Hóa Ra Tôi Chỉ Là Kẻ Thế Thân

Chương 3



4

Những ngày bản thân không có tiết, Lý Thu Thủy thường xuyên đến học ké lớp của Cố Thời Thanh. Sinh viên khoa Luật thậm chí còn lên diễn đàn trường khóc ròng:

 

【Các chị các em ơi, làm ơn để lại cho tụi này cái ghế với! Đây là tiết chuyên ngành chính quy của tụi này mà, thằng bạn cùng phòng của tôi phải bò lên cả bậu cửa sổ để ghi bài rồi đây này! (Đính kèm bức ảnh một nam sinh đang bám tường như thằn lằn để chép bài)】

 

Bình luận hot nhất ngay phía dưới là: 【Xóa bài gấp! (Đính kèm ảnh dìm một nam sinh đang ngửi ngón chân)】

 

Hai bên dìm hàng nhau tơi tả, tạo thành một trận cười rôm rả trên mạng.

 

Thế nhưng, chưa đầy nửa tháng sau, Lý Thu Thủy đã không chịu nhiệt nổi nữa. Cậu ấy thích đi mua sắm, làm nail, bộ móng tay lúc nào cũng dài thướt tha và lấp lánh.

 

Sức nóng của những ngày đầu học kỳ qua đi, mấy anh chàng độc thân khoa Luật lại bắt đầu nháo nhào trên diễn đàn:

 

【Các chị các em ơi, soái ca Cố Thời Thanh giữ chỗ cho các người này. (Đính kèm bức ảnh chụp lớp học)】

 

Tôi là một sự tồn tại mờ nhạt trong lớp. Kể từ khi Lý Thu Thủy không còn đi bám đuôi Cố Thời Thanh nữa, tôi bắt đầu chuỗi ngày đi sớm về khuya.

 

Cứ học xong tiết của mình là tôi lập tức chạy như bay sang tòa nhà của khoa Luật.

 

Khoảng cách giữa hai học viện không hề gần, tôi lại không biết đi và cũng không có xe đạp, xe máy điện thì càng là chuyện xa xỉ. May mà ngày trước đi bộ đi học nhiều nên có sức bền, tôi đi rất nhanh.

 

Lần nào đến được khoa Luật tôi cũng thở không ra hơi. Có lẽ do ông trời thương xót, tôi toàn bị đẩy lên ngồi ở hàng ghế đầu, chỉ cách Cố Thời Thanh đúng một chỗ ngồi.

 

Anh ngồi ngay ngắn phía trước, chăm chú lắng nghe bài giảng, những ngón tay thon dài thanh mảnh cầm b.út, thỉnh thoảng lại gạch dưới vài dòng trong sách.

 

Ánh bình minh ngoài cửa sổ khẽ khàng đậu trên gương mặt anh, hàng mi dài đổ xuống một khoảng râm mát dịu dàng.

 

Trong lòng tôi thầm cảm thán một câu: "Khiêm khiêm quân t.ử, ôn nhuận như ngọc."

 

Mải ngắm nhìn Cố Thời Thanh, tôi hoàn toàn quên mất mình đang trong giờ học.

 

Giảng viên trên bục giảng đã đi đến trước mặt tôi từ lúc nào không hay: "Bạn học này, Trương Tam đã phạm vào tội gì?"

 

Tôi giật nảy mình đứng bật dậy, mặt mũi đỏ bừng, ngượng ngùng cúi đầu: "Em xin lỗi, em... em không biết ạ."

 

Giọng tôi lý nhí, nhỏ đến mức chính tôi còn chẳng nghe rõ.

 

Đúng lúc ấy, Cố Thời Thanh đột nhiên giơ tay phải lên báo hiệu có thể trả lời thay, giảng viên lúc này mới chịu buông tha cho tôi.

 

Giọng nói của Cố Thời Thanh rõ ràng, vang vọng và đầy nội lực. Anh không chỉ trả lời chính xác tội danh của nhân vật giả định, mà còn bóc tách, phân tích ví dụ vô cùng mạch lạc, logic c.h.ặ.t chẽ, khiến người ta không thể tìm ra một hạt cát lỗi nào.

 

Tôi ở trong lòng thầm giơ ngón tay cái tán thưởng anh hết lời.

 

Kể từ đó, mỗi khi học chung tiết với anh, tôi đều nghe giảng cực kỳ nghiêm túc. Tôi không muốn mình bị bẽ mặt, và càng không muốn anh nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại, ngốc nghếch của mình.

 

Tôi muốn bước vào thế giới của anh, muốn tìm kiếm những chủ đề chung giữa hai đứa.

 

Anh xuất sắc như vậy, tôi làm sao có thể cam chịu tụt lại phía sau?

 

Sau này, thời gian chúng tôi ngồi học cùng nhau ngày một dài hơn, giữa hai người dường như đã nảy sinh một sợi dây liên kết mơ hồ, vi diệu.

 

Mỗi khi tôi hoang mang không tìm thấy đoạn giảng viên đang nói nằm ở đâu trong sách, anh sẽ chủ động giả vờ như vô tình nhắc nhỏ: "Trang 96."

 

Khi tôi chép nhầm bài, anh cũng sẽ lên tiếng nhắc nhở để tôi sửa lại: "Lý Tứ phạm tội cướp tài sản."

 

Những hôm tôi có việc đến muộn, vị trí bên cạnh anh luôn trống một chỗ như thể dành riêng cho tôi, và tôi lại có thể ngửi thấy mùi hương hoa nhài thoang thoảng, thanh khiết trên cơ thể anh.

 

Nếu như thứ tình cảm thầm kín của mối tình đơn phương có thể hình dung bằng mắt thường, thì có lẽ tôi đã bị bủa vây trong những bong bóng màu hồng đến mức lạc mất phương hướng từ lâu rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi thầm nghĩ, có lẽ trong lòng anh, tôi cũng là một sự tồn tại đặc biệt chăng?

 

Những tiết học sau đó, tôi lại càng chăm chú hơn nữa.

 

Cho đến một ngày nắng đẹp, một cô gái rực rỡ, kiêu sa như đóa hoa hướng dương, tay ôm một bó hoa nhài ngào ngạt xuất hiện ngay trước cửa lớp học.

5

Cô gái ấy cứ thế đứng đó. Khoảnh khắc Cố Thời Thanh ngẩng đầu nhìn thấy cô ấy, khóe môi anh đã chẳng thể kìm nén được mà cong lên.

 

Gương mặt anh bừng sáng, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời mà tôi chưa từng được thấy, thậm chí đôi mắt anh còn híp lại vì ngập tràn hạnh phúc.

 

Hai người họ nhìn nhau đắm đuối giữa chốn đông người, như thể thế giới này chỉ còn lại hai bờ bến ấy, ánh mắt quấn quýt không rời.

 

Mối tình đơn phương của tôi, đến đây là đặt dấu chấm hết.

 

Lúc quay người bước đi, tôi vẫn không kiềm lòng được mà ngoảnh lại nhìn cô gái ấy một lần nữa. Dù không biết gì về các thương hiệu xa xỉ, nhưng nhìn cách ăn mặc của cô ấy, tôi thừa biết giá trị của chúng lớn đến nhường nào.

 

Cô ấy có bộ móng tay dài màu hồng, lấp lánh lớp sơn bóng, đôi khuyên tai lấp lánh cùng bộ trang phục mang phong cách Anh quốc đầy thời thượng.

 

Bên tai tôi thảng thốt vang lên tiếng trêu đùa của họ:

 

"Long time no see." (Lâu rồi không gặp).

 

Giọng nói ngập tràn ý cười của Cố Thời Thanh dịu dàng cất lên: "Hoa nhài hôm nay thơm thắm thiết hơn hẳn mọi ngày nhỉ."

 

"Tặng anh hoa nhài, nguyện anh chớ xa rời."

 

"Em mà cũng biết hai chữ 'chớ rời' cơ à? Ngày đó ra nước ngoài..."

 

Đầu óc tôi bỗng chốc vang lên những tiếng ù ù ch.ói tai. Tôi chạy trối c.h.ế.t về phía nhà ăn, phía sau lưng thấp thoáng tiếng xì xào của ai đó: "Bây giờ đến việc đi ăn cơm cũng phải tranh nhau khốc liệt thế này rồi sao?"

 

Lồng n.g.ự.c tôi thắt lại, từng cơn đau nhói truyền đến, cổ họng nghẹn ứ lại khiến tôi hoảng loạn, một cảm giác buồn nôn dâng lên cồn cào.

 

Tôi buộc phải dừng bước, tựa hai tay vào lan can ven hồ, gập người xuống, lúc này mới có thể chật vật hít thở từng ngụm khí nhỏ.

 

"Khụ khụ..."

 

Bàn tay ghì c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, nơi trái tim đang loạn nhịp liên hồi. Nước mắt không tự chủ được mà rơi lã chã, từng giọt, từng giọt mặn chát.

 

Hóa ra, khi con người ta đau đớn đến cực hạn, mọi âm thanh đều biến mất. Bạn chỉ có thể há to miệng một cách tuyệt vọng, nhưng cũng chỉ hít hà được chút không khí mỏng manh, còn nước mắt thì cứ thi nhau tuôn trào không cách nào kìm lại.

 

Tôi muốn kiểm soát sự thất thố của mình, nhưng bất lực. Tôi đành quay lưng lại, tấm lưng gầy gò càng lúc càng gập sâu xuống, cho đến khi ngồi sụp hẳn xuống đất, co rúm lại như một con ốc sên đang cố rụt mình vào chiếc vỏ bọc an toàn.

 

Thật ra tôi nên tỉnh ngộ từ sớm mới phải. Một đứa con cưng của trời như Cố Thời Thanh, làm sao có thể không có bạn gái cho được?

 

Chỉ là bấy lâu nay tôi luôn tự lừa dối bản thân, viển vông mơ mộng rằng sẽ có một ngày, giữa muôn vàn những cô gái xinh đẹp, dáng chuẩn, khí chất ngời ngời và gia thế hiển hách, anh lại đi chọn một cô gái nông thôn quê mùa, cục mịch như tôi.

 

Cuộc đời vốn dĩ vô thường như vậy, họa vô đơn chí, nhà dột lại gặp mưa đêm.

 

Bố gọi điện thoại đến nói rằng bệnh đau lưng của mẹ lại tái phát, hai hôm trước vừa phải vào viện. Bố sẵn tiện ra quầy ngân hàng trên huyện gửi cho tôi năm trăm tệ, dặn tôi phải chi tiêu tiết kiệm.

 

Khoảnh khắc ấy, hơi thở của tôi như ngưng trệ. Tôi rũ bỏ toàn bộ những mộng tưởng hão huyền để kéo mình trở về với hiện thực tàn khốc.

 

Tôi đã đ.á.n.h đổi mười năm nỗ lực đèn sách, bố mẹ đã tiêu tốn nửa đời tâm huyết mới giúp tôi bước chân vào ngôi trường này. Lẽ nào tất cả chỉ là để đổi lấy một tấm vé vào cửa để đứng nhìn những đứa con cưng của trời như họ tỏa sáng hay sao?

 

Tôi gạt bỏ mọi tạp niệm. Dựa vào danh hiệu sinh viên ngành Sư phạm của một trường đại học trọng điểm, tôi đã tìm được một công việc gia sư khá tốt. Dù tiền lương không cao nhưng cũng đủ chi trả sinh hoạt phí hàng ngày.

 

Kể từ ngày đó, tôi không bao giờ bén mảng đến khoa Luật nghe giảng nữa, thời gian rảnh rỗi đều dành trọn cho việc đi dạy thêm.

 

Tôi cứ ngỡ duyên phận giữa mình và Cố Thời Thanh đến đây là đứt đoạn, cho đến một tháng sau.