Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 469: Chắc chắn là sư phụ nhớ mình rồi



Ngày thứ hai thi võ cử.

Dạ Thần Hiên và Đường Mật cùng vài người vẫn đến bãi săn xem họ thi đấu. Ngày thứ hai và ngày thứ ba của kỳ võ cử là phần thi cuối cùng, tức là đấu võ công.

Ngày thứ hai là vòng sơ loại, ngày cuối cùng là chung kết.

Vòng sơ loại là đấu theo nhóm, năm mươi người chia thành mười nhóm, người đứng đầu mỗi nhóm sẽ được tiến vào vòng chung kết, tức là chỉ có năm người được lọt vào vòng này.

Gà Mái Leo Núi

Bốn mươi chín người kia ai nấy đều không muốn bị chia vào cùng nhóm với Quân Thiên Triệt, nhưng chẳng còn cách nào khác, thế nào cũng phải có người vào nhóm đó.

Việc chia nhóm rất đơn giản, phụ thuộc vào thẻ số họ bốc được hôm trước. Quân Thiên Triệt bốc được thẻ số mười lăm, tức là thuộc nhóm thứ hai.

Thẻ số từ một đến mười là nhóm thứ nhất, từ mười một đến hai mươi là nhóm thứ hai, cứ thế mà suy ra.

Chia nhóm xong là bắt đầu thi đấu.

Đối thủ ở nhóm thứ hai đều không quá mạnh, Quân Thiên Triệt chỉ dùng ba phần công lực đã giành lấy vị trí đầu bảng, thành công tiến vào vòng chung kết.

Đợi đến khi cả năm nhóm thi xong thì trời cũng đã tối. Năm người được tiến vào vòng chung kết, ngoài Hạ Nguyên Nguyên và Quân Thiên Triệt ra, ba người kia Đường Mật chưa từng gặp mặt.

Năm người vào vòng chung kết lại tiếp tục bốc thẻ số, lần này Quân Thiên Triệt bốc được số 3.

Bốc số xong, mọi người ai về nhà nấy.

Đường Mật hôm nay không đến Quốc công phủ mà đi thẳng cùng Dạ Thần Hiên về Hiên Vương phủ.

Sau bữa tối, Đường Mật gói ghém những đôi giày đã làm xong vào bọc.

"Nhớ Phong nhi sao?" Dạ Thần Hiên xoa đầu nàng hỏi.

Đường Mật cười khẽ: "Không biết ngày mai Phong nhi có đến xem biểu ca thi chung kết không, ta gói giày lại trước đã, dù ngày mai nó không về thì Tết cũng sẽ về thôi."

Dạ Thần Hiên ôm nàng vào lòng: "Nếu nó không về, chúng ta sẽ đi thăm nó."

Đường Mật nghĩ đến chuyện sau Tết chàng phải đi Sa Giang, cũng không biết có thời gian đi cùng nàng đến rừng trúc không, liền cười nói: "Đến đó sư phụ nó cũng chẳng cho gặp đâu, nếu nó không về thì cứ nhờ ngoại tổ mang giúp là được rồi."

"Ừ." Dạ Thần Hiên cũng nhớ tới chuyện sau Tết phải đi Sa Giang nên khó lòng hứa hẹn điều gì.

Rừng Đào.

Đường Phong – người đang được Đường Mật mong nhớ – lúc này vẫn đang mè nheo với Hầu Nghị: "Sư phụ, ngày mai là ngày cuối rồi, người rốt cuộc có cho con đi hay không đây!"

Hầu Nghị thong thả lật sách: "Kiếm pháp ta dạy lần trước con đã luyện thành thục chưa?"

"Thành thục rồi ạ!" Đường Phong gật đầu lia lịa, "Sớm đã thành thục rồi, con nhắm mắt cũng luyện được ấy chứ."

Câu khoác lác này khiến Hầu Nghị cũng phải bật cười: "Thế thuật cơ quan dạy con đã biết chưa?"

"Cũng biết rồi ạ, con còn bày ra một trận cơ quan trong cơ quan ở rừng Mặc Trúc nữa, người có muốn đi thử không?" Nhắc đến thuật cơ quan, Đường Phong còn đắc ý hơn cả lúc nói về kiếm pháp.

Hầu Nghị bị bộ dáng tự tin đó chọc cười, đưa tay b.úng nhẹ vào trán nó: "Cái thói khoác lác này không phải do vi sư dạy con đâu nhé."

Đường Phong xoa đầu, phụng phịu bất bình: "Con đâu có khoác lác, con thực sự đã bày ra một trận cơ quan trong cơ quan mà. Dù chắc chắn không lợi hại bằng trận người bày, nhưng con bày thú vị lắm, không tin người đi xem mà xem!"

Hầu Nghị vốn không hứng thú, nhưng nghe nó nói thế thì cũng dấy lên chút tò mò.

"Sư phụ, người cho con đi đi mà!" Đường Phong nắm lấy tay áo Hầu Nghị lắc đến ch.óng cả mặt.

"Con vội cái gì, chẳng phải ngày mai mới chung kết sao? Con còn sợ sư huynh không vào được chung kết à." Hầu Nghị vô cùng tin tưởng vào đồ đệ của mình.

"Chắc chắn là được chứ ạ!" Đường Phong vốn hâm mộ Quân Thiên Triệt một cách mù quáng, "Biểu ca nhất định sẽ đỗ Trạng nguyên!"

Đường Phong nói xong, đôi mắt chợt sáng lên: "Ý của sư phụ là ngày mai con có thể đi cổ vũ cho biểu ca rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chưa đợi Hầu Nghị lên tiếng, Đường Phong đã phấn khích nhảy dựng lên khỏi mặt đất, "Con phải đi làm một dải băng rôn cho biểu ca, có thế ngày mai mới cổ vũ cho huynh ấy được chứ."

Đường Phong chạy ra ngoài rồi chốc lát lại chạy ngược vào: "Sư phụ, phái của chúng ta rốt cuộc tên là gì ạ?"

Làm băng rôn cũng phải có danh phận chứ, nếu không biết để nó cổ vũ cho biểu ca kiểu gì.

Hầu Nghị ánh mắt khẽ d.a.o động, mím môi đáp: "Vô môn vô phái, con muốn đặt tên là gì mà chẳng được."

Đường Phong ngẩn người: "Phái của chúng ta chưa có tên sao? Vậy thì phải đặt ngay thôi."

Đường Phong suy nghĩ một lúc rồi bảo: "Hay gọi là Đào Hoa môn? Đào Hoa phái? Đào Hoa cư? Đào Hoa sơn trang?"

Hầu Nghị bị một loạt tên gọi của nó làm cho hoa mắt, cười khổ: "Đã muốn dùng chữ Đào Hoa, vậy thì cứ gọi là Đào Hoa đảo đi."

"Đào Hoa đảo?" Đường Phong hơi ngơ ngác, rừng đào này của họ có nằm trên nước đâu, gọi là Đào Hoa đảo làm gì cơ chứ?

Nhưng mà đã là sư phụ nói thì Đào Hoa đảo cũng được.

"Con đi làm băng rôn đây." Đường Phong nói xong liền chạy biến đi mất.

Hầu Nghị nhìn theo bóng lưng vui vẻ của Đường Phong, đáy mắt thoáng qua một nỗi buồn, nhìn lên vầng trăng tròn trên bầu trời không biết đang suy tư điều gì.

Sáng sớm hôm sau, Đường Phong mang theo dải băng rôn đã làm xong, cưỡi con ngựa trắng lớn rời khỏi rừng Đào.

Đường Phong vừa ra khỏi rừng đào không bao lâu đã bị một nhóm sát thủ áo đen bao vây, nhưng chưa kịp ra tay thì đã có người giải quyết thay nó.

"Ách bá!" Nhìn thấy Ách nô, Đường Phong mừng rỡ, "Có phải sư phụ cử người đến bảo vệ con không?"

Ách nô cười cười không nói gì.

Đường Phong cảm thấy ấm lòng, sư phụ đúng là ngoài miệng cứng rắn nhưng trong lòng lại mềm mỏng, chắc chắn là sợ nó gặp nguy hiểm nên mới phái Ách bá đến bảo vệ.

Đường Phong lại gần lột khăn che mặt của tên áo đen, vẫn là những gương mặt lạ hoắc.

Rốt cuộc là ai luôn muốn g.i.ế.c nó? Là người của Đường Tùng sao?

Nhưng nhóm người này võ nghệ không tầm thường, Đường Tùng kiếm đâu ra những kẻ như thế chứ?

Đường Phong nhìn giờ giấc, cũng không nghĩ nhiều nữa, mang theo Ách nô tiến vào kinh thành.

Đường Phong vừa đi, Hầu Nghị liền nhớ tới cái thứ trận pháp cơ quan trong cơ quan gì đó mà nó nói, liền hiếu kỳ đi vào rừng trúc.

Quét mắt nhìn quanh rừng trúc một lượt, Hầu Nghị liền phát hiện ra cơ quan Đường Phong bố trí. Ông tiến lại gần, ngắt một lá trúc b.úng mạnh về phía trước.

Lá trúc làm xáo động luồng khí phía trước, lập tức có thứ gì đó từ trên đỉnh đầu rơi xuống.

"Ào ào!" Ngửi thấy mùi hôi nồng nặc, Hầu Nghị lập tức ngẩng đầu, liền thấy vô số đống phân bò từ trên không trung đổ ập xuống.

Sắc mặt Hầu Nghị trong nháy mắt chuyển xanh, lập tức nhảy tránh sang bên cạnh, nhưng vừa mới nhấc chân, dưới đất liền "soạt" một cái, vô số gai nhọn dính đầy phân bò trồi lên.

Mặt Hầu Nghị lập tức từ xanh chuyển sang đen, liền dùng khinh công định bay ra ngoài, nhưng mới bay được nửa đường đã có một tấm lưới đen sì từ trên đầu chụp xuống. Ông vội vàng đổi hướng, ngay khoảnh khắc thoát khỏi tấm lưới đó lại vừa vặn dẫm phải một đống phân bò.

"Thằng nhãi con này!" Hầu Nghị nhìn đống phân bò dưới chân, tức đến mức chỉ muốn lột da rút gân Đường Phong ngay lập tức.

"Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì..." Đường Phong vừa tới ngoài bãi thi đấu bỗng nhiên hắt hơi liên tục.

Ách nô nhìn Đường Phong ra hiệu bằng tay: Sao thế?

Đường Phong xoa xoa mũi, cười với Ách nô: "Không sao, chắc chắn là sư phụ đang nhớ con rồi."

"Hình như bắt đầu rồi, chúng ta nhanh vào thôi." Đường Phong nghe thấy tiếng náo nhiệt bên trong, không kiềm chế được mà kéo Ách nô chạy vào bãi thi đấu.