Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 237: Kẻ trả giá cao thì được



Đường Mật không quay về Đường phủ mà trực tiếp dẫn Đường Ninh và Bán Hạ tới quán trà phía đối diện. Đường Mật chọn một vị trí cạnh cửa sổ, vừa hay đối diện thẳng với tiệm tơ lụa Đường Ký.

Đường Ninh nhìn tiệm tơ lụa phía đối diện, lo lắng hỏi: "Đại tỷ tỷ, thực sự sẽ có người tới thay tỷ mua chỗ vải đó sao?"

Đường Mật nhìn xuống phố một cái rồi mới ngẩng đầu nhìn Đường Ninh: "Ninh nhi, làm việc gì cũng phải biết hỉ nộ bất lộ, dù cho đệ có kinh ngạc hay vui mừng thế nào cũng không được biểu lộ ra trước mặt người ngoài, nhất là sau này nếu đệ trở thành một đương gia chủ mẫu thì càng không được để cảm xúc lộ lên mặt, đệ hiểu chưa?"

Đường Ninh biết tỷ tỷ đang ám chỉ chuyện mình vừa sặc nước miếng vì kinh ngạc lúc nãy, vội căng thẳng ngồi thẳng dậy: "Ninh nhi đã rõ, sau này muội sẽ không như vậy nữa."

Nói đoạn, Đường Ninh lại không nhịn được ghé sát vào thì thầm: "Đại tỷ tỷ, loại vải đó đắt như vậy, tại sao tỷ còn mua của bọn họ?"

Nàng ta vốn không biết gì về Tuyết đoạn hay Tuyết đoạn gì đó, nhưng khi nãy tỷ tỷ đã bảo bọn họ bán đắt gấp đôi, nếu tỷ tỷ đã biết bọn họ nói thách giá, sao còn cố tình mua của họ làm gì?

"Ta làm vậy ắt có lý do của ta, chuyện chúng ta tới tiệm tơ lụa hôm nay không được phép kể cho ai nghe, nếu tổ mẫu có hỏi, cứ bảo chúng ta ra ngoài dạo chơi một chút rồi ăn vài món điểm tâm thôi." Đường Mật nhìn Đường Ninh dặn dò.

Đường Ninh lập tức gật đầu: "Đại tỷ tỷ yên tâm, Ninh nhi sẽ không nói với ai cả."

Đường Mật nhìn muội muội, ánh mắt dịu lại, nàng xoa đầu Đường Ninh rồi bảo: "Ăn đi, đều là món điểm tâm đệ thích đấy."

"Đa tạ đại tỷ tỷ." Nhìn đĩa điểm tâm tiểu nhị vừa bưng lên, Đường Ninh lập tức tươi cười rạng rỡ ăn ngấu nghiến.

Đường Mật lại chẳng tâm trí đâu mà ăn uống, nàng cứ lặng lẽ dõi theo tiệm tơ lụa đối diện, quan sát những lượt khách vào ra cùng đám tiểu nhị mang hàng hóa đi giao.

Bán Hạ liếc nhìn Đường Mật, tuyệt nhiên không dám quấy rầy.

Tiểu thư lúc này chắc chắn rất đau lòng, cửa tiệm này vốn dĩ là hồi môn của phu nhân, thế mà giờ đây tấm biển đã đổi thành "Đường Ký", đám tiểu nhị kia lại chẳng hề biết tiểu thư mới là chủ nhân thực sự, còn tưởng đại thiếu gia mới là đông gia! Nghĩ thôi đã thấy tức giận thay cho tiểu thư!

Đợi Đường Ninh ăn xong điểm tâm, Đường Mật cũng quan sát xong xuôi, Đường Tùng đúng là quản lý cửa tiệm rất khá, hầu như không một ai ra khỏi tiệm mà không cầm theo gì đó, những khách được tiểu nhị giao hàng tận nơi lại càng mua số lượng lớn.

Việc buôn bán thuận lợi Đường Mật cũng hiểu được, rốt cuộc thì Đường Tùng chỉ cộng thêm một chút lợi nhuận vào các loại vải phổ thông, trong khi tiệm lại có những mặt hàng cực kỳ quý hiếm, tuy đắt đỏ nhưng ít nhất là có hàng. Như vậy cửa tiệm vừa thu hút được khách hàng bình dân, vừa lôi kéo được giới quý tộc, đúng là vẹn cả đôi đường.

Một cửa tiệm thế này sao có thể mỗi tháng chỉ lời vài chục lượng bạc được chứ, Đường Tùng đúng là đang coi mọi người như kẻ ngốc mà dắt mũi đây mà!

Đường Mật hít sâu một hơi để nén cơn giận dữ trong lòng rồi đứng dậy nói: "Đi thôi, chúng ta qua nơi khác xem thử."

Đường Mật dẫn theo Đường Ninh và Bán Hạ tới con phố kế bên.

Đường Ký Thúy Ngọc Hiên.

Nhìn thấy hai chữ "Đường Ký", Đường Mật đã tê liệt cảm giác, nàng cứ thế bước thẳng vào trong.

Đường Ninh thì hơi nhíu mày, vừa rồi muội ấy có thể còn chưa hiểu rõ chuyện gì, nhưng giờ lại thấy thêm một cái "Đường Ký" nữa thì cho dù muội ấy có ngốc nghếch đến đâu cũng biết đại tỷ tỷ chắc chắn không đơn thuần chỉ tới mua đồ.

Ba người vừa bước vào đã thấy trong cửa tiệm có khá đông người đang lựa chọn hàng hóa, mỗi vị khách đều có một tiểu nhị đứng bên cạnh giới thiệu. Lại có không ít người đi lên đi xuống lầu, xem ra việc làm ăn của tiệm rất tốt.

Ba người đi đến trước quầy, lập tức có tiểu nhị đến giới thiệu: "Ba vị khách quan muốn mua gì? Để tiểu nhân giới thiệu đôi chút cho ba vị nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Mịch liếc nhìn lên quầy một cái, bộ dạng như chẳng ưng ý món nào: "Còn tưởng Thúy Ngọc Hiên có đồ tốt, xem ra cũng chỉ tầm thường thôi!"

Vừa nhìn là biết Đường Mịch là người sành sỏi, lại thấy cách ăn mặc của nàng, tiểu nhị vội cười nói: "Lầu hai của chúng ta còn có không ít trang sức quý giá. Nếu ba vị khách quan không ưng ý món nào ở tầng một, có thể lên lầu hai chọn những món tốt hơn. Nếu vẫn chưa vừa ý, có thể vào phòng riêng, tiểu nhân sẽ lấy những trang sức tốt nhất trong tiệm ra cho khách quan chọn lựa."

Đường Mịch hừ nhẹ một tiếng, đúng là cái chiêu bài cũ rích này rồi.

Chẳng nói lời nào, Đường Mịch trực tiếp lên lầu hai. Trên này cũng có rất nhiều người đang xem trang sức, tầng hai cũng đặt quầy hàng, chỉ là những trang sức bày bên trong rõ ràng quý giá hơn tầng một rất nhiều.

Đường Mịch nhìn mười gian phòng riêng trên lầu hai, thấy hơn phân nửa đã có người, nàng bèn chọn một gian còn trống rồi bước vào. Tiểu nhị vội bưng trà bánh đưa vào: "Khách quan chờ một lát, tiểu nhân đi lấy những trang sức tốt nhất của tiệm tới cho khách quan chọn ngay đây."

Tốc độ của tiểu nhị rất nhanh, Đường Mịch chỉ mới uống một ngụm trà, tiểu nhị đã bưng mấy chiếc hộp quay lại.

"Đây đều là những trang sức tốt nhất của tiệm chúng ta, đôi bông tai san hô đỏ này là tiểu nhân vừa lấy từ phòng bên cạnh sang, vị khách bên đó xem xong rất thích, đã muốn mua rồi." Tiểu nhị nhiệt tình bày hộp trang sức ra trước mặt Đường Mịch.

Đường Mịch liếc nhìn đôi bông tai san hô đỏ kia, nhướng mày nói: "Đã người ta đã ưng ý rồi, sao không bán trực tiếp cho nàng ta đi?"

Tiểu nhị cười giải thích: "Đông gia của chúng ta có quy định, bất kể khách có ưng ý hay chưa, chỉ cần chưa chốt giao dịch, thì đồ vật có thể đem cho bất kỳ vị khách nào xem qua."

"Vậy nhỡ ta cũng ưng ý thì sao?" Đường Mịch vừa nghịch đôi bông tai san hô đỏ vừa hỏi.

Thấy nàng có vẻ cũng thích đôi bông tai san hô đỏ này, tiểu nhị vội cười nói: "Đông gia quy định, nếu đồng thời có vài vị khách cùng ưng ý một món đồ trong tiệm, thì giá cao hơn sẽ thắng."

Đường Mịch nghe xong sắc mặt đen lại ngay tức khắc, khó chịu ném đôi bông tai san hô đỏ vào lại trong hộp, hừ lạnh một tiếng không vui: "Quy tắc của hắn thật đúng là không ít nhỉ!"

Giá cao hơn thì thắng, hắn đây là đang khinh thường ai chứ? Không tôn trọng khách khứa như vậy mà hắn cũng làm ăn lớn được đến thế này.

Thấy Đường Mịch có vẻ tức giận, tiểu nhị không biết mình nói sai chỗ nào, vội vàng căng thẳng hỏi: "Đôi bông tai này ngài..."

"Không cần nữa, đem nó đi cho vị khách phòng bên đi." Đã người ta ưng ý rồi, nàng cũng không có đạo lý đi tranh giành, dù sao cũng phải có trước có sau chứ.

"Vâng." Tiểu nhị bị thái độ thay đổi đột ngột của Đường Mịch làm cho ngơ ngác, nhưng cũng không dám đắc tội nàng, lập tức đem đôi bông tai san hô đỏ sang phòng bên cạnh.

Khi tiểu nhị quay lại, Đường Mịch đang nghịch một chiếc nhẫn ngón cái.

Tiểu nhị thấy vậy vội tiến lên nói: "Khách quan thật có con mắt tinh đời, chiếc nhẫn ngón cái bằng ngọc lục bảo này có thể xem là vật trấn tiệm của chúng ta. Chất liệu khỏi phải bàn, quý trong những món quý, tay nghề lại vô cùng tinh xảo, ngài xem những đường nét này, độ trơn láng này có mát tay hay không..."

Tiểu nhị nói một tràng, lúc này Đường Mịch mới ngước mắt lên: "Chiếc nhẫn này chưa ai ưng ý chứ?"

Tiểu nhị vội cười gượng: "Tất nhiên là chưa, hôm nay là lần đầu tiên mang ra cho ngài xem đấy."

"Vậy thì gói lại cho ta."

Gà Mái Leo Núi

Đường Mịch đặt chiếc nhẫn trong tay vào lại trong hộp.

Tiểu nhị lập tức đứng hình, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Ngài xác định muốn mua ạ? Chiếc nhẫn này có giá sáu vạn sáu ngàn tám trăm tám mươi tám lượng bạc đấy."