Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 236: Chất liệu vải giá trên trời



"Đây là cửa tiệm của nhà chúng ta sao?" Đường Ninh cũng nhìn thấy tấm biển, tò mò hỏi.

Đường Mật không trả lời, nhấc chân bước thẳng vào trong tiệm.

Đường Ninh và Bán Hạ vội vàng theo vào.

"Cô nương mời vào, muốn tìm lụa là gì cứ việc tùy ý lựa chọn." Đường Mật vừa vào tới nơi, tiểu nhị đã nhiệt tình đón tiếp. Tiểu nhị vừa nhìn thấy dung mạo Đường Mật thì lập tức ngẩn ngơ vì kinh ngạc.

Đường Mật cũng không bất ngờ chuyện tiểu nhị không nhận ra mình, dù sao trước kia nàng vốn không bao giờ ra cửa, chẳng lạ gì khi hắn không biết.

"Chúng ta chỉ dạo xem chút thôi." Đường Mật đi tới quầy hàng phía trước, cẩn thận quan sát những xấp vải bày trên đó.

Chất liệu những xấp vải trên quầy đều tầm thường, có thể coi là loại vải thông dụng nhất.

Tiểu nhị thấy Đường Mật xinh đẹp nên cực kỳ nhiệt tình: "Những loại vải này rất rẻ, chỉ một trăm văn một xấp, cô nương nếu mua nhiều còn có thể bớt thêm chút nữa."

"Rẻ thế sao." Đường Mật hơi ngạc nhiên, cho dù chất vải có tầm thường đến đâu thì cũng không nên chỉ bán với giá một trăm văn một xấp chứ.

Tiểu nhị cười đáp: "Đông gia nhà chúng tôi bán theo giá nhập hàng, tất nhiên là rẻ rồi."

Đường Mật cười lạnh đầy mỉa mai: "Bán theo giá nhập hàng, thế thì tiền thuê mặt bằng và tiền công của các ngươi lấy đâu ra?"

Tiểu nhị sững sờ một lát rồi gượng cười giải thích: "Chuyện này cô nương không biết rồi, cửa tiệm này là của chính đông gia nhà chúng tôi, tự nhà mình thì làm gì có tiền thuê mặt bằng, tất nhiên không phải xấp vải nào cũng bán giá nhập, nhưng có thể nói tiệm Đường Ký chúng tôi chính là cửa hàng tơ lụa có giá rẻ nhất, hàng tốt nhất trong cả kinh thành này."

Nghe thấy tiểu nhị bảo cửa tiệm này là của Đường Tùng, nụ cười trên môi Đường Mật càng thêm lạnh lẽo.

"Vậy thì lấy mấy món đồ tốt ra đây xem thử." Đường Mật bày ra vẻ mặt không ưng ý những xấp vải này.

Tiểu nhị thấy trên người nàng cũng mặc toàn loại vải thượng hạng, vội cúi người bảo: "Hay là cô nương cứ lên lầu hai ngồi ở bao gian, tiểu nhân sẽ tuyển riêng cho cô nương vài xấp vải tốt phù hợp với người."

"Được thôi." Chẳng đợi tiểu nhị dẫn đường, Đường Mật đã xoay người bước thẳng lên lầu.

Trên lầu có mấy căn bao gian, được thiết kế chuyên dụng cho khách quý thay y phục.

Đường Mật tiện tay đẩy cửa bước vào căn bao gian lớn nhất.

Tiểu nhị thấy Đường Mật quen đường quen lối như vậy, cứ ngỡ nàng là khách quen của tiệm, bèn cười hỏi: "Cô nương thường tới đây sao? Sao tiểu nhân lại chưa từng thấy cô nương bao giờ?"

Tiểu nhị vừa rót trà cho Đường Mật vừa tươi cười hỏi chuyện.

Vị cô nương này xinh đẹp như thế, nếu từng tới thì hắn chắc chắn phải có ấn tượng mới đúng.

"Ngươi chắc cũng mới tới đây làm không lâu đúng không." Đường Mật tùy ý đáp lại.

Tiểu nhị ngẩn người, hắn làm ở đây cũng đã hai ba năm rồi, chẳng lẽ là khách từ thời hai ba năm trước sao?

Tiểu nhị cũng không dám hỏi nhiều, bèn cười cười: "Chắc là do tiểu nhân tới muộn, nên không được thấy cô nương."

Tiểu nhị rót trà xong bèn nói: "Các vị cô nương cứ dùng trà trước, tiểu nhân đi chọn vải cho cô nương ngay đây."

Nói xong, tiểu nhị cúi người lui ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Mật nhìn quanh bao gian, phát hiện bên trong đã thêm không ít đồ đạc, nhưng nhìn chung vẫn giữ được dáng vẻ như xưa.

Lầu hai của cửa tiệm này hồi nhỏ nàng thường cùng Phong nhi tới trốn tìm, khi đó mẫu thân vẫn còn, cửa tiệm cũng do một tay mẫu thân quản lý, nàng nhớ mẫu thân mỗi tháng đều tới tiệm kiểm tra sổ sách một lần.

Những lúc mẫu thân kiểm tra sổ sách không rảnh rỗi để mắt tới bọn họ, hai tỷ đệ sẽ trốn tìm trong khắp các bao gian trên lầu, có thể nói mỗi ngóc ngách của tiệm này bọn họ đều từng đặt chân tới, không ai thông thuộc nơi này hơn bọn họ.

Đường Ninh thấy bộ dạng tâm sự nặng nề của Đường Mật thì liếc nhìn Bán Hạ. Cả hai người đều không dám lên tiếng, cũng không dám hỏi nhiều.

Rất nhanh tiểu nhị đã bê mấy xấp vải vào, đặt lên quầy chọn lựa rồi nhìn Đường Mật nói: "Cô nương, đây đều là những loại vải tốt nhất tiệm chúng tôi, cô nương xem có vừa ý loại nào không?"

Đường Mật bước tới, cẩn thận kiểm tra những xấp vải kia, phát hiện đúng là đều là hàng thượng hạng, có thể nói là thượng phẩm, loại mà mấy nương nương trong cung mặc cũng chỉ đến mức này mà thôi.

"Mấy xấp này bán thế nào?"

Tiểu nhị nhiệt tình giới thiệu: "Kim ti vân cẩm giá ba ngàn lượng bạc một xấp, thượng phẩm Nhuyễn yên lăng tám ngàn lượng bạc một xấp, còn đây là Tuyết đoạn tiến cống, ba ngàn lượng bạc, giá thấp nhất cũng phải là hai ngàn tám trăm lượng bạc một xấp đấy ạ."

"Khụ khụ..." Tiểu nhị vừa báo giá xong, Đường Ninh liền sặc nước miếng ho khan.

Bán Hạ cũng nuốt nước bọt, không ngờ lại đắt đỏ đến thế.

Đường Mật ngược lại chẳng biểu lộ cảm xúc gì dư thừa, mấy loại vải này đúng là hàng tốt, nhất là Tuyết đoạn này, năm xưa trong cung cộng lại cũng chẳng có lấy mấy xấp.

"Vải thì đúng là tốt thật, nhưng bán như vậy cũng quá đắt rồi, nhất là loại Tuyết đoạn này, các ngươi đã đội giá lên hơn một nửa rồi còn gì."

Một xấp Tuyết đoạn này ước chừng cũng chỉ đáng giá vạn lượng bạc, cho dù có thêm chút lợi nhuận, bán chừng một vạn năm là cao lắm rồi, vậy mà bọn chúng dám hét giá lên tận hai vạn tám ngàn lượng!

Gà Mái Leo Núi

Tiểu nhị lại một phen sững sờ, không ngờ vị cô nương này lại là người trong nghề, hắn đành gượng cười giải thích: "Vật hiếm thì giá cao ạ, cô nương không biết đâu, Tuyết đoạn này hiếm có tới mức nào, có thể nói cả kinh thành này chỉ tiệm Đường Ký chúng tôi mới có thôi. Để có được vài xấp vải quý này, đông gia nhà chúng tôi đã tốn không ít công sức, nhân mạch và tâm huyết đều là vốn liếng cả. Nếu cô nương muốn mặc loại vải tốt mà người khác không có, tất nhiên giá cả phải cao hơn chút rồi ạ.

Nhưng cô nương cứ yên tâm, chỉ cần cô nương mua Tuyết đoạn của tiệm chúng tôi, tiểu nhân xin đảm bảo cô nương sẽ không bao giờ đụng hàng với bất kỳ tiểu thư nào trong kinh. Thiếu đông gia nhà chúng tôi chỉ mới kiếm được tổng cộng hai xấp, thường ngày chúng tôi đều chẳng nỡ đem ra bán đâu ạ. Tiểu nhân thấy cô nương xinh đẹp, khí chất lại cao quý, cảm thấy chỉ có vải Tuyết đoạn quý giá này mới xứng với cô nương nên tiểu nhân mới lấy ra cho cô nương xem đấy."

Đường Mật không ngờ tên tiểu nhị này lại khéo miệng tới vậy, quả thực không thể không thừa nhận Đường Tùng biết nhìn người, mướn được tên tiểu nhị thế này thì chuyện làm ăn chắc chắn sẽ đắt khách hơn nhiều.

Đường Mật nhìn xấp Tuyết đoạn kia: "Các ngươi chỉ có đúng hai xấp Tuyết đoạn này thôi sao?"

"Đúng là chỉ có hai xấp thôi ạ." Tiểu nhị vừa nói vừa ghé lại gần, hạ thấp giọng đầy bí hiểm: "Tuyết đoạn này là cống phẩm từ phía Tây Tang, loại này thông thường chỉ trong cung mới có, đông gia nhà chúng tôi cũng phải vất vả lắm mới kiếm được, đúng là cực kỳ hiếm hoi."

Đường Mật nheo mắt: "Hai xấp Tuyết đoạn này ta lấy, lấy thêm hai xấp Nhuyễn yên lăng và hai xấp Kim ti vân cẩm nữa."

Đường Ninh và Bán Hạ nghe Đường Mật mua toàn loại vải đắt đỏ như vậy thì đầu óc cũng thấy choáng váng.

Tiểu nhị cũng không ngờ Đường Mật lại mua nhiều hàng như vậy, lập tức vui mừng khôn xiết: "Tiểu nhân giúp cô nương gói vải lại ngay đây ạ, không biết cô nương có tiện cho tiểu nhân biết chỗ ở không? Tiệm chúng tôi có dịch vụ giao hàng tận nơi ạ."

"Không cần đâu, lát nữa sẽ có người tới thanh toán và lấy vải, ngươi chỉ cần gói kỹ lại cho ta là được." Đường Mật tất nhiên không đời nào để hắn giao hàng.

"Vâng ạ, cô nương cứ yên tâm, tiểu nhân nhất định gói kỹ càng cho cô nương ạ." Tiểu nhị vội vã cúi người đáp.

Loại vải đắt tiền thế này, hắn nào dám sơ suất chứ!

Rất nhanh, Đường Mật dẫn theo Đường Ninh và Bán Hạ rời đi.

Đường Mật vừa rời đi trước chân trước, chân sau đã có người tiến vào tiệm mua đứt những món đồ nàng vừa chọn lựa.