Hóa Ra Tôi Chỉ Là Kẻ Thế Thân

Chương 2



3

Tiếng phổ thông của tôi tiến bộ lên từng ngày. Để kiểm tra thành quả, và cũng để thay đổi bản thân, tôi đã lấy hết can đảm đăng ký vào câu lạc bộ tranh biện.

 

Ngày phỏng vấn hôm ấy, tôi lại được nhìn thấy bóng hình mà mình hằng mong nhớ sau bao ngày xa cách.

 

Cố Thời Thanh vẫn xuất hiện với chiếc áo sơ mi trắng cùng chiếc quần tây đen quen thuộc. Anh tựa như một bậc quân t.ử đoan trang, như vầng trăng sáng vằng vặc trên cao, ngồi ngay vị trí trung tâm của hàng ghế đầu tiên.

 

Những người xung quanh anh tuy cũng đều là nhân trung long phượng, nhưng khi đặt cạnh anh, họ bỗng chốc trở nên lu mờ, ảm đạm.

 

Có lẽ vì danh tiếng của Cố Thời Thanh quá vang dội, nhan sắc lại quá đỗi xuất chúng, nên giảng đường bậc thang vốn có sức chứa tới ba trăm người lúc này đã chật kín hơn nửa, mà phần lớn trong số đó là các nữ sinh.

 

Tôi lặng lẽ tìm một góc ở hàng ghế phía sau rồi ngồi xuống.

 

Cô bạn bên cạnh tỏa ra hương nước hoa ngào ngạt, ăn mặc vừa thời thượng lại không mất đi vẻ tao nhã. Chất vải lấp lánh thứ ánh sáng sang trọng, nhìn qua là biết giá trị không nhỏ.

 

Đôi bàn tay tôi bất giác siết c.h.ặ.t lấy vạt váy của mình. Lớp vải mỏng manh cọ xát trong lòng bàn tay, khiến vạt váy vốn đã hơi nhàu nhĩ nay lại càng nhăn nhúm hơn.

 

Cùng với lời phát biểu của người dẫn chương trình, buổi tuyển chọn chính thức được khai mạc.

 

Khi MC xướng tên: "Phó chủ tịch Cố Thời Thanh."

 

Cố Thời Thanh một tay tựa vào thành ghế, ưu nhã đứng dậy. Anh quay người lại, hơi cúi mình chào toàn thể khán phòng.

 

Mọi cử chỉ của anh đều mượt mà như nước chảy mây trôi, không một chút gượng gạo, cũng chẳng hề xuề xòa, cứ như thể từ khi sinh ra anh đã là một người nho nhã, lễ độ đến như vậy.

 

Trong tiếng vỗ tay ròn rã như sấm dậy dưới khán đài, tôi không kìm được mà tự hỏi, phải là một gia đình học thức, danh giá đến nhường nào mới có thể nuôi dưỡng ra một viên minh châu xuất thế như anh.

 

Buổi phỏng vấn bắt đầu, các thí sinh lần lượt được gọi tên lên sân khấu. Có người cầm theo bản thảo, có người nói vo, nhưng đa số họ đều có thể ứng biến vô cùng lưu loát, tựa như họ sinh ra là để đứng tỏa sáng và dõng dạc nói cười trên bục cao kia.

 

"Số 97, Thẩm Tĩnh."

 

Trống n.g.ự.c tôi bỗng chốc nện liên hồi, tim như treo ngược lên cuống họng. Tôi run rẩy bước lên lễ đài, ánh mắt không tự chủ được mà liếc về phía Cố Thời Thanh.

 

Anh đang nghiêng đầu nhìn về phía tôi, sống mũi cao thẳng có đeo một chiếc kính gọng bạc trí thức.

 

Cái nhìn ấy làm tôi thoáng ngẩn ngơ. Chân tôi bỗng hụt một nhịp, loạng choạng suýt chút nữa là ngã nhào. Phải chật vật lắm tôi mới đứng vững lại được, thì lại bàng hoàng phát hiện vạt váy bị mình siết c.h.ặ.t khi nãy đã nhăn nhúm đến tội nghiệp.

 

Mặt tôi "xoẹt" một cái đỏ bừng lên, sống lưng vốn đang cố thẳng bỗng chốc chùng xuống, tôi bất lực cúi gầm mặt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khoảnh khắc đó tôi biết, mình tiêu rồi, chẳng còn cơ hội nào nữa.

 

Tôi gom hết chút dũng khí cuối cùng đứng trước micro, thấp thỏm cầm bản thảo lên đọc.

 

Hội thoại vốn đã đọc đi đọc lại cả trăm lần, thuộc lòng đến từng câu chữ, vậy mà lúc này trước mặt tôi lại xa lạ như mới nhìn thấy lần đầu. Tôi vừa đọc vừa vấp váp, lúc dừng lúc ngắt, mãi mới trầy trật đọc xong.

 

Còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, thì phần đặt câu hỏi của ban giám khảo đã tới.

 

Cố Thời Thanh có lẽ đã nhận ra sự căng thẳng và quẫn bách của tôi. Anh đẩy micro trước mặt ra xa một chút, nhìn tôi mỉm cười, rồi hạ thấp giọng nói:

 

"Cậu thể hiện tốt lắm, thả lỏng chút đi."

 

Nụ cười của anh dịu dàng vô cùng, đong đầy sự cổ vũ, khiến tôi có cảm giác như gió xuân ấm áp đang lướt qua tim.

 

Sợi dây lý trí vốn đang căng như dây đàn của tôi từ từ chùng xuống, tôi cũng không tự chủ được mà mỉm cười đáp lại anh.

 

Vài ngày sau, danh sách trúng tuyển được công bố, và tôi trượt như một lẽ đương nhiên.

 

Cô bạn cùng phòng Lý Thu Thủy cũng tham gia đợt tuyển chọn này, và cậu ấy đã đỗ.

 

Cậu ấy vừa giơ điện thoại vừa oang oang khắp phòng ký túc xá: "Tớ chỉ lên mạng tìm bừa một bài văn rồi trau chuốt lại một tí, cứ thế nhìn mà đọc theo, thế mà lại đỗ thẳng cẳng luôn, ha ha ha."

 

Trương Lệ liền hùa vào: "Thế thì chẳng phải từ giờ ngày nào cậu cũng được gặp nam thần rồi sao?"

 

"Đúng thế đó, tớ còn xin được cả thời khóa biểu của đàn anh Cố nữa cơ."

 

Lý Thu Thủy cầm tờ giấy A4 quơ quơ trước mặt mọi người, Trương Lệ liền lao vào tranh giành: "Đâu đâu đưa tớ xem với."

 

Tôi ngồi ở vị trí của mình, tay thì viết bài tập thầy giáo giao, nhưng tai lại không tự chủ được mà bị cuốn theo câu chuyện của họ, hay nói đúng hơn, là bị cái tên "Cố Thời Thanh" mê hoặc.

 

"Ting."

 

Điện thoại vang lên một tiếng, trong nhóm chat chung của ký túc xá xuất hiện một bức ảnh chụp thời khóa biểu, cái tên ở góc trên cùng vô cùng bắt mắt: Cố Thời Thanh.

 

Có lẽ vì sự hiện diện của tôi quá mờ nhạt, hoặc giả bọn họ nghĩ tôi là một kẻ mọt sách khô khan, không thích tham gia vào những chuyện buôn dưa lê, cũng chẳng bao giờ bàn tán về Cố Thời Thanh.

 

Trong một phút bốc đồng, đầu óc tôi bỗng trống rỗng, ngón tay tự động nhấn nút lưu ảnh.

 

Tôi nghĩ mình ốm thật rồi, một cơn bệnh nan y vô phương cứu chữa. Tôi bắt đầu chú ý đến một người con trai, hay nói đúng hơn là bắt đầu lưu luyến Cố Thời Thanh, từng cái nhíu mày, từng nụ cười của anh đều khiến tôi đêm ngày nhung nhớ.