Hoàng Hậu Đồ Long

Chương 4



"Ta..." Cố Minh Tiêu nhất thời chột dạ, có lẽ tự biết mình đuối lý nên hạ giọng: "Thanh Nhi, là ta không đúng. Nàng cứ liệt kê danh sách đưa cho Ngô công công, ta sẽ bù đắp gấp bội. Chỉ là Đường Nhi dù sao cũng đang mang long thai, mong nàng đừng chấp nhặt với nàng ấy."

Ta cười lạnh, liếc nhìn Dư Sơ Đường đang nằm dưới đất với vẻ mặt đầy oán hận, "Nếu ả chịu quỳ xuống dập đầu tạ lỗi với ta, ta sẽ rộng lượng mà tha thứ."

"Ta—" Dư Sơ Đường vừa định phản kháng thì bị ánh mắt lạnh lẽo của Cố Minh Tiêu quét qua, chỉ đành ôm bụng ấm ức nói lời xin lỗi.

Ta chẳng thèm liếc nhìn bọn họ lấy một cái, chỉ lớn tiếng ra lệnh cho T.ử Tô: "Tiễn khách!"

5.

"Tiểu thư, bọn họ thật quá khinh người! Nếu tiểu thư chẳng phải phận nữ nhi..." T.ử Tô ngập ngừng rồi im bặt. Nàng là người ta đưa tới từ Tướng Quân Phủ, ta tự nhiên hiểu rõ tâm ý nàng.

Nữ t.ử đăng cơ đại thống tuy khó, nhưng chẳng phải là không thể, chỉ là ta vốn chẳng thích sự ràng buộc, phụ mẫu cũng từng dạy ta phải tận trung với Quân vương, nên ta ít khi để tâm đến chuyện đó.

Sau khi ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu, ta càng cảm thấy chốn thâm cung này chẳng phải nơi có thể dừng chân lâu dài, trong lòng chỉ muốn rời xa. Thế nhưng vào cung thì dễ, ra khỏi cung lại khó trăm bề, hiện tại trong tay ta chẳng còn thực quyền nào cả.

"Ta không sao, ngươi đi gọi Thẩm Hành Ngọc tới đây trước đã."

T.ử Tô mặt mày lo lắng: "Tiểu thư thấy chỗ nào không khỏe? Hay là bệnh cũ tái phát?! Nô tỳ lập tức đi mời Thái y!"

Ta có chút dở khóc dở cười, vội vàng trấn an: "Chỉ là dạo này cảm thấy hơi đuối sức mà thôi."

T.ử Tô thấy sắc mặt ta không giống như đang nói dối, bấy giờ mới yên tâm đi mời người. Lúc Thẩm Hành Ngọc đến, ta đang liệt kê danh mục đồ đạc.

"Nói thật đi, nàng còn chỗ nào không khỏe?" Hắn vừa ngồi xuống đã bắt đầu bắt mạch cho ta, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng.

"Ta thật sự không sao! Không tin huynh cứ xem."

Sau một hồi lâu, Thẩm Hành Ngọc mới ngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp nhìn ta, "Nàng quả thực không sao."

"Nói tiếp đi."

"Nàng có hỷ rồi."

Ta nhìn Thẩm Hành Ngọc, nhận được cái gật đầu chắc chắn từ hắn. Thẩm Hành Ngọc vốn là quân y kề cận ta bấy lâu, hắn sẽ không lừa ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỉ là hài nhi này đến thật chẳng đúng lúc chút nào. Hiện tại ngay cả Phượng ấn ta còn không giữ nổi, huống chi là một hài t.ử.

"Bỏ đi."

Thẩm Hành Ngọc thấy ta không chút do dự, cũng chẳng khuyên can nhiều, sảng khoái đáp lời: "Được!"

Ta bất giác hồi tưởng lại, hài t.ử này có từ bao giờ. Suốt bấy lâu nay, ta chỉ cùng hắn có một lần duy nhất, chính là đêm tân hôn sau đại điển đăng cơ. Tính toán thời gian, hài t.ử này và cái t.h.a.i trong bụng Dư Sơ Đường dường như trước sau chẳng kém là bao.

Cảm giác ghê tởm tức khắc trào dâng, ta không kìm được mà nôn thốc nôn tháo.

"Tướng quân, nàng không sao chứ?" Thẩm Hành Ngọc lo lắng đỡ lấy ta, vẫn giống như ngày trước ở trong quân doanh vậy.

"Không sao, ta chỉ là nghĩ đến những kẻ và những chuyện bẩn thỉu mà thôi."

Thẩm Hành Ngọc im lặng một lát, đột nhiên lên tiếng: "Tướng quân, nàng có hối hận không?"

Nhìn vào mắt hắn, ta không khỏi nhớ lại thuở ban đầu. Thẩm Hành Ngọc là con trai của Thái y, phụ thân ta năm xưa thường xuyên chinh chiến bị thương, Hoàng thượng ban Thái y tới chăm sóc, hắn cũng đi theo đến Tướng Quân Phủ. Qua lại vài lần liền trở nên thân thiết.

Cùng lúc đó, ta còn quen biết cả Thái t.ử. Huynh ấy bái cha ta làm sư phụ, luyện võ không tránh khỏi trầy xước, sau đó đều là Thẩm Hành Ngọc trị liệu cho chúng ta.

Chỉ tiếc là năm xưa ta và Thái t.ử bất đồng ý kiến nên đã tuyệt giao, sau này vì muốn dọn đường cho Cố Minh Tiêu, ta đã mời Thẩm Hành Ngọc làm quân y.

"Hối hận thì không hẳn, con người ai cũng phải trả giá cho sai lầm của chính mình, nếu có thể bù đắp, ta đã mãn nguyện rồi." Ta biết Thẩm Hành Ngọc là người của Thái t.ử, hắn tới khuyên ta, người của Thái t.ử đã chuẩn bị sẵn sàng. "Đường lang bắt ve, hoàng tước rình phía sau", nhìn qua thì bao năm chinh chiến, binh quyền trong tay ta không thể coi thường, nhưng thực chất trong vạn quân sĩ kia, có bao nhiêu phần là người của Thái t.ử thì chẳng ai hay biết.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Những gì ta đã làm bao năm qua, nếu không giữ được, chính là dâng tặng thành quả cho kẻ khác. Nơi ẩn mình tốt nhất lại chính là ngay dưới mí mắt kẻ thù. Chỉ tiếc là ta chưa kịp tìm ra kẻ đó thì đã bị Cố Minh Tiêu tước mất binh quyền.

"Nếu có người có thể giúp nàng bù đắp thì sao?" Thẩm Hành Ngọc gợi ý.

Ta chỉ tay vào tờ danh sách bên cạnh: "Những thứ này, huynh cứ việc tùy ý mà viết, đều thuộc về các người cả, thành ý này thế nào?"

Thẩm Hành Ngọc nhất thời ngẩn người: "Nàng thừa biết, thực ra nàng chẳng cần đưa thứ gì, người đó tự khắc sẽ thu nhận nàng dưới trướng, bảo vệ chu toàn."

"Nhưng ta không phải chim non trong tổ, ta là ưng lạc giữa trời xanh."

Thẩm Hành Ngọc bật cười: "Tướng quân, là ta tầm nhìn hạn hẹp rồi."

Ta liếc nhìn hắn, sực nhớ ra điều gì đó, bèn nói: "Huynh có thể giúp ta điều tra chuyện của Tướng Quân Phủ năm xưa không?" Nhờ hắn giúp cũng chính là nhờ người kia giúp, sắc mặt Thẩm Hành Ngọc có chút kỳ lạ, nhưng ta chẳng mấy bận tâm.