Mẫu thân nhốt ta trong nhà, không cho ta ra trận. Trận chiến ấy kéo dài hai năm, nhưng Tướng Quân Phủ chẳng còn lại một nam t.ử nào.
Sau đó mẫu thân tuẫn tình mà c.h.ế.t, từ đây Tướng Quân Phủ chỉ còn mình ta lẻ bóng. Trước lúc lâm chung, mẫu thân xoa đầu ta, gương mặt đầy vẻ an lòng: "Người của Tướng Quân Phủ ta c.h.ế.t cũng xứng đáng. Thanh Nhi chớ nên đau lòng, nương đi tìm cha con đây."
Ta rõ ràng đang cười, nhưng lệ đã nhòa cả mắt: "Nương, con hiểu mà."
Ta hiểu chứ, triều đình rộng lớn thế này, lẽ nào chỉ có thể điều động tám ngàn binh mã?
Ta hiểu chứ, vì sao dốc toàn lực Tướng Quân Phủ cũng không giữ nổi thành, mà khi người nhà ta c.h.ế.t sạch rồi, chẳng bao lâu sau thành lại giữ được?
Người của Tướng Quân Phủ ta ai nấy đều có tài, ra trận làm tướng, vào triều làm quan. Cũng chính vì thế mà cây cao đón gió, khiến cho những kẻ ngồi trên cao kia cảm thấy không yên lòng.
Nhưng mẫu thân muốn ta sống tiếp, ta chỉ có thể nghiến răng chấp nhận sự thương hại của kẻ thù, chấp nhận mối hôn sự ban thưởng đầy ghê tởm kia.
Phụ thân thường đưa ta đến quân doanh, cho ta tỷ thí với các huynh trưởng. Mỗi khi ta hất văng trường thương của các huynh ấy, ông lại bế bổng ta lên, cười ha hả: "Con ta nếu là nam nhi, chắc chắn sẽ bách chiến bách thắng! Đúng là thiên tài quân sự trời sinh!"
Ta nắm c.h.ặ.t ngọn hồng thương, dõng dạc nói: "Thanh Nhi dù là nữ t.ử cũng sẽ là một vị Thường thắng tướng quân!"
Huynh trưởng không phục lồm cồm bò dậy từ mặt đất, ngoan ngoãn ra một góc luyện tập. Phụ thân thì véo mũi ta, bảo rằng sau này ta nhất định sẽ là một đại tướng quân, còn tài giỏi hơn cả ông.
Sau này ta quả thực đã làm được, nhưng lại là vì hạng vong ơn bội nghĩa như Cố Minh Tiêu.
Chinh chiến mười năm, ta vô số lần cận kề cái c.h.ế.t, chỉ để đưa Cố Minh Tiêu lên ngôi Hoàng đế. Nhưng cuối cùng, lòng hắn lại chỉ đặt nơi một tỳ nữ nhỏ nhoi – kẻ từng cho hắn một bát cháo dư, kẻ từng bầu bạn trò chuyện với hắn suốt đêm trường khi hắn sợ hãi bóng tối.
Ta vốn chẳng định đòi nợ nhà họ Cố.
Năm ấy Cố Minh Tiêu thề thốt tình cảm với ta thấu tận trời xanh, cũng đã thành tâm bái tế cha mẹ ta, tôn vinh họ là anh hùng dân tộc, c.h.ế.t vinh hiển vô ngần. Ta cứ ngỡ hắn dù sinh ra trong chốn hoàng gia nhưng vẫn là kẻ có tình, nên dốc hết tâm can mưu tính cho hắn.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nào ngờ, mười năm cuối cùng chỉ là một giấc mộng dài, tỉnh dậy mới biết người trong mộng bạc bẽo khôn cùng. Cố Minh Tiêu cũng chỉ là một kẻ ngụy quân t.ử đạo mạo mà thôi.
Tiên hoàng c.h.ế.t cũng đáng đời, thân thể dùng t.h.u.ố.c duy trì bao năm vốn đã mục ruỗng, ta chỉ thêm vào một chút "gia vị", những kẻ đang mải mê tranh quyền đoạt vị kia dù có thấy cũng chẳng ai thèm nhắc nhở. Dù có tra ra đến đầu ta, thì kẻ cuối cùng ngồi lên vị trí đó vẫn chưa biết là ai đâu.
Thái t.ử bại trận, tính sai một nước, cuối cùng phải bỏ chạy thục mạng. Nhị hoàng t.ử không màng thế sự, tự xin đến đất phong – vốn cũng chính là thành Bạch Dương mà phụ mẫu ta từng liều c.h.ế.t trấn giữ.
Còn ta, theo lời khẩn cầu của Cố Minh Tiêu mà khai cương mở cõi, giúp hắn ngồi vững ngai vàng.
Thế nhưng vừa mới lên ngôi, hắn đã vội vã phong Bạch nguyệt quang kia làm Hoàng quý phi, chưa từng mảy may nghĩ đến thể diện của ta dù chỉ một lần.
3.
Thấy ta im lặng hồi lâu, sắc mặt Cố Minh Tiêu càng thêm băng lãnh, "Đợi sau khi đại điển phong phi hoàn tất, chuyện hậu cung sẽ do Đường Nhi làm chủ. Ngươi hãy giao Phượng ấn ra đây, Trẫm có thể bỏ qua chuyện cũ."
"Nực cười thay cho câu bỏ qua chuyện cũ! Chỉ là một tỳ nữ hèn mọn mà cũng dám dòm ngó ngôi vị Hoàng quý phi. Cố Minh Tiêu, ngai vàng của ngươi đâu phải ngồi vững bằng cách này!"
"Hoàng hậu nương nương hà tất phải hạ thấp Sơ Đường như vậy. Sơ Đường tự biết thân phận thấp kém, không gánh nổi vị phần Hoàng quý phi, chỉ cầu được thường xuyên kề cận bên Bệ hạ. Là Bệ hạ nhân từ, thương xót chút thân mọn này những năm qua chịu bao khổ cực nên mới ban cho vinh hiển. Nếu Hoàng hậu nương nương đã không thích, vị trí Hoàng quý phi này, Sơ Đường không làm nữa là được!" Dư Sơ Đường nước mắt lã chã, lời nói thoạt nghe thì hiểu lễ nghĩa, nhưng thực chất là khéo léo khen mình hạ người.
Vậy mà Cố Minh Tiêu lại tin sái cổ, vội vàng vỗ về ả, "Đường Nhi đừng khóc, cẩn thận long t.h.a.i trong người. Vị trí này nàng hoàn toàn xứng đáng, dù là ngôi Hoàng hậu nàng cũng có thể ngồi được, đây đều là những gì nàng đáng được hưởng."
Hắn quay sang gằn giọng với ta: "Ngược lại là ngươi! Đường Nhi hiểu chuyện bao nhiêu, thì ngươi – một người xuất thân từ Tướng Quân Phủ, hiện lại là Mẫu nghi thiên hạ, vậy mà năm lần bảy lượt hạ thấp thân phận của nàng ấy. Tâm cơ thật quá thâm hiểm, lại chẳng có chút lòng dung người!"
Cố Minh Tiêu xoay người nhìn ta, một tràng quở trách khiến ta nhất thời có chút ngẩn ngơ, cảm thấy bản thân dường như đúng là hạng người như vậy.
Nhưng ta vẫn nhớ rõ, thuở Cố Minh Tiêu còn là hoàng t.ử, ta từng nạp cho hắn mấy phòng thê thiếp, hắn cũng vui vẻ tiếp nhận. Khi ấy, chính Dư Sơ Đường đã nổi trận lôi đình với hắn, còn tự ý đuổi mấy người kia ra khỏi phủ.
Đó là lần đầu tiên Cố Minh Tiêu tức giận đến thế, hắn lớn tiếng quát tháo ả: "Ngươi có biết họ là ai không?! Họ đều là gia quyến của tâm phúc của ta. Ta không cưới họ, lẽ nào lại đi cưới một ả tỳ nữ hèn mọn như ngươi sao?!"