Đường Mật chớp chớp mắt, ngước nhìn lên trả lời đầy chân thành: "Với y thuật của thảo dân thì không chữa được."
Sắc mặt Dạ Chính Hùng tức thì chùng xuống lần nữa, thế nhưng nhớ đến điều gì đó, ngài lại ôm một tia hy vọng: "Vậy... sư phụ của ngươi thì sao?"
Đường Mật nhướng mày, tỏ vẻ như vẫn còn hy vọng: "Chuyện này, phải để sư phụ đích thân tới xem mới biết người có chữa được hay không. Thảo dân hiện tại không thể đoán trước được."
Đường Mật giờ đây mọi chuyện đều đẩy lên người sư phụ, dù sao người cũng không có ở đây, nói thế nào cũng là do nàng quyết định.
Dạ Chính Hùng như nhìn thấy tia hy vọng: "Vậy ngươi có thể để sư phụ ngươi đến khám cho nó không? Sư phụ ngươi y thuật cao minh, biết đâu lại chữa được."
Đường Mật khẽ chớp mắt, cười khổ: "Thật không dám giấu người, hiện tại ngay cả thảo dân cũng không biết sư phụ đang ở đâu. Người vốn thích chu du thiên hạ, treo hồ cứu thế, giờ này e là đã đi đến nơi khác rồi."
Dạ Chính Hùng thoáng chốc thất vọng, nhưng vẫn hỏi: "Ngươi không thể viết thư cho người sao?"
Đường Mật nhướng mày: "Thư thì có thể viết, nhưng sư phụ chưa chắc đã nhận được. Hơn nữa người cũng biết tính cách của sư phụ rồi đó, người sẽ không dễ dàng chữa trị cho người thường, huống chi là..."
Nói đoạn, Đường Mật liếc nhìn Dạ Chính Hùng một cái: "Dám hỏi Dục Vương điện hạ vì sao lại trở thành bộ dạng như bây giờ?"
Câu hỏi này của Đường Mật tức thì khiến Dạ Chính Hùng á khẩu. Nghĩ đến những hành động hoang đường mà Dạ Quân Dục đã làm, Dạ Chính Hùng thật sự khó mà mở lời.
Thấy Dạ Chính Hùng im lặng, khóe môi Đường Mật khẽ nhếch một nụ cười lạnh lùng: "Dục Vương điện hạ hành vi không đoan chính, sư phụ càng không thể nào chữa trị cho người đó."
Dạ Chính Hùng nhíu mày nhìn Đường Mật, rất khó chịu với lời này, nhưng nghĩ đến Tĩnh Phi, ngài vẫn nhẫn nhịn, thở dài nói: "Nếu ngươi không chữa được cho Dục Vương thì thôi vậy. Sau này ngươi chỉ cần yên tâm chữa trị cho Tĩnh Phi là được. Còn chuyện hôm nay, trẫm không hy vọng nghe thấy bất kỳ lời đồn đại nào."
Đường Mật đâu nào không hiểu ý của Dạ Chính Hùng, lập tức gật đầu: "Hoàng thượng yên tâm, thảo dân nhất định sẽ giữ kín như bưng."
Đường Mật không theo Dạ Chính Hùng tiến cung, vừa đến cổng hoàng cung liền tự mình xuống xe.
Dạ Chính Hùng cũng không tâm trí đâu quản nàng, thả nàng xuống xe rồi trở về Vọng Nguyệt Cung thăm Tĩnh Phi.
Đường Mật vừa xuống xe, Yến Thư đã đ.á.n.h xe ngựa nghênh đón: "Tiểu thần y."
Đường Mật mỉm cười với Yến Thư, bước lên xe ngựa của hắn: "Vương gia của ngươi đã về chưa?"
"Chưa ạ, nhưng Vương gia tối nay sẽ về. Ngài đã dặn thuộc hạ đưa Đường cô nương đến phủ đệ mới, chờ ngài trở về." Yến Thư hạ giọng nói.
Đường Mật không đáp, xem như đã ngầm đồng ý.
Yến Thư chở thẳng Đường Mật đến trạch viện mới mà Dạ Thần Hiên đã mua. Đường Mật ở trong chính phòng đợi một canh giờ vẫn không thấy Dạ Thần Hiên về, thay vào đó Yến Thư lại dọn lên một bàn thức ăn, sau đó còn mang thêm y phục mới và nước ấm tới.
"Đường cô nương, trạch viện này là Vương gia mua cho người, người cứ tự nhiên, đừng quá câu nệ. Thuộc hạ đã chuẩn bị nước ấm, người có thể ăn chút gì lót dạ, rồi tắm rửa nước nóng cho thoải mái."
Yến Thư đặt hết mọi thứ xuống rồi lui ra ngoài.
Đường Mật nhìn bàn thức ăn ngon lành kia, nhưng không có quá nhiều cảm giác thèm ăn.
Thế nhưng nhìn chậu nước ấm, Đường Mật lại muốn ngâm mình một chút.
Liếc nhìn y phục mới Yến Thư đặt bên cạnh, khóe môi Đường Mật khẽ cong lên, nàng đi ra phía sau bức bình phong, cởi y phục rồi bước vào chiếc thùng gỗ lớn, thoải mái ngâm mình.
Đường Mật gục đầu bên mép thùng, khoan khoái đến mức suýt thì ngủ quên.
Một tuần hương sau, Đường Mật nghe thấy tiếng gõ cửa.
"Mật nhi." Dạ Thần Hiên đứng ngoài cửa, khẽ gõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe thấy giọng Dạ Thần Hiên, Đường Mật lập tức tỉnh táo, đứng dậy vớ lấy y phục khoác lên người.
Nàng nhanh ch.óng mặc đồ, ngay cả tóc cũng không kịp lau đã chạy ra mở cửa cho Dạ Thần Hiên.
Cửa phòng mở ra, đập vào mắt là một đóa phù dung vừa vớt lên từ mặt nước, Dạ Thần Hiên tức thì ngẩn ngơ.
Đường Mật thấy bộ dạng này của hắn, không nhịn được mà cúi thấp mắt xuống.
Dạ Thần Hiên lúc này mới hoàn hồn, bước vào phòng rồi xoay người đóng cửa lại.
Hai người nhìn nhau, đều thấy được những tia lấp lánh trong mắt đối phương.
Dạ Thần Hiên nhìn Đường Mật với ánh mắt bỏng cháy: "Mật nhi, nàng thật xinh đẹp!"
Đường Mật tức thì đỏ mặt, nghĩ đến bộ dạng tóc tai rối bời hiện tại, liền ngượng ngùng giải thích: "Ta vừa mới tắm rửa xong."
Đường Mật nói đoạn liền đi tới cầm khăn lau tóc.
"Để ta giúp nàng." Dạ Thần Hiên lập tức bước tới, đón lấy chiếc khăn từ tay Đường Mật.
Đường Mật ngồi xuống trước gương đồng, Dạ Thần Hiên cẩn thận tỉ mỉ lau tóc cho nàng.
Đường Mật mặt đỏ ửng chẳng dám ngước lên, cảnh tượng này khiến nàng cảm thấy có chút kỳ lạ, cứ như thể họ đã thành thân, thậm chí là phu thê từ nhiều năm trước rồi vậy.
Dạ Thần Hiên lúc này cũng cảm thấy mình như phu quân của nàng, khóe môi không tự chủ được mà nhếch lên: "Hôm nay ta có chút việc bận, nên không thể cùng nàng vào cung."
Gà Mái Leo Núi
Đường Mật mím môi: "Không sao, ta tự xoay xở được."
Động tác của Dạ Thần Hiên khựng lại, ngước mắt nhìn qua gương đồng: "Yến Thư đều kể với ta cả rồi, bọn họ bắt nàng đi chữa trị cho Dạ Quân Dục, thật là làm khó nàng rồi."
Đường Mật khẽ cười, lắc đầu: "Ta không chữa trị cho hắn ta, ta chỉ bắt mạch rồi tiết lộ bệnh tình của hắn cho Hoàng thượng biết."
Nhìn ý cười trên mặt Đường Mật, Dạ Thần Hiên cũng nhếch môi: "Thật ra nàng không cần bận tâm đến bọn họ, trước khi đi sư phụ đã sắp xếp đường lui cho nàng, nàng chỉ cần chữa cho một người là được."
"Ta biết." Đường Mật gật đầu, cũng không giấu hắn: "Ta cố ý đó, ta muốn cho Hoàng thượng biết Dạ Quân Dục không phải là người kế vị phù hợp."
Dạ Thần Hiên thoáng ngạc nhiên, nhíu mày hỏi: "Nàng không muốn hắn làm Thái t.ử?"
Đường Mật nghe vậy, quay đầu nhìn hắn đầy nghiêm túc: "Ta không phải không muốn hắn làm Thái t.ử, mà là ta không muốn hắn làm Hoàng đế."
Nàng tuyệt đối sẽ không để Dạ Quân Dục đăng cơ, nàng cũng sẽ không cho hắn ta bất kỳ cơ hội nào để hãm hại gia tộc ngoại tổ thêm lần nữa. Sống lại một đời, người thân chính là tất cả của nàng, không ai có thể làm tổn thương bọn họ được nữa.
Đây là lần đầu tiên Dạ Thần Hiên bàn luận chuyện này với Đường Mật, cũng là lần đầu nghe được tiếng lòng của nàng về cái vị trí cao quý đó.
Hóa ra nàng để tâm đến chuyện Dạ Quân Dục có làm được Hoàng đế hay không đến vậy? Là sợ sau khi hắn ta lên ngôi sẽ tiếp tục quấy rầy nàng?
Cái tên Dạ Quân Dục mặt dày đó, quả thật có thể làm ra loại chuyện này.
Nghĩ đến khả năng đó, ánh mắt Dạ Thần Hiên trở nên u ám: "Nàng yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để hắn làm nàng bị thương."
Không ngờ hắn lại thấu hiểu tâm ý của mình, Đường Mật có chút động lòng, lần đầu tiên nghiêm túc bàn luận với hắn: "Ta tin chàng có thể bảo vệ ta, nhưng người ta muốn bảo vệ không chỉ là bản thân mình, mà còn là Phong nhi, ngoại tổ, tổ mẫu, và những người tốt khác trong Đường phủ nữa."
Dạ Thần Hiên nghe những lời này, rơi vào trầm tư.
Chỉ khi ở một vị trí nhất định, mới có thể thực sự làm được điều nàng nói, bảo vệ tất cả những người mình muốn. Mà hắn hiện tại tự hỏi mình vẫn chưa thể bảo vệ được cả Quốc công phủ và Tướng quân phủ.