Cố Thừa Ngôn không ngủ cùng phòng với ta, đêm đó ta ngủ một mình.
Căn phòng rộng rãi sáng sủa, bày biện tinh xảo, nơi nơi đều thể hiện gu thẩm mỹ và sự tâm huyết.
Trên giường nệm chăn gối đều mềm mại, mang theo một mùi hương thanh khiết dịu nhẹ.
Mấy nha hoàn, bà t.ử ta mang theo từ Vương gia sang đều chẳng giúp ích được gì, nhưng vị ma ma mà Cố Thừa Ngôn phái tới lại rất lợi hại.
Cái sự lợi hại này không phải là hung dữ với ta, mà là bà rất nghiêm khắc với hạ nhân, còn đối với ta thì cung kính, khách sáo vô cùng.
"Tam thiếu phu nhân nếu mệt thì có thể nghỉ ngơi sớm.
Nếu chưa mệt thì có thể xem sách, hôm nay không cần ra khỏi cửa là được."
Ta biết đọc sách gì chứ, ta có biết chữ nào đâu.
Ta hỏi bà:
"Vẫn chưa biết nên xưng ma ma thế nào?"
"Nhà chồng lão nô họ Triệu, vốn là bà v.ú của Tam thiếu gia."
"Bà v.ú, ta gọi bà như vậy có được không?"
Triệu bà v.ú cười đến híp cả mắt:
"Phu nhân ưu ái, ấy là phúc phận của nô tỳ."
Cố Thừa Ngôn phái bà đến hầu hạ là để giúp đỡ ta, ta không thể làm khó bà, cũng chẳng dại gì mà "gậy ông đập lưng ông".
Bà cũng không có ý định bày vẽ quy củ hay phô trương gì với ta, tóm lại ngày đầu tiên ở Cố gia, ta sống vô cùng ý vị, vui vẻ, ngủ cũng cực kỳ ngon giấc.
Còn chuyện chưa viên phòng, ta chẳng hề để tâm.
Ta còn nhỏ mà.
Ngày thứ hai là lễ dâng trà.
Chàng biết rõ của hồi môn của ta có những gì, vốn chẳng có thứ gì lấy ra làm quà cáp được, nên lễ vật đều do Cố Thừa Ngôn chuẩn bị sẵn.
Lúc nghe Triệu bà v.ú dặn dò, ta cố ghi nhớ một lượt: cái gì đưa cho ai, cái gì tặng người nào.
Cứ theo trình tự mà làm, chỉ cần không xảy ra sai sót là thành công.
Lễ dâng trà nhận thân diễn ra khá thuận lợi.
Người nhà họ Cố tuy đông nhưng dường như ai nấy đều hiền lành, không có ai cố tình làm khó ta, họ đều bảo ta hãy cùng Cố Thừa Ngôn chung sống tốt đẹp.
Cha mẹ chồng bảo ta chỉ cần đến thỉnh an vào ngày mồng một và ngày rằm là được, ngày thường muốn ở trong viện hay đi dạo hoa viên đều tùy ý.
Đây là nhà của ta, cứ tự nhiên một chút, không cần quá gò bó. Nếu có việc gì cần ta làm, họ sẽ phái người sang báo.
Trên đường về viện, ta nhìn Cố Thừa Ngôn mỉm cười.
Chàng cũng cười rất ôn hòa:
"Vui đến vậy sao?"
Ta gật đầu thật mạnh.
"Còn có chuyện làm nàng vui hơn nữa kìa."
Ta nhướn mày, tưởng chàng định bảo ta đi học chữ ngay.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nào ngờ ngay giữa hoa viên, ta nhìn thấy A huynh.
"A huynh!"
Ta chạy lon ton tới, định sà vào lòng huynh ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
A huynh đưa tay ra chặn trán ta lại.
"A huynh!"
Ta không chịu, dậm chân một cái.
A huynh cười rộ lên:
"Đã gả chồng rồi mà vẫn còn tính trẻ con."
"Dù muội có bảy tám chục tuổi thì trước mặt huynh, muội vẫn là trẻ con thôi."
"Cái miệng nhỏ thật dẻo, huynh nói không lại muội."
Ánh mắt A huynh đầy ý cười và sự nuông chiều, huynh ấy rút tay lại, lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một túi tiền đưa tới trước mặt ta.
"Đây là của hồi môn mà nương và tẩu t.ử gửi cho muội."
Ta mỉm cười nhận lấy, mở ra xem.
Là bạc.
Hiện tại ta không thiếu bạc, nhưng cũng không vội vàng trả lại cho A huynh.
Ta định bụng chờ một thời gian nữa sẽ đổi thành những thứ khác nhờ huynh ấy mang về cho bà v.ú và tẩu t.ử.
Ta quay đầu nhìn Cố Thừa Ngôn. Chàng nhìn ta với ánh mắt ấm áp:
"Du Vãn, hãy giữ A huynh lại dùng bữa đi, cứ bày tiệc ở gian sảnh phụ trong viện của ta, nàng thấy thế nào?"
Ta dĩ nhiên là cầu còn không được, vội vàng cảm ơn Cố Thừa Ngôn.
Ta kéo ống tay áo A huynh, nhỏ giọng hỏi dồn dập:
"Trong nhà vẫn tốt chứ ạ? Bà v.ú có khỏe không? Lần này sao huynh lại tới đây? Định ở lại mấy ngày? Khi nào thì về? Lần sau khi nào huynh lại tới?"
"Nhiều câu hỏi thế này, muội bảo huynh trả lời câu nào trước?"
"Trả lời lần lượt, không được thiếu câu nào!"
"Thật bá đạo."
A huynh nói, định đưa tay nhéo mũi ta nhưng lại dừng lại giữa chừng, rồi nhẹ nhàng vỗ đầu ta một cái.
Trở về Vương gia, ta đã phải chịu bao nhiêu uất ức, giờ đây thấy A huynh vẫn đối đãi với mình như thuở ban đầu, mũi ta bất giác cay xè, suýt chút nữa thì rơi lệ.
A huynh là khách, Cố Thừa Ngôn đích thân tiếp đãi.
Chàng không uống rượu nhưng liên tục rót thêm rượu cho A huynh, còn hỏi thăm về những nơi huynh ấy từng đi áp tải qua.
Những gì A huynh nói chàng đều có thể tiếp lời, thậm chí khi nhắc đến một địa danh nào đó, chàng còn tường tận hơn cả huynh ấy.
"A huynh vẫn còn đi áp tải sao?"
Cố Thừa Ngôn hỏi.
"Vâng, so với đi săn thì nghề này kiếm tiền khá hơn. Lần này tới kinh thành, tôi dự định mang một ít hàng hóa về xem có bán được không. Nếu việc buôn bán này thuận lợi, tôi tính sẽ đi thêm vài chuyến nữa. Chờ khi kiếm đủ bạc, tôi sẽ đưa cả nhà di cư tới kinh thành."
Nhưng kinh thành rộng lớn, muốn an cư lạc nghiệp vốn chẳng dễ dàng.
"Ở nhà là bé trai hay bé gái?"
Cố Thừa Ngôn lại hỏi.
"Là một thằng nhóc nghịch ngợm. Lần này biết tôi đi kinh thành, nó cứ nằng nặc đòi đi theo để tìm cô cô nó."
Nghe A huynh nói, lòng ta vừa vui mừng vừa thương nhớ, tay không ngừng dùng đũa chung gắp thêm thức ăn cho huynh ấy và Cố Thừa Ngôn.
"Tới kinh thành cũng rất tốt. Ta có một căn nhà trống ở bên ngoài, có thể để mọi người tới ở. Nếu đứa nhỏ muốn vỡ lòng học chữ, ta có thể tiến cử vài nơi."