Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 299: Muốn trở thành người phụ nữ sát cánh cùng chàng



Xe ngựa trở về phủ đệ ở phố Tây, Dạ Thần Hiên đỡ Đường Mật xuống xe.

"Vương gia, tiểu thư." Bán Hạ chờ đợi đến sốt ruột, thấy hai người về liền vui mừng tiến lên.

Đường Mật nhìn Dạ Thần Hiên: "Thiếp vào thay y phục trước."

"Ừ." Dạ Thần Hiên khẽ đáp.

Đường Mật dẫn theo Bán Hạ vào chủ viện.

Dạ Thần Hiên đứng trong sân, bỗng dưng khao khát cuộc sống sau khi thành thân, mỗi ngày có nàng bên cạnh chắc hẳn sẽ rất hạnh phúc.

Đường Mật thay đồ xong đi ra, đứng trước mặt Dạ Thần Hiên nói: "Thiếp phải về rồi."

Dạ Thần Hiên vươn tay ôm lấy eo nàng: "Về thế này sao?"

Thấy động tác thân mật của hai người, Bán Hạ liền đỏ mặt lui đi.

Đường Mật cũng đỏ mặt, ánh mắt long lanh nhìn y: "Vậy còn biết làm sao."

Dạ Thần Hiên ôm nàng, gối đầu lên vai nàng: "Nàng không lo cho cổ độc của ta nữa à?"

Đường Mật sao có thể không lo, lập tức nhíu mày, vỗ vỗ lưng y: "Hay là chàng cùng thiếp về ngủ?"

Thiếp sao có thể ở lại qua đêm ở đây, không tiện chút nào.

Ánh mắt Dạ Thần Hiên ấm áp, khẽ vuốt mái tóc nàng rồi lặng lẽ mỉm cười.

Cô nương tốt bụng của ta, có thể nói ra lời này quả là khó cho nàng rồi.

Ôm một lúc, Dạ Thần Hiên mới ngước mắt: "Để ta đưa nàng về."

Dạ Thần Hiên nói rồi nắm tay nàng ra phía sau viện.

"Vương gia, cô nương." Hồng Phi lập tức hành lễ.

Đường Mật hơi ngượng ngùng buông tay Dạ Thần Hiên ra, không tự nhiên nhìn Hồng Phi: "Tin tức lần trước bảo ngươi đi phát tán, có kết quả chưa?"

"Có rồi ạ." Hồng Phi lấy xấp thiệp mời trong n.g.ự.c ra đưa cho Đường Mật: "Đây đều là thiệp cầu y ạ."

"Nhiều thế này!" Đường Mật đón lấy xấp thiệp dày cộm, có chút bất ngờ.

Kiếp trước nàng cũng chữa cho không ít người nhưng chưa bao giờ nhận được nhiều thiệp như vậy. Tuy nhiên nghĩ lại cũng đúng, giờ nàng đang dùng danh nghĩa của sư phụ, cộng thêm tiếng tăm chữa cho Tĩnh phi và Lãnh Ngọc, họ tin tưởng y thuật của nàng là điều tất yếu.

Kiếp trước nàng đã phải tốn rất nhiều công sức mới khiến người ta tin tưởng y thuật của mình.

Dạ Thần Hiên nhìn xấp thiệp trên tay nàng, nhíu mày: "Sao đột nhiên nàng lại muốn nhận thiệp cầu y?"

"Kiếm tiền ạ." Đường Mật vừa đáp vừa lật xem mấy tấm thiệp.

"Nàng thiếu bạc à?" Dạ Thần Hiên nhíu mày nhìn Hồng Phi: "Bản vương đã dặn ngươi thế nào? Hay là ngươi để nàng tự bỏ bạc túi?"

Hồng Phi vội vàng lắc đầu: "Không có ạ, thuộc hạ đã truyền đạt ý của Vương gia với cô nương rồi."

Thấy y trách cứ Hồng Phi, Đường Mật liền lườm y: "Được rồi, đừng trách người ta, là thiếp không ngại dùng bạc của chàng."

Dạ Thần Hiên nhíu mày, bất mãn nắm lấy tay nàng: "Chúng ta sắp thành thân rồi, sao còn phân chia chàng với thiếp, chỉ có chúng ta thôi. Bạc của ta chính là bạc của nàng, mọi thứ của ta đều là của nàng."

Đường Mật nghe những lời ngọt ngào này không nhịn được mà đỏ mặt: "Vậy thì thiếp sẽ kiếm bạc cho cả hai chúng ta."

Ai mà chê tiền nhiều chứ, kiếm thêm chút nữa, sau này để lại cho hài t.ử cũng là chuyện tốt.

Dạ Thần Hiên làm sao nỡ để nàng ra mặt kiếm tiền: "Nàng thật sự không cần làm vậy, ta có rất nhiều bạc, bạc trong kho của Hiên Vương phủ nàng cứ tùy ý tiêu, nếu không đủ ta sẽ kiếm thêm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kiếm tiền là chuyện của nam nhân, y không muốn nàng phải lo lắng về bạc.

Đường Mật cười ngọt ngào hơn, nắm tay y: "Thật ra thiếp nhận những tấm thiệp này không chỉ để kiếm bạc, thiếp còn muốn dùng y thuật để lôi kéo triều thần giúp chàng."

Trước kia khi Hoàng thượng muốn phong y làm Thái t.ử, hầu hết triều thần đều phản đối, không một ai đứng ra ủng hộ y, khiến thiếp xót xa muốn c.h.ế.t.

Kiếp trước thiếp đã giúp Dạ Quân Dục lôi kéo không ít triều thần, kiếp này thiếp cũng có thể làm vậy với chàng.

Dạ Thần Hiên không ngờ nàng nhận thiệp vì muốn giúp y lôi kéo triều thần, trong lòng lập tức dâng lên một luồng ấm áp, khiến tâm y như muốn tan chảy.

"Mật nhi~" Y ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng.

Hồng Phi và Bán Hạ thấy vậy liền tự giác lui ra.

Đường Mật nghe tiếng thì thầm của y, khóe môi không kìm được cong lên: "Tin thiếp đi, sớm muộn gì cũng có ngày, hầu hết quan lại trong triều đều sẽ đứng về phía chàng."

Dạ Thần Hiên âu yếm hôn lên tóc nàng, xúc động nhìn nàng: "Thật ra nàng không cần làm thế vì ta, những chuyện đó ta sẽ tự có cách."

Gà Mái Leo Núi

Hiện tại có lẽ đúng là không ai giúp y, nhưng không sao, kiếp trước chẳng phải cũng không ai ủng hộ y sao, y chỉ dựa vào binh lực hùng mạnh vẫn ngồi được lên ngôi vị đó thôi.

Đám người trong triều đều là hạng bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, chỉ cần nắm binh quyền trong tay, đám người đó dù không muốn cũng phải thần phục.

Đường Mật đương nhiên biết Dạ Thần Hiên có đủ năng lực để giải quyết tất cả những việc này, thế nhưng nàng vẫn muốn góp một phần sức lực. Nàng ngước mắt, chân thành nhìn hắn: "Hãy để ta giúp chàng, cũng xin chàng cho ta một cơ hội được sát cánh bên chàng. Ta không muốn làm một người phụ nữ đứng sau lưng chàng, ta muốn làm người phụ nữ có thể cùng chàng đứng chung một chỗ, kề vai sát cánh."

Lời nàng nói lập tức chạm trúng vào điểm mềm yếu nhất trong lòng hắn, đây là điều mà kiếp trước hắn nằm mơ cũng muốn có được. Hắn muốn nàng đứng bên cạnh hắn, cùng hắn đi hết đoạn đường đời dài đằng đẵng này.

Thế nhưng...

Trái tim Dạ Thần Hiên bỗng chốc nhói đau, hắn thâm trầm nhìn Đường Mật, dịu dàng cất tiếng: "Được, nàng giúp ta."

Đường Mật nghe vậy lập tức mỉm cười, nụ cười rạng rỡ ấy khiến trái tim hắn không khỏi lỗi nhịp.

Dạ Thần Hiên không kiềm lòng được mà cúi xuống, hôn lên môi nàng.

Đường Mật khẽ khép đôi mi, vòng tay ôm lấy cổ hắn, chủ động đáp lại nụ hôn.

Hai người hôn nhau một lúc lâu, Dạ Thần Hiên mới lưu luyến buông nàng ra, rồi bế nàng lên xe ngựa.

"Hồng Phi."

"Vương gia." Hồng Phi vừa nghe tiếng gọi liền lập tức chạy tới.

"Đi đến Đường phủ." Dạ Thần Hiên khàn giọng ra lệnh.

"Tuân lệnh." Hồng Phi đáp một tiếng, rồi hướng mắt về phía Bán Hạ.

Bán Hạ lập tức chạy lại, ngồi xuống bên cạnh hắn.

Hồng Phi đ.á.n.h xe, rời khỏi hậu trạch của viện t.ử, tiến thẳng về phía Đường phủ.

Trên xe ngựa, Dạ Thần Hiên ôm c.h.ặ.t Đường Mật không nỡ buông tay.

"Tại sao hai tháng lại dài đằng đẵng như vậy, mỗi ngày không có nàng, ta đều cảm thấy như một năm dài vô tận." Hắn nhẹ nhàng hôn lên đỉnh đầu nàng, âu yếm thì thầm những lời tình tứ.

Gò má Đường Mật ửng hồng, khóe môi không nhịn được mà cong lên: "Ngày nào ta chẳng ở bên chàng, chúng ta hầu như ngày nào cũng gặp nhau mà, chẳng phải sao? Ngay cả khi không gặp mặt, trái tim ta vẫn luôn ở cạnh chàng, sao chàng lại cảm thấy như một năm dài vô tận chứ?"

Dạ Thần Hiên cười nói: "Vậy ngày nào ta cũng sẽ qua thăm nàng."

"Được." Đường Mật lập tức đồng ý. Thực ra nàng ngày nào cũng rất nhớ hắn, có những lúc làm việc mà tâm trí không thể tập trung, trong đầu toàn là bóng hình hắn.

Chẳng bao lâu sau, xe ngựa đã tới trước cổng Đường phủ.

Đường Mật rời khỏi vòng tay Dạ Thần Hiên, nhìn hắn nói: "Ta vào trước đây, lát nữa chàng hãy tự mình đến phòng ta."