"Nhị thẩm, có gì không ổn sao ạ?"
"Mẫu thân của con..."
Ta không biết chữ nên chẳng xem hiểu được gì.
"Dù sao sớm muộn gì con cũng biết, ta không gạt con nữa. Trừ những sính lễ Cố gia đưa tới cho con mang về, thì đồ đạc họ sắm sửa thêm cho con đều rất tùy tiện và rẻ tiền."
"Không sao đâu ạ, phu nhân nói sau khi gả đi sẽ không qua lại với ta nữa. Chuyện kiểu 'bánh bao thịt ném ch.ó' thế này, chẳng ai muốn làm cả."
"..."
Năm xưa bà ta chỉ đem ta đi thật xa chứ không bóp c.h.ế.t ta, ta đã cảm tạ trời đất lắm rồi.
Sau này đã là người dưng, hà tất phải ôm hận trong lòng.
Nha hoàn hồi môn là mua từ bên ngoài về, chưa được dạy dỗ t.ử tế, nói gì đến quy củ.
Nhị thẩm sầm mặt:
"Du Vãn, Nhị thẩm tặng con vài người hầu hạ thân tín nhé."
"Nhị thẩm, ta không có điền trang hay cửa hàng, trong tay cũng chẳng có bạc, không nuôi nổi nhiều người đâu. Còn mấy người kia, phu nhân không đưa khế ước bán thân cho ta, đợi sau khi gả sang Cố gia, ta sẽ gửi họ trả về. Nhị thẩm, ta chỉ luyến tiếc mỗi Tứ Nguyệt, nếu ngài có thể giúp ta lấy được khế ước của em ấy, ta xin ghi nhớ đại ân đại đức của ngài..."
Nhị thẩm đã giúp ta lấy được khế ước bán thân của Tứ Nguyệt, cùng với bốn nha hoàn và hai bà t.ử khác.
Ngày xuất giá, đồ thêm trang của ta rất ít ỏi, các tỷ muội đều đứng cách ta thật xa.
Vương phu nhân không cho ta điền trang, cửa hiệu, cũng chẳng có lấy một đồng bạc áp hòm.
Vương lão gia và hai vị Vương công t.ử nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng vô cảm.
Ta cũng chẳng gọi họ lấy một tiếng.
Chỉ có Nhị thẩm lén đưa cho ta một ngàn lượng ngân phiếu, bảo ta cất kỹ để phòng thân lúc ngặt nghèo.
Lúc xuất giá, cũng chẳng có người anh trai nào cõng ta ra cửa.
Cố Thừa Ngôn tuy có đến đón dâu, nhưng đôi chân chàng bất tiện, cũng chẳng thể cõng ta.
Mọi thủ tục như cha dạy, mẹ bảo ban đều bị lược bỏ.
Lúc bái biệt cha mẹ, họ nói mấy câu khô khốc rồi bảo ta đi đi.
Chính bà hỉ đã cõng ta ra cửa lớn.
Khi vừa ra tới cổng, có người cất tiếng hò hét lớn. Đó là giọng của A huynh!
Ta muốn vén khăn voan lên để xem A huynh, không biết huynh ấy đi một mình hay bà v.ú cũng đến?
Bà hỉ ấn tay ta xuống, đẩy ta vào kiệu hoa.
Giữa tiếng pháo nổ và tiếng kèn xô-na, A huynh lại hét lên hai tiếng nữa.
Đó là ám hiệu giữa ta và huynh ấy.
Ta suýt chút nữa không cầm được nước mắt.
Ta vốn cũng định đáp lại hai tiếng, nhưng chợt nghĩ mình giờ là tân nương t.ử, không thể làm ra chuyện để người ta chê cười.
Dù bản thân ta vốn dĩ đã là một trò cười rồi. Ta không quan tâm khi còn là Vương Du Vãn mình có là trò cười hay không, vì trò cười đó không phải do ta tạo ra.
Ta không sai, là lòng người Vương gia hẹp hòi, đó là lỗi của họ.
Nhưng bước ra khỏi cửa Vương gia, ta là dâu nhà họ Cố, ta không thể làm xấu mặt Cố Thừa Ngôn.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Kiệu hoa lắc lư hồi lâu, khi đến Cố phủ, tiếng pháo và kèn vẫn không dứt.
Ta được bà hỉ đỡ xuống kiệu, tay nắm c.h.ặ.t dải lụa đỏ, theo sát đôi bàn chân lớn phía trước từng bước một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiếp đó là lễ bái đường:
"Nhất bái thiên địa ——"
"Nhị bái cao đường ——"
"Phu thê đối bái ——"
"Lễ thành, đưa vào động phòng."
Cố Thừa Ngôn dắt ta đi vài bước rồi ngồi lên xe lăn.
Ta có thể nghe thấy tiếng thở dốc đầy đau đớn của chàng.
Giữa các cách gọi "Tam công t.ử", "Phu quân", "Tam gia", ta chọn gọi chàng là "Tam gia".
"Tam gia, ngài ổn chứ?"
"Không sao."
Ta không ngờ chàng đã chuẩn bị sẵn một chiếc kiệu nâng, sai bốn bà t.ử khiêng ta về tân phòng.
Sau này ta hỏi chàng tại sao lại an bài như thế?
Chàng bảo:
"Ta tự lười biếng ngồi xe lăn, dựa vào đâu mà bắt nàng phải chịu thiệt thòi lội bộ đi về?"
Chàng không phải lười biếng, chàng là đang rất đau.
Nhưng dù vậy, chàng vẫn đón cưới ta về Cố gia một cách vẻ vang nhất.
Bởi vì thân thể chàng không khỏe nên không có ai đến náo động phòng.
Chàng cũng chẳng để ta phải ngồi đợi một mình khô khốc quá lâu.
Vừa trở về hỉ phòng, chàng liền xốc khăn voan, bảo Tứ Nguyệt giúp ta tháo mũ phượng xuống.
Chiếc mũ phượng này là do Cố Thừa Ngôn gửi sang, lúc nhận được ta đã ngẩn ngơ cả người vì nó quá đẹp, ta còn ôm nó ngủ mấy đêm liền.
Còn bộ hỉ phục do Vương gia chuẩn bị, ta cởi ra bảo Tứ Nguyệt khóa c.h.ặ.t vào rương, sau này chẳng bao giờ muốn nhìn thấy nó nữa.
Thay một bộ xiêm y nhẹ nhàng, ta có chút rụt rè ngồi xuống cạnh Cố Thừa Ngôn, nhỏ giọng nói:
"A huynh của ta đã tới kinh thành rồi."
"?"
"Chính là người đã hô lớn hai tiếng lúc nãy sao?"
Ta gật đầu.
Cố Thừa Ngôn liền gọi người vào, sai họ ra cổng lớn xem thử, nếu thấy người thì mời vào dùng tiệc.
"Ta không thể sắp xếp cho huynh ấy ngồi bàn chủ tọa được."
"Không sao đâu, A huynh có thể vào được Cố phủ, được uống chén rượu mừng của ta, ta đã vui lắm rồi."
Dĩ nhiên, nếu có thể gặp mặt một lần... ta cũng chẳng dám xa cầu hơn.
Sau khi dùng bữa xong, Cố Thừa Ngôn bảo:
"Viện này sau này để nàng ở, ta ở sân phía trước, cách chỗ nàng một cái hoa viên. Có chuyện gì nàng cứ sai nha hoàn qua báo, hoặc tự mình đi sang cũng được. Chuyện đọc sách viết chữ, vài ngày nữa ta sẽ sắp xếp."
Ta gật đầu lia lịa. Chính ta cũng cảm nhận được mắt mình đang phát ra tia sáng.
Ta cười như một kẻ ngốc:
"Tam gia, cảm ơn ngài."