Dạ Thần Hiên như thể không nghe thấy lời Dạ Chính Hùng, tiếp tục bóp c.h.ặ.t cổ Dạ Quân Dục, tựa hồ định bóp c.h.ế.t hắn.
Dạ Quân Dục liều mạng cào cấu tay Dạ Thần Hiên, khuôn mặt đỏ bầm như gan heo, hai mắt trợn ngược, trông như sắp lìa đời đến nơi.
"Dạ Thần Hiên!" Thấy Dạ Quân Dục thực sự sắp bị bóp c.h.ế.t, Dạ Chính Hùng hoàn toàn hoảng hốt, lập tức nhìn về phía Lý Nguyên.
Lý Nguyên vội vàng tiến lên, nhưng còn chưa kịp tới gần Dạ Thần Hiên đã bị y vung tay áo hất ngã.
Đường Mật thấy Dạ Quân Dục thực sự sắp bị bóp c.h.ế.t, trong lòng vừa hả hê vừa nhẹ nhàng gọi Dạ Thần Hiên: "Vương gia~"
Hiện tại không phải là lúc g.i.ế.c Dạ Quân Dục, nhất là khi còn đang ở trước mặt Hoàng thượng.
Nghe thấy giọng Đường Mật, Dạ Thần Hiên mới như khôi phục ý thức, liếc nhìn Dạ Quân Dục một cái rồi tiện tay ném hắn ra ngoài như vứt rác.
"Khụ khụ..." Vừa được tự do, Dạ Quân Dục liền ho sặc sụa, liều mạng hít thở.
Hắn ôm cổ, lòng tràn đầy cảm giác sống sót sau tai nạn.
Hắn vừa nãy thực sự tưởng mình sắp c.h.ế.t, suýt chút nữa là hồn phi phách tán rồi.
Dạ Chính Hùng thấy Dạ Quân Dục ho dữ dội, lập tức nhìn Lý Nguyên: "Mau truyền ngự y."
"Không cần đâu, để thảo dân xem thử." Đường Mật sợ Dạ Thần Hiên thực sự bóp hỏng Dạ Quân Dục, liền tiến lên giả vờ kiểm tra qua loa rồi bẩm báo với Dạ Chính Hùng: "Chỉ là vài vết thương ngoài da, không đáng ngại."
Dạ Chính Hùng vẫn không yên tâm nhìn Dạ Quân Dục: "Ngươi thế nào rồi?"
Dạ Quân Dục hoàn hồn, lập tức khóc lóc nhìn Dạ Chính Hùng: "Phụ hoàng, người cũng thấy rồi đấy, ngày thường Dạ Thần Hiên đều đối xử với nhi thần như vậy. Hắn vừa rồi suýt chút nữa đã bóp c.h.ế.t nhi thần, đó là còn đang ở trước mặt người đấy. Còn lần tiệc mừng công trước, hắn đ.á.n.h ngất nhi thần rồi ném vào hồ sen, nếu không phải cận vệ phát hiện sớm thì e là giờ nhi thần đã đi gặp Diêm Vương rồi. Phụ hoàng, hắn hết lần này đến lần khác muốn dồn nhi thần vào chỗ c.h.ế.t, phụ hoàng phải làm chủ cho nhi thần!"
Chẳng biết có phải vì quá sợ hãi hay không, Dạ Quân Dục vừa sụt sùi vừa khóc lóc kể lể với Dạ Chính Hùng.
Dạ Chính Hùng nhớ lại cảnh Dạ Thần Hiên bóp cổ Dạ Quân Dục vừa rồi, cũng nghiêm mặt nhìn Dạ Thần Hiên: "Ngươi phát điên gì vậy? Nó là hoàng huynh của ngươi, dù nó có thế nào thì ngươi cũng không được ra tay tàn độc như vậy!"
Dạ Thần Hiên trầm mặt, lạnh lùng nhìn Dạ Chính Hùng: "Phụ hoàng còn nhớ ba điều kiện của thần y khi rời đi không?"
Dạ Chính Hùng hơi sững sờ, nhíu mày nói: "Tất nhiên là nhớ."
"Không được phép tháo mặt nạ của nàng ấy." Dạ Thần Hiên lạnh lùng nhắc nhở.
Dạ Chính Hùng nhíu mày: "Trẫm cũng đâu có nói muốn tháo mặt nạ của nàng, dù ngươi không ra tay thì Trẫm cũng sẽ ngăn nó lại."
Dạ Thần Hiên không để tâm tới lời này, nhìn Dạ Quân Dục đầy sát khí, từng chữ một gằn giọng: "Hắn dám động vào nàng, ta sẽ g.i.ế.c hắn!"
Dạ Quân Dục tức thì bị ánh mắt đầy sát ý của Dạ Thần Hiên dọa cho kinh hãi.
"Ngươi..." Dạ Chính Hùng cũng tức đến mức vỗ mạnh lên bàn: "Dạ Thần Hiên, ngươi không màng tình cốt nhục, tính cách ngông cuồng, từ hôm nay hãy cấm túc trong Hiên Vương phủ, không có thánh chỉ của Trẫm thì không được rời khỏi phủ!"
Dạ Thần Hiên nghe thấy hình phạt, mặt không cảm xúc nhìn Dạ Chính Hùng, không nói một lời liền xoay xe lăn rời đi.
Đường Mật thấy vậy cũng cúi chào Dạ Chính Hùng rồi đi theo Dạ Thần Hiên ra ngoài.
Thấy họ cứ thế rời đi, Dạ Quân Dục lại gào lên: "Phụ hoàng, Dạ Thần Hiên đ.á.n.h nhi thần thành ra thế này mà người chỉ phạt hắn cấm túc thôi sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế này thì hời cho tên nghiệt chủng đó quá rồi!
Dạ Chính Hùng bị làm cho đau đầu, khó chịu trừng mắt: "Trước kia ngươi làm biết bao chuyện sai trái, Trẫm chẳng phải cũng chỉ phạt cấm túc thôi sao? Sao, ngươi muốn Trẫm tính toán sổ sách với ngươi à?"
...Dạ Quân Dục nghẹn lời, rõ ràng đang nói chuyện của Dạ Thần Hiên, sao phụ hoàng lại lôi hắn vào, đúng là thiên vị.
"Còn không mau cút về cho Trẫm!" Thấy hắn vẫn lì lợm không đi, Dạ Chính Hùng lại nổi một bụng giận.
Dạ Quân Dục không phục bĩu môi, vẫn muốn tố cáo thêm, nhưng biết Dạ Chính Hùng không thể phạt nặng Dạ Thần Hiên nên đành ỉu xìu đi ra.
Đường Mật đẩy Dạ Thần Hiên đến cổng cung, đỡ y lên xe ngựa mới lo lắng nói: "Vừa rồi chàng không nên ra tay trước mặt Hoàng thượng."
Dạ Quân Dục dù thế nào cũng là hoàng t.ử, thấy Dạ Thần Hiên bóp cổ Dạ Quân Dục như vậy, Hoàng thượng chắc chắn sẽ giận dữ.
Dạ Thần Hiên kéo nàng vào lòng, ôm c.h.ặ.t: "Ta vừa rồi không phải nói đùa, nếu hắn còn dám động vào nàng, ta thực sự sẽ g.i.ế.c hắn. Ta cũng chẳng sợ ai thấy, ta chỉ muốn nói cho hắn biết, nàng quan trọng với ta thế nào."
Đường Mật vô cùng cảm động, ngước mắt nhìn y cười khổ: "Nhưng giờ thiếp là tiểu thần y, không phải Đường Mật."
Dạ Thần Hiên âu yếm hôn nhẹ lên trán nàng: "Với ta, đều như nhau cả."
Dù nàng là Đường Mật hay tiểu thần y, y đều không cho phép Dạ Quân Dục động vào nàng.
"Ta sẽ không để hắn làm tổn thương nàng nữa, một sợi tóc cũng đừng hòng." Dạ Thần Hiên nhìn nàng cực kỳ nghiêm túc.
Kiếp này, dù thế nào y cũng phải bảo vệ nàng thật tốt.
Đường Mật cảm động mỉm cười, ôm cổ y: "Chàng có biết vừa rồi bộ dạng của chàng rất oai phong không."
Dạ Thần Hiên nhướng mày: "Vậy, nàng định thưởng cho ta thế nào?"
Đường Mật đỏ mặt, nhìn chằm chằm đôi môi y, chậm rãi hôn lên.
Dạ Thần Hiên nghẹt thở, khi thấy nàng cứ vụng về mổ từng cái lên môi mình, y không nhịn được nữa mà giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u nàng, sâu nụ hôn đó.
Đường Mật làm sao chịu nổi sự nồng nhiệt này, rất nhanh đã mềm nhũn trong lòng y.
Hồi lâu, đến khi nàng không thở nổi nữa, Dạ Thần Hiên mới thỏa mãn buông ra, âu yếm vuốt ve gương mặt đỏ bừng của nàng, khàn giọng: "Sao vẫn chưa học được cách hít thở? Có phải ta dạy chưa đủ không?"
Khuôn mặt vốn đã đỏ bừng của Đường Mật giờ càng đỏ hơn, liếc y một cái: "Là tại chàng lúc nào cũng quá lâu."
Nàng chưa từng hôn người khác, không biết người ta có lâu như vậy không, cũng không biết người ta có vì hôn mà quên cả thở như nàng không.
Dạ Thần Hiên cười, lại cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng: "Là lỗi của ta, đáng lẽ phải dạy nàng cách thở trước mới đúng."
Dạ Thần Hiên nói xong lại muốn hôn tiếp.
Gà Mái Leo Núi
Đường Mật vội lấy tay bịt môi y: "Không được hôn nữa, hôn nữa là sưng mất."
Chốc nữa nàng còn về Đường phủ, để người ta nhìn thấy thì còn ra thể thống gì.
Dạ Thần Hiên nhìn vẻ thẹn thùng của nàng mà tâm trí xao động, nhưng vẫn tôn trọng ý kiến của nàng nên không hôn nữa.