Ngày Tần Uyển Nguyệt dọn tới, phô trương không nhỏ. Hứa An có việc không ở nhà, là ta cùng dì Lý đứng chờ trước cửa. Một chiếc xe trắng dừng trước biệt thự. Cửa mở ra, một cô gái mặc váy trắng bước xuống. Quả thực rất đẹp. Mày cong, mắt long lanh, da trắng như trứng bóc. Bụng hơi nhô lên, chừng bốn năm tháng.
“Em gái Tần.” Ta nhiệt tình bước tới, “Đường xa vất vả rồi, mau vào nghỉ ngơi.”
Tần Uyển Nguyệt nhìn ta, trong mắt mang theo vài phần cảnh giác.
“Cô là Thẩm Dư?”
“Là tôi.” Ta mỉm cười đỡ nàng, “Sau này chúng ta là người một nhà, cô có việc gì cứ nói với tôi.”
Tần Uyển Nguyệt lạnh mặt hất tay ta ra, tự bước vào.
“Tôi tự đi được.”
Dì Lý phía sau hừ lạnh một tiếng, bị ta khẽ ấn tay ngăn lại. Không sao, còn đang được cưng chiều mà, thiếp mới vào cửa đều như vậy. Phụ thân ta từng nạp vài người thiếp, lúc ban đầu ai cũng ngạo mạn không ai bằng. Khi ấy họ chưa biết ân sủng của phu quân như nước chảy. Đợi qua một thời gian, phu quân đổi lòng, tự nhiên sẽ biết điều thôi.
Phòng của Tần Uyển Nguyệt được sắp xếp ở lầu hai hướng nam, ánh sáng tốt nhất. Khi ta dẫn cô ta đi xem, cô ta đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài một lúc, không nói gì. Xem ra cũng hài lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Em gái xem còn thiếu gì không? Tôi cho người chuẩn bị.” Ta nhiệt tình hỏi.
Tần Uyển Nguyệt quay đầu, nửa cười nửa không nhìn ta.
“Thẩm tiểu thư thật hào phóng.”
“Nên làm, nên làm.” Ta vội đáp, “Em gái m.a.n.g t.h.a.i huyết mạch nhà họ Hứa, tôi là vợ của Thịnh An, đương nhiên phải chăm sóc chu toàn rồi.”
Tần Uyển Nguyệt khẽ nhíu mày, không nói gì. Ta biết điều lui ra, để lại không gian cho cô ta. Xuống lầu, dì Lý ghé sát lại gần, đè thấp giọng:
“Phu nhân, vị Tần tiểu thư này trông không phải dạng hiền lành.”
“Không sao.” Ta xua tay, “Chỉ cần trong bụng cô ấy là huyết mạch nhà họ Hứa, chúng ta phải nuôi dưỡng cho thật tốt.”
Dì Lý muốn nói lại thôi, cuối cùng buông một tiếng thở dài.
Tiểu Yêu