túc xá đến "Trong quần đùi của bà nội bạn có một bông hoa" hưởng thụ một chuyến.

 

Bốn người chúng tôi xin phép thầy hướng dẫn nghỉ một tối, rồi lên xe hướng về phía ngoại ô.

 

Thế nhưng lúc đặt phòng ở quầy lễ tân, chuyện bối rối đã xảy ra.

 

"Muốn hai phòng tiêu chuẩn."

 

Cô nhân viên lễ tân liếc nhìn máy tính, ái ngại nói:

 

"Xin lỗi anh, cuối tuần lượng khách đông lắm ạ, hiện tại chỉ còn một phòng tiêu chuẩn và một phòng tình nhân thôi."

 

Sau một hồi im lặng như c.h.ế.t.

 

Tô Hạo lập tức lên tiếng: "Tớ không ngủ chung giường với Khiêm T.ử đâu đấy. Cậu ta ngủ ngáy dữ lắm."

 

Đây đúng là sự thật.

 

Tề T.ử Khiêm không chỉ mộng du mà còn thích khua chân múa tay khi ngủ.

 

Ở ký túc xá, cậu ta từng mấy lần ngã từ giường tầng trên xuống vào giữa đêm, vì thế thanh chắn giường còn phải đặc biệt làm cao thêm hai lần.

 

Tôi suy nghĩ một lát rồi đề nghị:

 

"Vậy tớ với Khiêm T.ử ở phòng tiêu chuẩn, cậu với Lương Thiệu ở phòng tình... khụ, phòng giường lớn."

 

Thật ra tôi đưa ra đề nghị này là có sự tính toán của riêng mình.

 

Tề T.ử Khiêm ngủ nghê nhiều tật xấu, còn tôi thì hôm qua vừa mới công khai xu hướng tính d.ụ.c, hai đứa tôi ngủ phòng tiêu chuẩn thì sẽ tránh được sự gượng gạo ở mức tối đa.

 

Lời vừa nói ra, Tô Hạo và Tề T.ử Khiêm rõ ràng không có ý kiến gì.

 

Nhưng Lương Thiệu suốt từ nãy đến giờ không lên tiếng lại cau c.h.ặ.t mày, thẳng thừng từ chối:

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

"Không được."

 

"Sở Lẫm ngủ chung phòng với tôi."

 

14

 

Quẹt thẻ phòng mở cửa.

 

Tôi nhìn một lượt cách bài trí trong phòng, cả người liền thấy không ổn chút nào.

 

Cái rèm màn này...

 

Cái ghế treo này...

 

Mấy cái đạo cụ này nữa...

 

Đúng là không nỡ nhìn mà!

 

Lương Thiệu bước vào ngay sau đó lại như không nhìn thấy gì, cậu ấy đặt ba lô xuống, tự giác mang đồ vệ sinh cá nhân vào phòng tắm xếp gọn gàng.

 

Vừa rồi, sau khi Lương Thiệu nói xong câu đó, đồng t.ử của tôi đã lập tức chấn động dữ dội.

 

Tôi rất muốn hỏi cậu ấy: Người anh em à, cậu quên là hôm qua tôi vừa mới công khai xu hướng tính d.ụ.c rồi sao?

 

Nhưng thấy hai người kia chẳng mảy may nghi ngờ điều gì, tôi cũng đành im lặng chấp nhận sự sắp xếp này.