Hoàng Hậu Đồ Long

Chương 3



Kể từ đó, Dư Sơ Đường không bao giờ được bước chân vào hậu viện nữa. Nghe nói ả từng đòi sống đòi c.h.ế.t, hồ Sen ở hậu viện bị ả nhảy xuống đến cả chục lần. Vậy mà giờ đây, khi ta vì tiền đồ của hắn mà nhọc lòng mưu tính, hắn lại mỉa mai ta tâm cơ thâm hiểm.

Có lẽ vì ngôi vị này đạt được quá dễ dàng nên mới khiến hắn đắc ý đến mức quên cả trời đất. Ta cũng muốn xem xem, cái ngai vàng vừa mới cầm chưa ấm chỗ này của hắn, liệu có ngồi vững được hay không.

"Được, ta tâm cơ thâm hiểm. Vị trí Hoàng quý phi này ngươi muốn trao cho ai thì trao. Còn Phượng ấn, trừ phi ngươi dùng binh quyền tới đổi!"

Gương mặt Cố Minh Tiêu thoáng chốc cứng đờ.

Năm xưa nếu không phải vì ta trọng thương, nhất thời không thể quán xuyến chiến trường, hắn lại dùng lời lẽ ngon ngọt khuyên ta lui về hậu cung điều dưỡng thân thể, sinh con dưỡng cái cho hắn, thì ta đâu có buông tay. Ta cũng đã quá mệt mỏi với cảnh chiến tranh nhà tan cửa nát, nhân lúc đình chiến mà về kinh nghỉ ngơi, nếu không cũng chẳng đời nào giao ra binh quyền.

Nào ngờ, vừa buông binh quyền, thứ đổi lại là một l.ồ.ng giam chốn thâm cung, chỉ còn lại mảnh Phượng ấn này là chút quyền lực cuối cùng để ta có thể tự làm chủ đời mình.

Cung cấm thâm sâu, nếu trong tay không nắm giữ thứ gì, e là mạng của ta cũng chẳng còn từ lâu rồi.

4.

"Không được!"

Ta biết Cố Minh Tiêu sẽ không đời nào đồng ý, bình thản chờ nghe lời tiếp theo của hắn.

"Binh quyền sao có thể nắm trong tay một nữ t.ử như ngươi? Để bù đắp, Trẫm có thể trả lại tất cả đồ đạc của Tướng Quân Phủ cùng những vật phẩm từng thu vào quốc khố năm xưa cho ngươi."

"Bệ hạ! Đó chẳng phải là vật thưởng tứ cho thần thiếp khi phong phi sao?"

Ta chưa kịp lên tiếng, Dư Sơ Đường đã lộ vẻ không tình nguyện.

Cố Minh Tiêu có chút lúng túng, nhưng vẫn ôn tồn dỗ dành: "Những món đẹp nàng đã chọn hết rồi, còn lại trả cho nàng ta cũng không sao."

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Dư Sơ Đường chạm vào bộ trâm mười hai món trên đầu và chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên tay, nũng nịu tựa đầu vào lòng Cố Minh Tiêu, nhỏ giọng thầm thì điều gì đó.

Ta chẳng còn tâm trí đâu mà nghe, ánh mắt trừng trừng dán c.h.ặ.t vào người Dư Sơ Đường. Nhiều năm chinh chiến sa trường, trong tâm trí ta chỉ còn sót lại dáng vẻ của mấy mươi mạng người Tướng Quân Phủ lúc lâm chung, những trang sức từng mang ra sung công làm quân lương sớm đã bị ta ném ra sau đầu. Giờ đây nhìn lại, chỉ thấy lòng lạnh lẽo đến thấu xương.

"Cố Minh Tiêu, ngươi có còn liêm sỉ không! Tướng Quân Phủ vốn là vật Tiên đế ban tặng để an ủi Giang gia ta. Những thứ thu hồi vào quốc khố cũng là do ta tự tay dâng ra. Chính miệng ngươi từng nói, đợi đến khi ta trở thành Hoàng hậu, tất thảy đều là của hồi môn của ta! Vậy mà giờ đây, chiếc vòng tay mẫu thân ta yêu quý nhất lại nằm trên tay kẻ khác!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta vẫn nhớ, chiếc vòng đó là món quà nương chuẩn bị cho ta ngày đại hỷ, nói là vật gia truyền từ ngoại tổ mẫu, bà đã đeo rất nhiều năm. Lúc giao cho ta, bà dặn phải giữ gìn thật kỹ để phòng khi bất trắc. Năm xưa quốc khố trống rỗng, ta dốc cạn gia sản Tướng Quân Phủ cũng không nỡ đem nó đi.

Về sau Cố Minh Tiêu mất tích trên chiến trường, lúc ta tìm thấy thì hắn suýt nữa c.h.ế.t đói, trên người không còn vật gì đáng giá ngoài chiếc vòng tay này. Sau chiến tranh ngân tiền dư dả, Cố Minh Tiêu nói hắn đã chuộc nó về cho ta, đợi ngày thành thân sẽ đích thân đeo lên tay ta.

Câu hứa ấy, ta đã chờ đợi bao nhiêu năm, nào ngờ lúc thấy lại, nó lại nằm trên tay Dư Sơ Đường.

"Đồ của người c.h.ế.t đeo? Vậy ta không cần nữa!" Dư Sơ Đường đảo mắt, tháo phắt chiếc vòng rồi ném thẳng xuống đất.

Trong chớp mắt, vòng ngọc vỡ tan tành. Ta còn chưa kịp nhặt lên, bàn chân của Dư Sơ Đường đã dẫm lên những mảnh vỡ ấy.

"Ngươi làm cái gì vậy!" Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, mắt ta hoa đi vì uất ức.

Dư Sơ Đường khinh khỉnh đáp: "Ta không cần nữa mà, thật là xui xẻo, vậy mà ta đã đeo lâu đến thế!"

"Đường Nhi!" Cố Minh Tiêu nhìn ta, vội vàng chắn phía trước che chở cho Dư Sơ Đường.

Nhìn ánh mắt khiêu khích của ả, ta biết ngay ả cố tình làm thế.

"Bệ hạ, vòng của thần thiếp mất rồi, thật sự là không thích món đó chút nào, Người sẽ không trách thần thiếp chứ?" Ả nũng nịu thật khéo léo.

Chỉ cần một lời dỗ dành, gương mặt cứng nhắc của Cố Minh Tiêu lập tức giãn ra: "Không trách nàng."

"Hắn không trách, nhưng ta trách!" Ta bước tới vài bước, túm lấy Dư Sơ Đường, vung tay giáng liên tiếp hai bạt tai.

"Chát! Chát!"

Võ công của Cố Minh Tiêu không bằng ta, ngăn cản không kịp, chỉ có thể vội vã khuyên can: "Chỉ là một chiếc vòng, Trẫm đền cho ngươi là được! Đường Nhi còn đang mang cốt nhục của Trẫm!"

"Ngươi có tin ta đ.á.n.h luôn cả ngươi không!"

Cố Minh Tiêu sững sờ, ta dùng một tát đ.á.n.h văng Dư Sơ Đường ngã nhào xuống đất, nhân tiện lột sạch tất cả những thứ trên người ả mà ta nhận ra được, "Muốn của hồi môn thì tự đi mà kiếm, bớt nhòm ngó đồ của bản cung! Lần sau còn dám bén mảng đến trước mặt ta, dù là Hoàng quý phi ta cũng đ.á.n.h không tha!"

Cố Minh Tiêu định mở miệng, ta ném cho hắn một ánh mắt sắc lạnh khiến hắn đứng chôn chân tại chỗ, "Ngươi cũng vậy!"