Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 305: Đường Tùng tinh quái



Vừa ra khỏi Minh Xuân Uyển, tiểu tư thân tín của Đường Tùng là An Bình liền đón lấy: "Thiếu gia, ban nãy nô tài cầm tranh vẽ của đại tiểu thư tới trà lâu nhà họ Đường, có tiểu nhị nhận ra đại tiểu thư. Đại tiểu thư quả thực từng tới đó, còn có mấy cửa tiệm khác tiểu nhị cũng nhận ra người, nghe nói còn mua vài món đồ quý giá, xấp Tuyết Đoạn ở cửa tiệm thành y chính là người mua."

Đường Tùng nghe xong ánh mắt nheo lại đầy nguy hiểm, con nha đầu c.h.ế.t tiệt này quả nhiên đang điều tra hắn.

Hai ngày trước hắn tới cửa tiệm kiểm tra sổ sách, thế mà phát hiện Tuyết Đoạn đã có người bán mất, nghe tiểu nhị mô tả là một nữ t.ử cực kỳ xinh đẹp, phản ứng đầu tiên của hắn chính là Đường Mật.

Sau đó hắn hỏi thăm người giữ cửa, được biết tháng này Đường Mật thường xuyên ra ngoài, trước kia nàng vốn là tiểu thư khuê các không bước chân ra khỏi cổng, nay lại thường xuyên xuất phủ thế này, nhất định là có vấn đề.

Gà Mái Leo Núi

Hắn lập tức vẽ chân dung Đường Mật, bảo An Bình tới từng cửa tiệm hỏi thăm, quả nhiên đã tra ra manh mối.

Ban nãy hắn cố ý dò xét nàng, nàng lại không hề lộ sơ hở, điều đó càng chứng minh nàng đang âm thầm điều tra hắn.

Đường Tùng suy nghĩ một lát, lập tức nhìn An Bình: "Bảo chưởng quầy mỗi tiệm về kiểm tra sổ sách xem có gì bất thường không?"

"Tuân lệnh." An Bình nghe xong lập tức đi thực hiện ngay.

Đường Tùng liền trực tiếp đi tới Trường Lạc Hiên.

Hắn lẻn vào phòng Đường Mật, lục soát hồi lâu nhưng không tìm thấy sổ sách nào.

Đường Tùng lập tức nghĩ đến Đường Ninh, con nha đầu c.h.ế.t tiệt kia liệu có giấu sổ sách trong phòng Đường Ninh không? Dẫu hắn thấy khả năng này không cao, nhưng vẫn quyết định qua phòng Đường Ninh một chuyến.

Lục lọi trong phòng một hồi vẫn không thấy sổ sách đâu, ngược lại thấy một chiếc rương lớn. Đường Tùng định mở rương thì nghe thấy tiếng Đường Mật và Đường Ninh đang trò chuyện bên ngoài.

"Đại tỷ tỷ, nhị ca gửi về rất nhiều quà cho muội, trong đó có cả quà cho tỷ, muội suýt nữa quên mất chưa đưa cho tỷ."

Nghe thấy tiếng bước chân lại gần, Đường Tùng lập tức nhảy vọt lên nóc nhà.

Đường Tùng nằm rạp trên mái nhà, quan sát động tĩnh bên dưới như một con báo săn.

Đường Ninh vui vẻ chạy tới trước chiếc rương lớn mà ban nãy Đường Tùng định mở, nàng mở rương lấy ra hai con b.úp bê gỗ, rồi hào hứng đưa cho Đường Mật: "Đại tỷ tỷ tỷ xem, đây là nhị ca đặc biệt mua tặng chúng ta đấy, đây là tỷ, đây là muội, có đẹp không ạ?"

Đường Tùng nhìn qua kẽ ngói chiếc rương lớn mà Đường Ninh mở ra, phát hiện bên trong toàn là những món đồ chơi nhỏ, chẳng phải sổ sách gì cả.

Đường Tùng nhíu mày, hắn vốn biết Đường Mật sẽ không để đồ vào phòng Đường Ninh, nhưng phòng Đường Mật cũng không có, chẳng lẽ Đường Mật vẫn chưa ra tay?

Bên dưới, Đường Mật nhận lấy con b.úp bê gỗ, mân mê cười nói: "Đúng là rất tinh xảo, nhị ca có lòng rồi."

"Nhị ca trước khi về lần nào cũng mang rất nhiều quà, lần này gửi quà sớm thế này, có phải huynh ấy sắp về rồi không?" Đường Ninh mỉm cười rạng rỡ với Đường Mật, nhưng thực chất tim nàng đã nhảy lên tận cổ. Không chỉ lòng bàn tay đầy mồ hôi, mà lưng nàng cũng lạnh toát, giọng nói còn hơi run rẩy. Nàng thật sự rất sợ đại ca sẽ nghe ra điều gì đó.

Lòng Đường Mật cũng đang run lên bần bật, nhưng dù sao nàng cũng đã sống thêm một kiếp, bình tĩnh hơn Đường Ninh nhiều. Nàng mỉm cười đáp: "Chẳng phải còn hơn ba tháng nữa là đến Tết sao, nhị ca gửi quà về lúc này cũng là bình thường thôi."

Đường Ninh không biết Đường Tùng đã đi chưa, nhưng vẫn phải diễn tiếp, bèn tìm đề tài nói: "Đại tỷ tỷ thành thân vào ngày mùng tám tháng Chạp, muội đã viết thư cho phụ thân và nhị ca rồi, không biết phụ thân và nhị ca có thể về tham dự hôn lễ của tỷ không."

Đường Mật âu yếm xoa đầu Đường Ninh: "Tam thúc và nhị ca là người làm việc lớn, không thể vì hôn lễ của ta mà làm lỡ việc quân, họ không về cũng chẳng sao cả."

Đường Ninh bĩu môi: "Nhưng muội nhớ phụ thân và nhị ca lắm."

"Dẫu ta thành thân họ không kịp về, thì Tết nhất kiểu gì chẳng về." Đường Mật khẽ an ủi nàng.

"Vâng." Đường Ninh gật đầu, lại chạy đi lấy tấm thêu nàng làm vài ngày trước đưa cho Đường Mật xem: "Đại tỷ tỷ tỷ xem khăn thêu của muội thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Mật chăm chú nhìn tấm khăn, cười khen ngợi: "Thêu khá đấy, chỉ là đường kim chỗ này nên dày thêm chút nữa thì tốt hơn, còn chỗ này thêu sai một tí, tỷ xem nếu thêu thế này liệu có tốt hơn không."

"Oa, đại tỷ tỷ tỷ lợi hại quá!" Đường Ninh lập tức nhìn Đường Mật đầy ngưỡng mộ, trong đôi mắt trong veo ẩn hiện nỗi lo lắng và căng thẳng.

Trên mái nhà, Đường Tùng nằm thêm một lát, xác định Đường Ninh không có vấn đề gì liền biến mất.

Áp lực trên đỉnh đầu biến mất, Đường Mật cuối cùng cũng trút được tảng đá trong lòng.

Đường Ninh thấy Đường Mật thả lỏng, liền lo lắng nhìn nàng, thì thầm: "Huynh ấy đi rồi ạ?"

Đường Mật lén nhìn lên một cái, thấy bên trên không có người mới nhìn Đường Ninh nói: "Muội yên tâm đi, huynh ấy đi rồi."

Đường Ninh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vì sợ hãi mà nhào vào lòng Đường Mật, cả người không kìm được run rẩy: "Đại tỷ tỷ, vừa rồi đúng là làm muội sợ c.h.ế.t khiếp."

Đường Mật mỉm cười nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng: "Ninh nhi, muội biết không? Muội làm rất tốt, hôm nay thực sự nhờ có muội, nếu không có muội thì có lẽ đã xảy ra đại sự rồi."

Vừa khi Đường Tùng rời khỏi Minh Xuân Uyển, nàng đã cảm thấy bất ổn nên lập tức dẫn Đường Ninh đi cáo từ tổ mẫu.

Sau đó lập tức đưa Đường Ninh về đây, trên đường đi nàng đã gấp rút dạy Đường Ninh vài câu, còn nước còn tát, không ngờ nàng ấy lại thể hiện tốt đến vậy. Cũng chính vì sự điềm tĩnh vừa rồi của nàng mà Đường Tùng mới không mảy may nghi ngờ.

"Giọng muội ban nãy đều run cả lên, không biết đại ca có nghe ra không nữa." Đường Ninh thực sự là hoảng sợ lắm rồi.

Đường Mật mỉm cười an ủi: "Muội làm tốt lắm, may mà muội nhanh trí, phủ vải lên mấy quyển sổ sách đó rồi đặt những thứ khác lên trên, nếu không đại ca chắc chắn sẽ không dễ dàng tin đâu."

Đường Ninh nhìn chiếc rương kia, vội vàng chạy lại đóng nắp lại: "Cũng là đại tỷ tỷ nói với muội chuyện sổ sách không được để ai biết, muội mới cẩn thận phủ vải lên, còn để mấy thứ lộn xộn vào đó. Quan trọng nhất là phải cảm ơn nhị ca, nếu không có mấy món đồ chơi nhỏ huynh ấy thường tặng muội, muội chẳng biết phải bịa ra câu chuyện thế nào nữa."

Đường Mật bật cười: "Đợi nhị ca về, chúng ta cùng cảm ơn huynh ấy."

Đường Mật nói đoạn, lại nhìn chiếc rương: "Đại ca vốn cẩn trọng, chỉ sợ việc này huynh ấy sẽ không dễ dàng bỏ qua, có lẽ huynh ấy sẽ còn quay lại lục soát viện của chúng ta vài lần nữa."

Đường Ninh nghe vậy liền trở nên lo lắng: "Vậy giờ phải làm sao ạ?"

Đường Mật suy nghĩ rồi nói: "Đừng vội, đợi tối nay Dạ Thần Hiên tới, ta sẽ bàn bạc với chàng."

"Vâng." Đường Ninh lập tức gật đầu.

Thanh Tùng Uyển.

"Thiếu gia, nô tài ban nãy đã bảo chưởng quầy kiểm tra hết rồi, tất cả sổ sách đều còn nguyên, không mất quyển nào." An Ninh cúi người bẩm báo.

Đường Tùng nheo mắt, lẽ nào Đường Mật thực sự chưa ra tay?

An Ninh cũng nói: "Có lẽ đại tiểu thư chỉ mới nghi ngờ, chứ chưa kịp kiểm tra sổ sách của thiếu gia."

Dù Đường Tùng cũng nghĩ như vậy, nhưng lòng hắn vẫn rất bất an.

Đường Mật còn hơn hai tháng nữa là xuất giá, nay lại đang quản lý việc nhà, chỉ sợ nàng muốn kiểm tra rõ ràng sổ sách của hắn trước khi xuất giá.

Đường Tùng nghĩ đoạn nhìn An Ninh: "Dù thế nào, hãy phái người giám sát Thanh Mật Uyển, có bất kỳ biến động nào lập tức tới báo."

"Tuân lệnh." An Ninh đáp một tiếng rồi đi làm ngay.