Gia Luật Vị Mân nghe vậy, kinh ngạc nhìn về phía Đường Mật: "Nàng ấy muốn học thuật luyện cổ?"
Không chỉ Gia Luật Vị Mân kinh ngạc, ngay cả Đường Mật cũng thấy lạ.
Nàng không ngờ Gia Luật Vị Mân cũng biết thuật luyện cổ, hay là tất cả người Bắc Man đều biết?
Dạ Thần Hiên nhíu mày nhìn y: "Ngươi chỉ cần nói là có dạy được hay không thôi?"
Gia Luật Vị Mân nhướng mày nhìn Đường Mật: "Thuật luyện cổ của Bắc Man chúng ta không thể truyền ra ngoài."
Thấy Dạ Thần Hiên sa sầm mặt mũi, Gia Luật Vị Mân lại nói: "Nhưng nể tình chúng ta hợp tác với nhau, ta phá lệ dạy vị hôn thê của ngươi một chút cũng không sao."
Đường Mật nghe vậy lập tức vui vẻ cười rạng rỡ: "Thật sự cảm tạ ngươi rất nhiều."
Gia Luật Vị Mân lần đầu tiên nhìn thấy một nữ t.ử tuyệt sắc như vậy cười với mình, nhất thời có chút ngẩn ngơ.
Dạ Thần Hiên thấy vậy, lại lần nữa sa sầm mặt, khó chịu chắn ngay trước mặt Gia Luật Vị Mân.
"Khụ~" Gia Luật Vị Mân không tự nhiên hắng giọng, nhìn Đường Mật nói: "Dạy thì có thể dạy, nhưng ta phải nhắc nhở các ngươi một câu, Di Tình Cổ của hắn chỉ Gia Luật Hàn Đan mới giải được, đừng tưởng học được thuật luyện cổ là có thể thay hắn giải cổ."
"Ta biết." Đường Mật lập tức gật đầu, "Ta từng đọc qua cổ thư, biết rằng Di Tình Cổ chỉ người hạ cổ mới giải được, nhưng ta vẫn muốn học thuật luyện cổ."
"Ta có thể dạy nàng." Gia Luật Vị Mân tỏ ra khá hào phóng.
"Vậy thì bắt đầu từ hôm nay đi." Dạ Thần Hiên trực tiếp ngồi xuống bên cạnh bàn nhìn họ, ý là bảo y dạy Đường Mật ngay bây giờ.
Gia Luật Vị Mân nhìn Dạ Thần Hiên đầy chế giễu: "Ngươi không định tránh đi sao?"
Dạ Thần Hiên ngước mắt lạnh lùng nhìn y một cái.
Gia Luật Vị Mân nhất thời hơi chột dạ, cũng không đuổi hắn đi nữa, coi như hắn không tồn tại, bước đến bên cạnh Đường Mật: "Nàng nói nàng từng đọc cổ thư?"
"Ừ." Đường Mật gật đầu, "Đã đọc qua một số lý thuyết cơ bản."
Gia Luật Vị Mân cười nói: "Vậy thì ta cũng đỡ nhọc công, không cần phải giải thích thêm cho nàng nhiều. Nàng muốn học gì? Chế cổ hay giải cổ?"
"Có thể dạy cả hai không?" Bất kể là chế cổ hay giải cổ, Đường Mật đều muốn học, bởi nàng cho rằng chỉ khi học được cách chế cổ, mới dễ dàng học cách giải cổ. Hơn nữa, học thêm được một điều, chẳng bao giờ là thiệt.
"Đương nhiên là được." Gia Luật Vị Mân nhướng mày, rồi lấy từ trong n.g.ự.c ra một cái hộp gỗ nhỏ, "Muốn học chế cổ thì phải bắt đầu từ việc nuôi cổ đã."
Gia Luật Vị Mân đưa hộp gỗ nhỏ cho Đường Mật: "Trong này là một con ấu cổ, chưa nhận chủ, mỗi ngày nàng dùng m.á.u của mình nuôi nó, cho đến khi nó trưởng thành và đẻ trứng mới thôi."
Đường Mật hồi hộp đón lấy hộp gỗ, mong chờ nhìn nó: "Ta có thể mở ra xem thử không?"
Gia Luật Vị Mân: "Ta khuyên nàng nên nhỏ một giọt m.á.u lên hộp gỗ này trước, để nó ngửi thấy mùi của nàng, nhận nàng làm chủ, nếu không nàng vừa mở ra là nó chạy mất đấy."
Đường Mật lập tức làm theo, nàng lấy cây trâm bạc giấu trong tóc, châm nhẹ vào đầu ngón tay, một giọt m.á.u đỏ tươi lập tức trào ra.
Vệt đỏ thắm trên đầu ngón tay trắng ngần ấy, đừng nói là Dạ Thần Hiên, mà đến Gia Luật Vị Mân cũng thấy đau lòng thay.
Đường Mật nhỏ giọt m.á.u lên hộp gỗ, m.á.u tươi lập tức thấm qua hộp gỗ đi vào bên trong.
Đường Mật vừa nhỏ m.á.u xong, Dạ Thần Hiên đã lập tức cầm lấy đầu ngón tay nàng ngậm vào miệng.
Gà Mái Leo Núi
Đường Mật thấy vậy, khuôn mặt xinh đẹp nhất thời đỏ ửng lên.
Gia Luật Vị Mân cũng ghét bỏ đến giật giật khóe mắt, tên này rõ ràng là cố tình khoe ân ái mà!
Thấy Gia Luật Vị Mân vẫn luôn nhìn họ, Đường Mật ngượng ngùng rụt tay lại, khẽ giọng nói: "Ta không sao rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dạ Thần Hiên biết nàng xấu hổ, thấy đầu ngón tay nàng không còn chảy m.á.u nữa, cũng không làm gì quá phận nữa.
Đường Mật không chớp mắt nhìn chằm chằm hộp gỗ, chẳng bao lâu sau, khe hở của hộp gỗ lóe lên ánh sáng xanh lục u tối.
"Thành rồi!" Không đợi Đường Mật kịp xúc động, Gia Luật Vị Mân đã nói: "Có thể mở nắp được rồi."
Đường Mật lập tức mở hộp gỗ ra, bên trong là một con sâu bằng đốt ngón tay út, đang lập lòe phát ra ánh sáng xanh lục u tối.
"Đây là một con độc cổ, gọi là Đoạn Trường Cổ, đúng như tên gọi, người trúng loại cổ này sẽ đứt từng khúc ruột mà c.h.ế.t. Loại độc cổ này rất khó nuôi, được xem là loại khó nuôi nhất trong tất cả các loại cổ, chỉ cần sơ suất một chút, người nuôi cổ cũng sẽ bị trúng độc, nên nàng nhất định phải cẩn thận. Cho ăn m.á.u chỉ cần đóng c.h.ặ.t hộp mà nhỏ vào là được, sau khi cho ăn m.á.u một canh giờ, tuyệt đối không được động vào nó, vì nó có quá trình hấp thụ m.á.u, nếu trong lúc này mà nàng làm kinh động đến nó, hậu quả sẽ khôn lường." Gia Luật Vị Mân nhìn con cổ trong hộp giải thích cho Đường Mật.
Đường Mật nghiêm túc ghi nhớ từng lời y nói: "Còn điều gì cần chú ý nữa không?"
Gia Luật Vị Mân suy nghĩ một lát rồi nói: "Cũng không có gì, con cổ này chỉ uống m.á.u, hơn nữa chỉ uống m.á.u của người nuôi nó thôi. Trong thời kỳ trưởng thành nó sẽ uống khá nhiều m.á.u, phải cho ăn ít nhất ba lần mỗi ngày, đợi đến khi nó trưởng thành rồi thì hai tháng cho ăn một lần là đủ."
"Được rồi, ta nhớ kỹ rồi." Đường Mật nghiêm túc gật đầu.
Gia Luật Vị Mân nhướng mày nói: "Hôm nay dạy đến đây thôi, đợi nàng nuôi nó đến lúc đẻ trứng, ta sẽ dạy nàng cách chế cổ và hạ cổ."
"Vâng." Đường Mật lập tức gật đầu, lại cảm kích nhìn y: "Thật sự cảm ơn ngươi nhiều."
Gia Luật Vị Mân cười, lại liếc mắt nhìn Dạ Thần Hiên: "Không khách khí, đều là bạn bè cả mà."
"Đi thôi." Dạ Thần Hiên đứng dậy, không đợi Đường Mật nói thêm với Gia Luật Vị Mân câu nào, hắn đã ôm lấy nàng, bay ra ngoài qua đường cửa sổ.
Gia Luật Vị Mân nhìn bóng lưng Dạ Thần Hiên bay càng lúc càng xa, khóe môi khẽ nhếch.
Không ngờ người như Dạ Thần Hiên mà cũng có thể để tâm đến một nữ t.ử như vậy.
Nhưng giờ y đã phần nào hiểu được tại sao hắn không hề nảy sinh tình cảm với Gia Luật Hàn Đan, có một vị hôn thê quốc sắc thiên hương như thế, dĩ nhiên không thể nào để mắt tới Gia Luật Hàn Đan được.
Hơn nữa y có thể nhìn ra, hắn đối với nữ t.ử kia là tình yêu chân thật, lại còn được chứng thực qua Di Tình Cổ. Chỉ là người làm chuyện lớn, có một nữ t.ử mình thực sự yêu thương như vậy, chưa chắc đã là chuyện tốt.
Dạ Thần Hiên mang Đường Mật bay về Trường Lạc Hiên, vẫn là đưa nàng vào phòng qua đường cửa sổ.
Vừa vào phòng, Đường Mật đã lập tức mở hộp ra xem con cổ đó.
Dạ Thần Hiên nhìn con cổ, nhíu mày nói: "Hộp này nàng phải cất giữ cho kỹ, nó hẳn là chứa kịch độc đấy."
"Chàng nói đúng, ta phải tìm chỗ giấu đi mới được." Đường Mật ôm hộp, giấu vào ngăn bí mật dưới giường của mình: "Ở đây chắc là an toàn, ngoại trừ chính mình ra không ai biết ta có ngăn bí mật này, ngay cả Bán Hạ cũng không biết."
Con trùng này mang kịch độc, không thể để lung tung, nhỡ đâu Ninh nhi và Bán Hạ vô tình nhìn thấy, rồi hiếu kỳ mở ra thì hậu quả không dám tưởng tượng.
"Mật nhi, nàng vất vả rồi." Dạ Thần Hiên cảm động ôm Đường Mật vào lòng.
Nàng vì giúp hắn giải cổ mà thật sự đã làm rất nhiều việc.
Đường Mật nhìn hắn khẽ cười: "Đồ ngốc, nói những lời này làm chi?"
Giữa họ mãi mãi không cần phải nói những lời khách sáo đó.
"Còn đau không?" Dạ Thần Hiên lại cầm tay nàng lên.
Đường Mật sợ hắn lại gặm tay mình, lập tức đỏ mặt rút tay về: "Đã sớm hết đau rồi."
"Ta bôi t.h.u.ố.c cho nàng." Dạ Thần Hiên lấy từ trong n.g.ự.c ra một lọ t.h.u.ố.c nhỏ, bôi một chút lên vết thương ở đầu ngón tay nàng.
Thuốc này hẳn là loại rất tốt, vết thương nhỏ bị bôi t.h.u.ố.c vào một cái là lập tức biến mất không dấu vết.
Đường Mật thẹn thùng nhìn hắn, nhỏ giọng hỏi: "Đêm nay... chàng còn quay về không?"