Nhìn dáng vẻ thẹn thùng của nàng, Dạ Thần Hiên thấy tim đập thình thịch, khẽ hắng giọng: "Trời sắp sáng rồi, đêm nay ta ở lại bầu bạn cùng nàng."
Đường Mật mặt đỏ hơn, trong lòng lại vô cùng vui sướng: "Vậy ta đi trải giường."
Nói rồi, Đường Mật đi đến tủ ôm một chiếc chăn ra trải giường.
Dạ Thần Hiên nhìn bóng lưng bận rộn của nàng, đôi mắt thâm trầm đầy ắp ý cười ấm áp, hắn bước tới nhẹ nhàng ôm lấy nàng: "Mật nhi, ta cảm giác như chúng ta đã thành thân rồi vậy."
Đường Mật cười thẹn thùng, nhìn đầu hắn hỏi: "Đầu chàng còn đau không? Có cần ta châm cứu giúp chàng không?"
"Không cần đâu, đau xong rồi." Dạ Thần Hiên thản nhiên đáp.
Hắn nói càng nhẹ nhàng, Đường Mật càng thấy xót xa, nàng nghiêm túc nhìn hắn: "Chàng yên tâm, ta nhất định sẽ nhanh ch.óng nghiên cứu ra cách giải cổ."
Dạ Thần Hiên khẽ cười: "Thật ra cũng không đau lắm, ta chịu đựng được mà, nàng đừng tự tạo áp lực cho mình quá, cứ từ từ thôi."
Gà Mái Leo Núi
Đường Mật nhìn hắn không nói gì, nàng biết hắn đang lừa nàng, nỗi đau của con cổ này là điều người thường không thể tưởng tượng nổi, là loại đau thấu xương thấu thịt.
"Nghỉ ngơi thôi."
Biết nàng xấu hổ, đợi khi nàng lên giường nằm ổn thỏa, Dạ Thần Hiên mới nằm xuống theo.
Hai người mỗi người một chiếc chăn, nghiêm chỉnh như thể ở giữa có một ngọn núi ngăn cách.
Đường Mật nắm c.h.ặ.t góc chăn, hồi hộp đến mức ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.
Dạ Thần Hiên tuy nhắm mắt, nhưng vẫn luôn cảm nhận từng nhất cử nhất động của nàng, nghe tiếng thở cẩn trọng của nàng, cuối cùng hắn không kìm được đưa tay kéo nàng vào lòng.
Đường Mật sợ tới mức cơ thể cứng đờ, càng không dám cử động dù chỉ một chút.
Dạ Thần Hiên cảm nhận được sự căng thẳng của nàng, vội nhẹ giọng dỗ dành: "Đừng căng thẳng, ta sẽ không động vào nàng, ta chỉ ôm nàng thôi, nàng an tâm ngủ đi."
Những lời thủ thỉ bên tai như thổi vào tận đáy lòng nàng, dần dần vỗ về trái tim căng thẳng của nàng, giúp nàng dần dần thả lỏng.
Mặc dù hai người ngăn cách bởi hai chiếc chăn, nhưng Đường Mật vẫn có thể nghe rất rõ tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn, nhịp đập ấy tựa như khúc hát ru, chẳng bao lâu sau nàng đã chìm vào giấc ngủ.
Cuối cùng cũng nghe được tiếng thở đều đặn của nàng, Dạ Thần Hiên đầy yêu chiều cúi đầu hôn nhẹ lên môi nàng, rồi cũng nhắm mắt lại.
Lại một đêm ngon giấc, cho tới tận sáng hôm sau, Đường Mật vẫn chưa tỉnh giấc.
Sáng sớm, Bán Hạ đẩy cửa vào phòng, nhìn thấy đôi giày của nam nhân trên giường thì sợ ngây người, lập tức bưng chậu nước đi ra ngoài.
Là Hiên Vương điện hạ lại qua đêm ở chỗ tiểu thư sao?
Sau này nếu tiểu thư không gọi, nàng cứ ngoan ngoãn ở ngoài canh chừng là tốt nhất.
Dạ Thần Hiên đã tỉnh từ lúc Bán Hạ đẩy cửa, thấy nha đầu kia lui ra ngoài, hắn bèn hôn lên trán Đường Mật, thận trọng rút tay ra.
Vốn dĩ hắn không muốn làm phiền nàng, định lặng lẽ rời đi, nhưng hắn vừa cử động, Đường Mật đã tỉnh giấc.
"Chàng..." Đường Mật mơ màng nhìn hắn.
Nhìn dáng vẻ mơ màng của nàng, Dạ Thần Hiên vươn tay vuốt ve gương mặt nàng: "Trời sáng rồi, nha đầu kia của nàng đã vào rồi đấy."
Đường Mật nghe vậy lập tức tỉnh táo lại, đỏ mặt hắng giọng: "Vậy chàng về đi."
"Ừ." Dạ Thần Hiên cúi đầu hôn nhẹ lên môi nàng, rồi đứng dậy, xỏ ủng vào và bay ra ngoài qua cửa sổ.
Bán Hạ bên ngoài nghe tiếng cửa sổ, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Vương gia đi rồi nhỉ? Nhưng mà giờ nàng có nên vào phòng không ta?
Đúng lúc Bán Hạ còn đang do dự, liền nghe thấy Đường Mật gọi mình: "Bán Hạ."
"Nô tỳ tới đây." Bán Hạ theo bản năng đáp một tiếng, lập tức bưng chậu nước vào trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tiểu thư, người tỉnh rồi ạ." Bán Hạ đứng ở gian ngoài, cũng không dám vén rèm bước vào trong.
Đường Mật mỉm cười bất đắc dĩ, tự mình vén rèm lên rồi ngồi dậy.
Đường Mật không giải thích nửa lời với Bán Hạ, Bán Hạ cũng chẳng dám hỏi thêm nửa câu.
Sau khi hầu hạ Đường Mật chải chuốt xong xuôi, Bán Hạ mới vào thu dọn giường chiếu. Nhìn thấy trên giường có hai cái chăn, lòng dạ đang căng như dây đàn của nàng mới lặng lẽ thả lỏng.
Xem ra là nàng lo xa rồi, tiểu thư và Vương gia vẫn giữ lễ nghĩa.
Dùng bữa sáng xong, Đường Mật đi thăm Đường Ninh trước. Thấy nàng ấy đã dậy từ sớm đang ngồi trong phòng tính sổ sách, Đường Mật không khỏi cảm thấy hổ thẹn.
"Muội chẳng lẽ cả đêm không ngủ sao?" Đường Mật nhìn Đường Ninh đầy xót xa.
Đường Ninh vội vàng lắc đầu, cười nói: "Sao có thể chứ, muội tối qua ngủ rất sớm nên mới dậy sớm như vậy."
Đường Mật âu yếm nhéo đôi gò má nhỏ nhắn của nàng: "Cũng đừng ép bản thân quá, nếu làm không xong thì còn có ta."
Đường Ninh có chút bướng bỉnh đáp: "Muội nhất định sẽ làm xong."
"Ừ, ta tin muội." Đường Mật đương nhiên tin tưởng, cũng muốn cho nàng cơ hội chứng minh bản thân, "Tạm thời đừng tính nữa, chúng ta tới thỉnh an tổ mẫu trước đã."
"Vâng ạ." Đường Ninh ngoan ngoãn đáp lời, cất sổ sách trên bàn vào tủ rồi mới đi theo Đường Mật ra ngoài.
Đường Mật thấy nàng cẩn thận như vậy thì càng thêm an tâm.
Hai người tới Minh Xuân Uyển thì thấy Đường Tùng cũng đang ở đó.
"Tôn nữ thỉnh an tổ mẫu." Hai người cùng hành lễ với Đường lão phu nhân, rồi quay sang vái chào Đường Tùng: "Đại ca."
Đường lão phu nhân cười vẫy tay gọi cả hai: "Các con tới đúng lúc lắm, đại ca các con sắp ra cửa tiệm kiểm tra sổ sách, các con có muốn mua gì thì cứ bảo đại ca mang về cho."
Đường Mật khẽ chớp mắt, nhìn sang Đường Tùng: "Nay mới giữa tháng, sao đại ca lại đi kiểm tra sổ sách vào lúc này?"
Đường Tùng ngước mắt nhìn nàng: "Trong nhà nhiều cửa tiệm, nếu đợi đến cuối tháng mới kiểm tra thì e là không kịp, ta thường bắt đầu từ giữa tháng."
Đường Mật cười khẽ: "Đại ca chu đáo nhường này, bảo sao tổ mẫu yên tâm giao hết việc kinh doanh của nhà mình cho đại ca."
Đường lão phu nhân nghe Đường Mật tán thưởng Đường Tùng, cũng cười nói: "Đại ca con đúng là rất đáng tin, từ khi nó tiếp quản cửa tiệm, ta chẳng còn phải bận tâm điều gì nữa."
Đường Tùng nhìn Đường Mật đầy ẩn ý: "Đại muội và Lục muội có muốn mua gì không? Không bằng hôm nay cùng ta ra tiệm xem sao."
Đường Mật hơi sững sờ, đôi mắt rũ xuống đầy vẻ khó hiểu.
Lúc này lại mời nàng ra cửa tiệm, lẽ nào hắn không sợ nàng phát hiện ra sơ hở sao? Hay là hắn đã bắt đầu nghi ngờ điều gì rồi?
Đường lão phu nhân không chút nghi ngờ, cười nói: "Được đấy, đừng suốt ngày ru rú trong nhà thêu thùa, chi bằng cùng đại ca ra ngoài dạo chơi đi."
Đường Mật cong môi nói: "Để dịp khác đi ạ, chẳng phải hôn kỳ đã được dời lên sớm hơn sao? Hỷ phục của Hiên Vương ta vẫn chưa thêu xong, đợi sau này có dịp muội sẽ cùng đại ca ra ngoài."
Chưa đợi Đường lão phu nhân lên tiếng, Đường Tùng đã tỏ vẻ ngạc nhiên: "Hôn kỳ của đại muội dời lên rồi sao?"
Đường lão phu nhân cười giải thích: "Hiên Vương bị thương ở chân, bên cạnh chẳng có ai chăm sóc, nên hai nhà thương lượng dời hôn kỳ lên sớm hơn, vào ngày mùng tám tháng Chạp cuối năm nay."
Đường Tùng nhìn Đường Mật đầy thâm ý: "Vậy thì không còn bao nhiêu thời gian nữa rồi, nếu lần này không có dịp thì hẹn lần sau vậy."
Đường Tùng vừa nói vừa đứng dậy: "Tổ mẫu, con xin phép đi trước."
"Đi đi." Đường lão phu nhân mỉm cười gật đầu.
Đường Tùng gật đầu với Đường Mật và Đường Ninh rồi bước ra ngoài.
Nhìn theo bóng lưng Đường Tùng, lòng Đường Mật bỗng trở nên bất an vô cùng.