Hoa Trà Năm Ấy Nở

Chương 6



Lúc rời đi, Vương Du Hân còn ném lại một câu:

"Ngươi tưởng trở về đây, gả cho Cố Thừa Ngôn thì sẽ là Nhị tiểu thư của Vương gia sao? Phụ thân mẫu thân sẽ yêu thương ngươi sao? Ngươi chẳng qua chỉ là một ngôi sao chổi khắc cha khắc mẹ, không một ai thèm yêu thương ngươi đâu."

Ta không đồng tình với lời tỷ ấy nói.

Ta chưa bao giờ mong đợi cha mẹ sẽ yêu thương mình, họ yêu hay không thì có liên quan gì chứ?

Ta cũng chẳng phải không có người yêu thương, ta còn có bà v.ú và A huynh mà.

Họ chính là người thực lòng thương xót ta.

Sau khi định ra hôn sự, tình cảnh của ta ở Vương gia cũng chẳng khá khẩm hơn, vẫn cứ như một người vô hình.

Mẫu thân không hề gọi ta qua để dặn dò hay chỉ bảo phải làm thế nào, nghe nói mọi việc sắm sửa hồi môn đều do quản gia an bài.

Họ cho bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, ta cũng chẳng buồn tranh giành.

Ta biết, có tranh cũng không được.

Hỉ phục là do cửa hàng may mặc bên ngoài đưa người tới đo kích thước, sau đó gửi đến một bộ trông cũng gọi là tươm tất.

Tuyệt nhiên không hề có chuyện "vẻ vang gả con gái" như người ta thường nói.

Phía Cố gia có vẻ rất gấp rút, nên ngày xuất giá được định vào ba tháng sau, mồng hai tháng mười.

Mỗi ngày ta đều ở trong phòng nhìn chằm chằm vào cây hoa trà, Tứ Nguyệt còn bận rộn hơn cả ta, chạy ra chạy vào nghe ngóng tin tức.

Đến ngày mười ba tháng tám, mẫu thân sai Đan Họa qua báo rằng, ngày Trung thu ta phải ở yên trong viện, không được đi đâu cả.

Các tỷ muội thứ xuất đều có áo mới để mặc, riêng ta thì không.

Họ có thể đi ăn bánh Trung thu, có thể đoàn viên cùng phụ thân và các di nương, còn ta thì không thể.

Tứ Nguyệt cảm thấy bất bình thay ta, nhưng ta thật sự thấy chẳng sao cả.

Bởi lẽ ta cũng chẳng thiết tha gì việc tham gia.

Không có áo mới, không được ăn bánh Trung thu cũng không quan trọng.

Đợi sau khi ta gả đi, ơn sinh thành này xem như đã trả xong, từ nay về sau với họ cũng chẳng khác gì người dưng qua đường, hà tất phải tự chuốc phiền não.

Sáng sớm ngày rằm, Cố Thừa Ngôn phái người gửi đến cho ta bánh Trung thu với đủ loại hương vị, còn có một bình nhỏ rượu hoa quế, một túi thơm hoa quế và một bức họa nhỏ vẽ hoa quế.

Đợi đến khi trăng lên cao, ta cùng Tứ Nguyệt vừa ăn bánh vừa nhấm nháp chút rượu.

Ta cầm bức họa lên khen ngợi rối rít, rồi ôm túi thơm ngủ một giấc thật ngon lành.

Sự tồn tại của ta trong phủ vốn mờ nhạt, chuyện hỉ hay chuyện tang đều chẳng liên quan đến ta.

Chỉ có Cố Thừa Ngôn là cách vài ba ngày lại phái người gửi đồ ăn tới, thỉnh thoảng là một bức họa nhỏ, trên đó vẽ một hai đóa hoa rực rỡ sắc màu, trông rất đẹp.

Ta chẳng màng xem hoa đó có phải do chính tay chàng vẽ hay không, ta chỉ cần ghi nhớ rằng chàng đối tốt với ta.

Ta hy vọng chàng có thể sống lâu thêm một chút.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Vì thế, ngày nào ta cũng cầu phúc cho chàng.

Tứ Nguyệt cười ta lẩm cẩm, ta chỉ cười chứ không tranh cãi.

Nguyện vọng của ta không cần phải cho thiên hạ hay, lòng ta thành tâm hay không, chỉ cần mình ta biết là đủ.

Đến ngày hai mươi bảy tháng chín, chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày xuất giá, mẫu thân gọi ta qua.

Sau khi hành lễ, ta đứng cách bà một khoảng khá xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bà đ.á.n.h giá ta một hồi lâu rồi mới mở lời:

"Ngươi vốn chẳng xứng với Tam công t.ử nhà họ Cố."

Ta nhìn bà.

Là vì ta sinh ra đã không xứng, hay vì ta chưa từng nỗ lực nên mới không xứng?

Hay chính việc bà sinh mà không dưỡng, sinh mà không dạy mới là tội nghiệt lớn hơn?

Ta mím môi không nói.

"Nếu không phải vì hôn sự này không thể hủy, mà Đích tỷ của ngươi lại sắp gả vào chốn cao sang, còn đám thứ nữ kia thì chẳng lên nổi mặt bàn, thì dù thế nào cũng không tới lượt ngươi. Con gái gả đi như nước đổ đi, xuất giá tòng phu, sau này nếu không có việc gì thì đừng có chạy về đây nữa. Vương gia không hoan nghênh ngươi cho lắm."

Ta gật đầu:

"Phu nhân yên tâm, ta nhớ kỹ rồi."

"Ngươi gọi ta là gì?"

Giọng Vương phu nhân có chút sắc lẹm.

Ta ngơ ngác nhìn bà, hỏi ngược lại:

"Chẳng phải ngài có ý đó sao?"

Bà có thể chán ghét ta, vứt bỏ ta.

Vậy ta không thể từ bỏ bà sao?

Vương phu nhân hít sâu mấy hơi:

"Đúng là đồ nợ đời, không có trái tim. Lui xuống đi, việc tiếp theo phải làm thế nào, Nhị thẩm của ngươi sẽ dạy cho."

"Vâng."

Lúc bước ra khỏi phòng, ta nghe thấy bà nói với Đan Họa:

"Biết thế năm xưa nên dìm c.h.ế.t nó cho rồi, bao nhiêu năm qua đúng là nuôi phải hạng bạch nhãn lang, nuôi một con ch.ó nó còn biết vẫy đuôi kia mà."

Phải, nhưng ta không phải là ch.ó.

Ta là con người.

Ta có thất tình lục d.ụ.c, ta không có học thức nhưng ta có trái tim để cảm nhận, có mắt để nhìn, có tai để nghe.

Gieo nhân nào gặt quả nấy.

Bà chưa từng bố thí cho ta chút tình mẹ nào, dựa vào đâu mà bắt ta phải như con ch.ó vẫy đuôi nịnh hót?

Lần đầu tiên gặp Nhị thẩm, bà ấy vẫn còn cố tìm lý do bào chữa cho Vương phu nhân.

Bà nói nào là thân thể phu nhân không khỏe...

Ta chỉ mỉm cười nhìn bà, nụ cười ngoan ngoãn lạ thường. Nhị thẩm lặng đi một hồi rồi thở dài:

"Gả đi rồi thì tốt thôi."

Phải, gả đi rồi thì tốt.

Cố Tam công t.ử nói sẽ dạy ta đọc sách viết chữ, dù chàng có qua đời cũng sẽ an bài đường lui cho ta.

Gả đi rồi, ta không còn là người của Vương gia nữa, chẳng còn liên can gì tới họ.

Của hồi môn của ta không nhiều, nhưng đối với một kẻ chưa hiểu sự đời như ta thì thế đã là không ít.

Nhị thẩm nhìn vào tờ danh mục hồi môn lại tiếp tục trầm mặc.