Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 209: Chuyện phiền phức nhà họ Tần



Dạ Thần Hiên mang theo tâm sự nặng nề lau tóc cho Đường Mật.

Đường Mật nhìn hắn qua gương, không quấy rầy hắn.

Thật ra nàng nói những lời đó không phải để tạo áp lực cho hắn, nhưng có vài chuyện, nàng vẫn muốn hắn biết rõ.

Một lúc lâu sau, Dạ Thần Hiên mới lau khô tóc cho Đường Mật: "Muộn lắm rồi, đêm nay còn về sao?"

Đường Mật nghe vậy, khuôn mặt xinh đẹp chợt đỏ bừng.

Dạ Thần Hiên thấy vậy liền vội vàng giải thích: "Ý ta là, nàng có thể nghỉ lại đây, ta sẽ phái người đến nói với nha hoàn của nàng ở Đường phủ một tiếng."

Đường Mật mặt đỏ ửng lắc đầu: "Vẫn là không nên, mấy ngày nay ta giả ốm, sáng mai phủ y chắc chắn sẽ đến khám cho ta."

Nếu bảo Bán Hạ rằng đêm nay mình không về, con bé đó chắc chắn sẽ lo đến phát điên.

Dạ Thần Hiên cũng không tiện giữ nàng lại: "Vậy ta đưa nàng về."

"Được." Đường Mật ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Dạ Thần Hiên đích thân đưa Đường Mật về Đường phủ.

"Giờ cũng muộn rồi, nàng nghỉ ngơi sớm đi." Dạ Thần Hiên đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Đường Mật, rồi mới lưu luyến quay người rời đi.

Lần này, Bán Hạ thấy Dạ Thần Hiên đi rồi mới chạy ra khỏi phòng: "Tiểu thư, sao bây giờ người mới về ạ?"

Đường Mật nhìn bóng Dạ Thần Hiên khuất dần, mới kéo Bán Hạ vào phòng: "Thế nào? Trong phủ không có chuyện gì chứ?"

Bán Hạ lắc lắc đầu, lại có chút lo lắng nói: "Chuyện thì cũng không có gì lớn, chỉ là Quế ma ma thường ngày hay tới thăm người, luôn bị nô tỳ dùng lý do đuổi về, nô tỳ sợ bà ấy sinh nghi."

Mấy ngày nay Quế ma ma ngày nào cũng tới, nàng luôn không cho bà ấy vào phòng, lý do này nàng sắp nói đến thuộc lòng rồi.

Đường Mật nhướng mày: "Không sao, Quế ma ma bà ấy hướng về phía ta, ngày mai ta không đi đâu cả, cả ngày ở nhà, nếu ngày mai bà ấy có tới, muội cứ để bà ấy vào phòng."

"Nô tỳ đã hiểu." Bán Hạ lập tức đáp lời.

Đường Mật vào phòng, trực tiếp bảo Bán Hạ đi nghỉ ngơi, chính mình cũng lên giường ngủ.

Sáng sớm hôm sau.

Khi phủ y tới bắt mạch cho Đường Mật, Đường lão phu nhân và Quế ma ma cũng tới nơi.

"Tổ mẫu." Đường Mật vội vàng đứng dậy muốn xuống giường.

Đường lão phu nhân nhanh chân bước tới, ấn nàng trở lại giường: "Được rồi, muội đừng dậy, bệnh còn chưa khỏi hẳn đâu."

Nói đoạn, bà lại nhìn về phía phủ y: "Đại tiểu thư thế nào rồi?"

Phủ y vội vàng khom người: "Đại tiểu thư mấy ngày nay đã khá hơn nhiều, dưỡng thêm vài ngày nữa hẳn là sẽ khỏi hẳn."

Đường lão phu nhân gật đầu, nhìn Đường Mật nói: "Không vội, cứ dưỡng thêm vài ngày, nhất định phải dưỡng cho khỏe hẳn."

Đường Mật mỉm cười với Đường lão phu nhân: "Tôn nhi bất hiếu, để tổ mẫu phải lo lắng rồi."

"Dưỡng con đến trăm tuổi, vẫn lo lắng chín mươi chín. Tổ mẫu khi nào có thể không lo cho các con cơ chứ." Đường lão phu nhân vỗ nhẹ tay Đường Mật cười nói.

Đường Mật nhìn vẻ từ ái của Đường lão phu nhân, trong lòng thoáng hiện lên một tia hổ thẹn.

Nàng không nên nghĩ về tổ mẫu như vậy, tổ mẫu nuôi dạy nàng từ nhỏ, chắc chắn là rất thương yêu nàng.

Đường lão phu nhân ở lại trong phòng cùng Đường Mật một lúc lâu, lải nhải dặn dò đủ thứ chuyện mới thấy mệt: "Tổ mẫu về trước đây, mấy ngày nay con cứ ở nhà tĩnh dưỡng cho tốt, muốn ăn gì, muốn uống gì, cứ bảo người phía dưới đi làm."

"Vâng." Đường Mật ngoan ngoãn gật đầu đáp lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường lão phu nhân vừa đi chưa được bao lâu, Lâm thị lại mang theo Đường Ninh tới.

Lâm thị vào phòng, thấy Đường Mật đang tỉnh liền cười nói: "Cuối cùng cũng tỉnh rồi, mấy ngày nay ta tới mấy lần, Bán Hạ nha đầu này cứ nói con đang ngủ, nên ta không để Ninh nhi vào làm phiền con."

Đường Mật liếc nhìn Bán Hạ đang chột dạ, mỉm cười nói: "Mấy ngày nay thân thể không khỏe, cứ mệt mỏi mãi, nên có chút ham ngủ, làm Tam thẩm phải lo lắng rồi."

Lâm thị đi tới cạnh giường nhìn nàng: "Sao đang yên đang lành lại nhiễm phong hàn rồi, thời tiết này dần trở lạnh, con phải chú ý thân thể đấy nhé."

Đường Mật gật đầu: "Sau này nhất định sẽ cẩn thận."

Đường Mật nói đoạn lại nhìn sang Đường Ninh: "Mấy ngày không gặp, Lục muội muội hình như cao thêm chút rồi."

Những ngày này nàng chẳng mấy khi gặp Đường Ninh, trẻ nhỏ vốn lớn rất nhanh, hình như chỉ cần không để ý, là đã lớn bổng lên rồi.

Lâm thị âu yếm nhìn Đường Ninh, mang theo chút vui vẻ nói: "Chẳng phải là cao thêm rồi sao, mấy ngày trước vừa tới kỳ kinh nguyệt, đã là đại nhân rồi đó."

"Nương..." Thấy Lâm thị nhắc chuyện này, Đường Ninh lập tức thẹn thùng lườm bà một cái.

Lâm thị lại chẳng lấy làm lạ, nhìn Đường Ninh cười mắng: "Chuyện này có là gì, cô nương nào mà chẳng phải trải qua, đây là hỉ sự đó."

Đường Mật cũng mỉm cười nói: "Tam thẩm nói đúng, đây quả thực là hỉ sự, phải chúc mừng Lục muội muội mới được."

"Đại tỷ tỷ~" Đường Ninh càng xấu hổ hơn, không chịu được liếc nhìn Đường Mật.

Đường Mật cười: "Lục muội muội cũng mười ba rồi, thời điểm này tới kỳ kinh nguyệt là không sớm không muộn, vừa đúng lúc. Nhưng Tam thẩm vẫn phải chú ý chút, đừng để muội ấy nhiễm lạnh, thân thể nữ nhi gia mới là quan trọng nhất."

Thấy Đường Mật nói những lời này, ánh mắt Lâm thị ấm áp hẳn lên, vội nói: "Đương nhiên rồi, ta nhất định sẽ chú ý."

Lâm thị nói xong, lại tiếp lời: "Chuyện bên phía Tần gia, con đều biết rồi chứ?"

Đường Mật ngơ ngác nhìn Lâm thị, không rõ bà đang nói chuyện gì.

Vừa nhìn biểu cảm của Đường Mật, Lâm thị liền biết nàng chẳng biết gì cả, lập tức hạ thấp giọng: "Bên phía Tần gia lại náo loạn rồi, nghe nói Tần lão phu nhân và Thái thị biết Đường Dung không thể sinh nở, đang làm ầm ĩ đòi cưới bình thê cho thằng nhóc Tần gia kia đấy."

Đường Mật tuy trước đó chưa nghe nói chuyện này, nhưng lại chẳng lấy làm ngạc nhiên chút nào.

Kiếp trước Tần Thanh Vũ cũng mới thành hôn không lâu đã chuộc một nữ nhân từ thanh lâu về làm thiếp, nữ nhân đó nàng còn từng gặp, tướng mạo đúng là có vài phần giống Đường Doanh, không biết kiếp này hắn sẽ tìm loại nữ nhân nào làm bình thê, nếu vẫn là người cũ, thì Đường Dung sẽ có tâm trạng thế nào.

Nàng hẳn là sẽ càng hận Đường Doanh hơn đi!

Lâm thị thấy nàng không nói gì, lại tiếp tục: "Tần thị và Đường Tùng vẫn còn ở Tần phủ, đương nhiên không chịu để Tần Thanh Vũ cưới bình thê, hai bên náo loạn không dứt, cuối cùng con đoán xem thế nào."

Nhắc tới đoạn gay cấn nhất, Lâm thị còn cố tình úp mở.

Đường Mật tò mò hỏi: "Tần thị đã nhượng bộ sao?"

Lâm thị lườm nàng một cái: "Sao có thể! Là Tần Thanh Vũ bỏ trốn rồi, hình như chạy đến thanh lâu bên ngoài, đã mấy ngày nay không về nhà rồi."

Đường Mật lần này là thực sự tò mò rồi: "Những chuyện này người đều biết cả sao?"

Tần gia vốn là thân thích với nhà họ, chuyện trong phủ truyền tai nhau cũng bình thường, nhưng Tần Thanh Vũ mấy ngày không về nhà mà cũng biết, thì có chút...

Gà Mái Leo Núi

Lâm thị sợ nàng hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Không phải ta cố tình đi nghe ngóng gì đâu, là Tần lão thái thái và Thái thị tự mình tức không nổi, nên đã làm ầm ĩ chuyện đó ra ngoài. Giờ cả kinh thành ai cũng biết đống chuyện xấu xa của Tần gia rồi."

Nhắc đến chuyện này, Lâm thị lại lo lắng: "Giờ đây danh tiếng của phủ họ Đường chúng ta coi như đã bị mẹ con Tần thị phá nát rồi, may mà con đã sớm được Hoàng thượng ban hôn, Hiên Vương kia cũng là người tốt."

Nói xong, Lâm thị lại đau lòng nhìn sang Đường Ninh: "Ninh nhi nhà ta sau này thật không biết phải làm sao đây?"

Đường Ninh ngây thơ nhìn Lâm thị, đối với tương lai của chính mình cũng vô cùng mịt mờ.

Đường Mật nhìn vẻ trong sáng đó của Đường Ninh, dưới đáy mắt chợt lóe lên một tia hổ thẹn.

"Đúng rồi, Tam thẩm hôm nay tới, còn muốn cầu xin con một chuyện." Lâm thị đột nhiên nhìn Đường Mật nói.