Linh cảm của dì Lý quả nhiên không sai. Tối hôm đó, Tần Uyển Nguyệt làm ầm lên. Khi Hứa An về nhà, cô ta khóc sướt mướt chạy tới, chìa ra cả cánh tay nổi đầy mẩn đỏ.
“Chuyện gì đây?” Hứa An hỏi.
“Em cũng không biết…” Tần Uyển Nguyệt tủi thân đáp, “Chỉ ngủ một giấc trong phòng thôi mà đã thế này rồi. Chăn có mùi thơm lạ lắm, Thịnh An, em sợ…”
Vừa nói cô ta vừa òa khóc, lao vào trong lòng Hứa An. Ta đứng thẳng lưng, yên lặng tại chỗ. Hứa An ngẩng đầu lên nhìn ta rồi lại nhìn người trong lòng.
“Được rồi, Thẩm Dư sẽ không hại em đâu.” Hắn vỗ nhẹ lưng Tần Uyển Nguyệt.
Ta thở phào, trong lòng còn có chút đắc ý. Xem ra, trong mắt Hứa An, ta đã là hình mẫu hiền thê lương mẫu chuẩn mực rồi. Tần Uyển Nguyệt thì không dám tin mà ngẩng đầu:
Tiểu Yêu
“Thịnh An, anh…”
“Ngoan, đi bệnh viện kiểm tra trước đã, nhé?” Hứa An kiên nhẫn dỗ dành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta vừa vặn bước lên: “Không cần đến bệnh viện, bác sĩ riêng tôi mời đang trên đường tới rồi.”
Mười phút sau, bác sĩ riêng đến nơi. Sau một lượt kiểm tra, bà đưa ra kết luận: Tần Uyển Nguyệt bị nổi mề đay.
“Mề đay là hiện tượng thường gặp trong t.h.a.i kỳ, không cần lo lắng, thông thường sẽ tự hết trong vòng hai mươi tư giờ.”
“Nhưng cái chăn đó có mùi lạ lắm…” Tần Uyển Nguyệt vẫn cố giãy giụa.
Bác sĩ liếc mắt nhìn cô ta: “Đó là chăn cô Thẩm đặc biệt hun vỏ cam, có tác dụng giảm nôn nghén.”
“Nhưng mà…” Tần Uyển Nguyệt vẫn còn muốn nói.
“Đủ rồi, đừng làm ầm ĩ nữa.” Hứa An mất kiên nhẫn phất tay với cô ta rồi quay sang ta.
“Thẩm Dư, vất vả rồi.”