“Phu nhân!
Không xong rồi!
Lão gia người, người..."
Mũi kim thêu trong tay ta suýt nữa đ.â.m vào đầu ngón tay, ta ngẩng đầu nhìn về phía Xuân Đào, đứa nha hoàn thân cận vừa hớt hải lao vào phòng.
Sắc mặt nó trắng bệch, đôi môi run rẩy đến mức không thành tiếng.
“Có chuyện gì mà hoảng hốt như vậy?"
Ta đặt khung thêu xuống, giọng nói bình thản đến mức chính ta cũng phải kinh ngạc, “Cứ từ từ nói, lão gia làm sao?"
Xuân Đào “bịch" một tiếng quỳ sụp xuống, nước mắt ràn rụa rơi lã chã:
“Lão gia ở ngay giữa tiệc đại hôn của Trường Ninh quận chúa... tuốt kiếm t/ự s/át rồi!
Ngay lúc, ngay lúc quận chúa và thế t.ử Trấn Bắc Vương đang bái đường!"
Trong phòng lặng ngắt như tờ, đáng sợ đến cực điểm.
Tiếng ve kêu ngoài cửa sổ bỗng chốc trở nên ch.ói tai, nhức nhối.
Ta chậm rãi đứng dậy, cảm thấy nền gạch xanh dưới chân như đang chao đảo.
Ngón tay vô thức mân mê đường chỉ thêu nơi cửa tay áo, đó là mẫu hoa văn ta mới khâu cho chàng vào tháng trước.
“Người đâu rồi?"
Giọng ta vang lên, nghe như vọng lại từ một nơi xa xăm nào đó.
“Đã, đã khênh về rồi...
Hiện đang ở tiền sảnh..."
Xuân Đào khóc nghẹn ngào, không thành tiếng, “Quan khách đầy đường ai nấy đều nhìn thấy, m/áu nhuộm đỏ cả nửa tấm t.h.ả.m đỏ..."
Ta sải bước đi ra ngoài, vạt váy quệt vào bực cửa khiến ta hơi loạng choạng, Xuân Đào vội vàng vươn tay đến đỡ.
Ta gạt tay nó ra, sửa sang lại nếp áo cho ngay ngắn.
“Đi thôi."
Ta nói, “Đi đón lão gia về nhà."
01.
Buổi sớm nơi Thượng thư phủ
Ta tên Lâm Vãn Chiếu, là phu nhân của Lại bộ Thượng thư Thẩm Xác.
Ngày hôm nay vốn dĩ nên là một buổi sớm mùa thu bình thường như bao ngày khác.
Mão thất tam khắc, trời vừa tảng sáng, ta đã thức dậy như thường lệ.
Khi Xuân Đào bưng chậu đồng bước vào, ta đã tự mình mặc xong lớp trung y bên trong.
“Phu nhân sao lại tự mình động tay nữa rồi."
Xuân Đào cằn nhằn đầy trách móc, đặt chậu nước ấm lên giá, “Mấy việc này cứ để nô tỳ làm là được rồi."
“Quen tay rồi."
Ta nhận lấy khăn ấm áp lên mặt, hơi nước nóng hổi khiến tinh thần ta tỉnh táo hơn đôi chút.
Nữ t.ử trong gương đã hai mươi tám tuổi, mày ngài mắt phượng thanh tú, chỉ là nơi khóe mắt đã hằn lên vài nếp nhăn nhạt.
Gả cho Thẩm Xác mười năm, từ một ái nữ mười bảy tuổi của nhà Hàn lâm, ta đã trở thành đương gia chủ mẫu của Thượng thư phủ ngày nay.
Thời gian trôi qua thật nhanh ch.óng.
“Lão gia đâu rồi?"
Ta hỏi.
“Lão gia từ giờ Dần đã dậy rồi, ở trong thư phòng xem công văn một lát, nói là hôm nay Trường Ninh quận chúa đại hôn, bệ hạ đặc biệt chuẩn tấu cho bách quan sau giờ Ngọ có thể đến dự tiệc, người phải xử lý cho xong các vụ việc khẩn cấp trước."
Xuân Đào vừa chải tóc cho ta vừa nói, “Lão gia còn dặn, bảo phu nhân không cần đợi người dùng bữa sáng, người dùng tạm chút gì đó ở thư phòng là được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta gật đầu, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác khác lạ.
Thẩm Xác xưa nay vốn cần mẫn, nhưng hôm nay dường như lại thức dậy sớm một cách bất thường.
Hơn nữa... chuyện hôn sự của Trường Ninh quận chúa, mấy ngày nay chàng đã nhắc đến không chỉ một lần.
“Hỷ lễ đã chuẩn bị thỏa đáng chưa?"
Ta hỏi.
“Đã chuẩn bị xong xuôi, theo đúng lời phu nhân dặn, là một cặp như ý bằng ngọc dương chỉ, một hộp trân châu Biển Nam, cùng với mười xấp gấm vân mới tiến cống từ Giang Nam."
Xuân Đào khéo léo bới tóc ta thành b/úi, cài lên một chiếc trâm ngọc trang nhã, “Lưu mẫu mẫu quản lý kho tư phòng nói, lễ vật này còn hậu hĩnh hơn ba phần so với lần gả con gái của Thừa tướng phủ dạo trước đấy ạ."
Ta nhìn vào gương ngắm nghía:
“Đổi chiếc trâm kia thành cây trâm vàng nạm hồng ngọc đi, hôm nay là ngày đại hỷ của quận chúa, phục sức quá mức thanh đạm thì thật không phải phép."
“Dạ."
Bữa sáng được bày ở gian ngoài, cháo thanh đạm cùng vài món dưa muối và mấy thứ điểm tâm.
Ta một mình dùng bữa, nuốt không trôi, vị giác vô cảm.
Thư phòng của Thẩm Xác nằm ở Đông viện, khi ta bưng chén trà mới pha bước sang, chàng đang đứng bên cửa sổ, đờ đẫn ngắm nhìn cây hòe già ngoài sân.
Ánh bình minh vàng rực xuyên qua song cửa, phác họa lên gương mặt nghiêng của chàng những đường nét sáng tối rạch ròi.
Vị Lại bộ Thượng thư ba mươi hai tuổi, là vị đại thần nhị phẩm trẻ tuổi nhất của triều Đại Chu ta.
Thẩm Xác sinh ra đã có dung mạo cực đẹp, mày thanh mắt tú như họa, khí chất lạnh lùng thanh cao, ngay cả khi chỉ mặc chiếc trường bào màu xanh bình dị lúc ở nhà, trên người chàng vẫn toát ra một phong thái xuất trần mà người bên cạnh khó lòng sánh kịp.
Ta từng nghe người ta kể lại, năm xưa khi chàng đỗ Thám hoa cưỡi ngựa dạo phố, số khăn thơm và hoa quả mà các cô nương ném về phía chàng còn nhiều hơn cả trạng nguyên lang đến mấy giỏ.
“Lão gia."
Ta khẽ gọi một tiếng.
Thẩm Xác quay đầu lại, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ thẫn thờ trong chốc lát, ngay sau đó liền khôi phục lại sự tỉnh táo thường ngày:
“Vãn Chiếu, sao nàng lại tới đây?"
“Thiếp mang trà tới cho chàng."
Ta đặt chén trà lên thư án, chợt nhận ra bên cạnh tập công văn đang mở sẵn có đặt một quyển thi tập đang lật dở.
Ta liếc mắt nhìn qua, là bài “Vô đề" của Lý Nghĩa Sơn.
Thẩm Xác không mấy khi đọc những thi từ uyển chuyển mang khuynh hướng ủy mị này, chàng vốn ưa chuộng sử sách kinh luận hơn.
“Đêm qua chàng ngủ không ngon giấc sao?"
Ta nhìn quầng thâm nhạt dưới mắt chàng.
“Có vài việc quan trường khiến lòng ta phiền muộn."
Thẩm Xác bước tới phía sau án rồi ngồi xuống, bưng chén trà lên nhưng không uống, đầu ngón tay khẽ miết lên thành chén, “Hôm nay quận chúa đại hôn, nàng cùng đi với ta chứ?"
“Tự nhiên là phải đi rồi."
Ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện chàng, “Trường Ninh quận chúa là vị cháu gái được Thái hậu yêu chiều nhất, hôn sự này lại do đích thân Bệ hạ ban hôn, văn võ cả triều có ai dám vắng mặt cơ chứ?"
Ngón tay Thẩm Xác khựng lại trong thoáng chốc.
Ta nhìn chàng, đột nhiên lên tiếng hỏi:
“Lão gia và quận chúa... phải chăng từng quen biết từ trước?"
Không khí trong phòng như đông cứng lại trong một khoảnh khắc.
Thẩm Xác ngước mắt lên, ánh mắt bình lặng không một gợn sóng:
“Sao nàng lại hỏi như vậy?"
“Thiếp chỉ cảm thấy, mấy ngày nay lão gia nhắc tới chuyện thành thân của quận chúa có phần hơi nhiều."
Ta mỉm cười, giọng điệu tỏ ra tùy ý, “Có lẽ là do thiếp đa nghi nghĩ nhiều rồi."