Tống Dao cứ thế trút hơi thở cuối cùng trong lòng ta, bàn tay nàng vẫn siết c.h.ặ.t lấy tay ta không buông, trong ánh mắt tràn đầy sự bất cam và khẩn cầu.
Ta khẽ thở dài. Làm sát thủ sáu năm, kẻ c.h.ế.t dưới tay ta không tới một nghìn cũng phải tám trăm, ta vốn đã luyện được một trái tim sắt đá từ lâu.
Thế nhưng, đây là lần đầu tiên ta nảy sinh một chút đồng cảm và thương xót đối với một người đã khuất.
Vừa định tìm một nơi sơn thủy hữu tình để an táng cho nàng, thì tiếng bước chân lại vang lên ngoài cửa vào một thời điểm thật chẳng thích hợp chút nào.