Hôm nay là chung kết, cho nên người đến xem thi đấu đặc biệt đông.
Không chỉ có Dạ Quân Dục, Dạ Dịch Hành, Dạ Kinh Hoa, mà gần như toàn bộ văn võ bá quan trong triều đều đã có mặt đông đủ. Ngay cả Quân Hạ, người hai ngày nay không đến, hôm nay cũng sớm lên khán đài chiếm chỗ ngồi.
Dạ Thần Hiên cũng đưa Đường Mật tới xem thi đấu từ sớm.
Không chỉ đầy đủ văn võ bá quan coi trọng kỳ võ cử lần này, Dạ Chính Hùng cũng phái rất nhiều cung tỳ tới theo dõi, kết quả thi đấu sẽ được gửi tới tay Dạ Chính Hùng bất cứ lúc nào.
"Kết quả hiện tại ra sao rồi?" Tuy Dạ Chính Hùng đang phê tấu chương, nhưng tâm trí đã sớm phân tán.
Lý Nguyên khom người bẩm: "Hai trận trước đã kết thúc, người thắng cuộc là Hạ Nguyên Nguyên số một và Chúc Sùng Lượng số bốn."
Dạ Chính Hùng cảm thấy cái tên Hạ Nguyên Nguyên này hơi quen tai: "Hạ Nguyên Nguyên đó chẳng phải là người của phủ Hạ Thượng thư sao?"
Lý Nguyên đáp: "Đúng là đích t.ử của Thượng thư phủ."
Quả nhiên là người nhà họ Hạ. Hạ Lãng này coi như là phái bảo hoàng, cũng là người của hắn. Tuy hắn không yêu cầu nhà họ Hạ tham gia võ cử, nhưng nếu Hạ Nguyên Nguyên này có thể đoạt ngôi Võ trạng nguyên, đó cũng là chuyện tốt.
Dạ Chính Hùng lại nhớ tới một người khác: "Còn Chúc..."
Gà Mái Leo Núi
"Chúc Sùng Lượng." Lý Nguyên thấy Dạ Chính Hùng không nhớ nổi tên, vội vàng nhắc nhở.
Một cái tên hoàn toàn xa lạ, Dạ Chính Hùng nhíu mày: "Hắn là kẻ nào?"
"Nghe nói là người do Hoa Vương tiến cử." Biết thế nào Dạ Chính Hùng cũng hỏi, nên Lý Nguyên đã sớm đi tra xét.
"Hoa nhi?" Dạ Chính Hùng lộ vẻ ngạc nhiên, rồi cau mày hỏi: "Mấy kẻ khác không tiến cử người nào sao?"
Lý Nguyên vội bẩm báo: "Người do Dục Vương và Hành Vương tiến cử đều đã bị loại từ vòng sơ loại ngày hôm qua. Ngược lại, tân nhiệm Công bộ Thượng thư, Quân Thiên Triệt cũng đã vào đến chung kết. Hôm nay hai trận đầu hắn không đấu, hắn bốc phải thẻ số ba, trực tiếp được miễn đấu mà tiến cấp."
Dạ Chính Hùng có chút bất ngờ: "Quân Thiên Triệt cũng tham gia võ cử?"
Còn tưởng rằng hắn đã đỗ Văn trạng nguyên thì sẽ không đi thi Võ trạng nguyên nữa chứ.
"Vâng, hơn nữa biểu hiện vô cùng ưu tú." Hai ngày nay Lý Nguyên nhận được không ít lời tán dương từ các cung tỳ dành cho vị tân nhiệm Công bộ Thượng thư này.
Dạ Chính Hùng ngẩn người một lát, lặng lẽ gật đầu: "Dù sao cũng xuất thân từ Dung quốc công phủ, quả nhiên là có chút bản lĩnh thật sự!"
"Đúng rồi, tiểu công t.ử nhà họ Đường có tham gia võ cử lần này không?" Nghĩ tới điều gì đó, Dạ Chính Hùng lại hỏi.
Lý Nguyên lắc đầu: "Dường như không có. Vị tiểu công t.ử đó tuổi còn nhỏ, trước đó Quốc công gia đã đưa hắn đi học võ, có lẽ ba năm sau hắn mới có thể tham gia võ cử."
Dạ Chính Hùng im lặng gật đầu, đứa nhỏ kia tuổi tác đúng là còn quá nhỏ, vẫn cần phải tôi luyện thêm.
Tuy nhiên so với nhà họ Quân, hắn vẫn tin tưởng đứa nhỏ kia hơn. Một là vì hắn là tiểu cữu t.ử ruột thịt của Hiên nhi, hai là năm đó cha hắn - Đường Nhất Sư cũng là phái bảo hoàng, là người của hắn, luôn trung thành tận tụy, ba là đứa nhỏ kia có một tấm lòng son sắt!
Hy vọng hắn có thể chăm chỉ học võ, tương lai giúp đỡ Hiên nhi trấn giữ biên cương.
Người được Dạ Chính Hùng nhớ tới - Đường Phong vừa bước vào vòng vây. Lúc hắn vào thì hai trận trước đã thi đấu xong, vừa vặn bắt kịp trận thứ ba: Quân Thiên Triệt đối chiến Hạ Nguyên Nguyên.
Đường Phong vừa tới vòng vây, Đường Mật và Quân Hạ liền nhìn thấy hắn.
Đứa nhỏ này cuối cùng cũng tới rồi.
"Có cần gọi hắn lên đây không?" Dạ Thần Hiên hỏi Đường Mật.
Đường Mật nhìn Đường Phong đang luồn lách giữa đám đông, lại thấy phía sau hắn còn dẫn theo một người, liền cười nói: "Thôi bỏ đi, cứ để đệ ấy ở dưới chơi."
Phía trên người đông, lại toàn là những kẻ quyền cao chức trọng, chỉ sợ đệ ấy sẽ câu nệ, không bằng ở dưới cho thoải mái. Hôm nay Tiêu Dực Nhiên và Tiêu Phượng Trạch đều không lên trên, chủ yếu là vì Trường An Hầu và Vĩnh An Hầu cũng tới, hai người sợ không tự nhiên nên trực tiếp không lên trên đó.
Nói không chừng, Đường Phong ở dưới thực sự đã nhìn thấy Tiêu Phượng Trạch và Tiêu Dực Nhiên, lập tức vẫy tay với họ rồi chạy tới: "Phượng Trạch thế t.ử, Tiêu tứ ca."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiêu Phượng Trạch thấy Đường Phong cũng vô cùng ngạc nhiên: "Là đệ à, đều là người một nhà gọi thế t.ử làm gì, cứ gọi là tam ca là được."
"Tiêu tam ca." Đường Phong thuận miệng gọi theo.
Tiêu Phượng Trạch vui vẻ nói: "Đệ đến thật đúng lúc, trận này biểu ca của đệ sắp lên sân rồi."
Tiêu Dực Nhiên cũng cười bảo: "Tỷ tỷ của đệ hai ngày nay vẫn luôn chờ đệ đấy."
"Tỷ tỷ của đệ đâu?" Đường Phong vừa rồi đã tìm một vòng mà không thấy người quen nào.
"Ở trên khán đài kìa." Tiêu Dực Nhiên cười chỉ vào khán đài, "Đệ có muốn lên đó không?"
Đường Phong xoay người nhìn lên khán đài, thấy Đường Mật, Dạ Thần Hiên cùng Quân Hạ đều ở đó, Đường Phong lập tức dùng sức vẫy tay với họ.
Đường Mật và Dạ Thần Hiên đều bật cười.
Trường An Hầu cũng nhìn Quân Hạ cười nói: "Tiểu tôn t.ử nhà ông thật là hoạt bát."
Quân Hạ cười vẻ từ ái: "Chẳng phải là nghịch ngợm sao!"
"Đệ vẫn không lên đâu, trên đó người đông quá, ở dưới vẫn tự tại hơn." Đường Phong vốn muốn ngồi cạnh Đường Mật, nhưng thấy trên đó đông người lại không muốn lên nữa.
"Trên đó có gì hay, ở dưới thoải mái hơn nhiều. Một lát nữa chúng ta phải cổ vũ cho T.ử Mộ thật nhiệt tình." Tiêu Phượng Trạch cũng là kẻ ghét nhất việc phải ứng phó với đám người kia.
"Đó là đương nhiên, đệ đã chuẩn bị xong cả rồi." Đường Phong như dâng bảo vật mà lấy ra các dải băng rôn và cờ nhỏ do chính tay mình làm, "Đây đều là đệ làm, một lát nữa dùng để cổ vũ cho biểu ca."
"Không ngờ lại nhiều thế này, dải băng rôn này làm thật bá khí!" Tiêu Phượng Trạch thích thú cầm lấy dải băng rôn siêu lớn kia.
"Đào Hoa Đảo này có ý nghĩa gì?" Tiêu Dực Nhiên cũng đầy tò mò.
"Đây là môn phái của chúng ta, môn phái của chúng ta gọi là Đào Hoa Đảo." Đường Phong tự hào nói, rồi nhìn cả hai người hỏi: "Các huynh muốn cầm băng rôn hay muốn cầm cờ nhỏ?"
Tiêu Phượng Trạch: "..."
Tiêu Dực Nhiên: "..."
Cả hai đều lộ vẻ chê bai: "Chúng ta cũng phải cầm à!"
"Tất nhiên phải cầm rồi, lát nữa còn phải hò hét cổ vũ nữa." Đường Phong nhét mỗi người hai lá cờ nhỏ vào tay.
Trên lá cờ nhỏ có vẽ một cành hoa đào, còn viết chữ "Quân", hai người miễn cưỡng nhận lấy.
Cầm cờ vẫn còn đỡ mất mặt hơn là kéo băng rôn.
"Còn cờ nhỏ nữa à, chúng ta cũng muốn!" Đám tiểu thư đang đứng xem thấy Đường Phong phát cờ nhỏ, lập tức chạy tới tranh giành.
"Cho chúng ta một lá cờ đi, chúng ta đều là người ủng hộ Quân tiểu công gia."
"Được được được, đều có cả." Vừa nghe họ đều ủng hộ Quân Thiên Triệt, Đường Phong vui mừng khôn xiết, lập tức phân phát cờ nhỏ cho họ.
May mà tối qua hắn đã làm cờ nhỏ cho tất cả người nhà họ Quân, làm tới hơn một trăm lá.
Đường Phong còn chưa kịp phát, đám người kia đã trực tiếp xông vào cướp. Chẳng mấy chốc, cờ đã bị cướp sạch, ngay cả băng rôn cũng bị các vị tiểu thư lấy đi mất.
Đường Phong nhìn cái túi trống rỗng, vẻ mặt ngơ ngác.
Sao lại hết rồi, một lá cờ cũng không chừa lại cho hắn, nhân khí của biểu ca cũng quá là bùng nổ rồi!
Đường Phong lại ngước mắt nhìn hai lá cờ trong tay Tiêu Phượng Trạch và Tiêu Dực Nhiên, rút mỗi người một lá, lại chia cho câm nô một lá: "Ách bá, lát nữa cổ vũ cho biểu ca giúp đệ."
"Tới rồi!" Đường Phong vừa nói xong, liền nghe đám tiểu thư kia hò hét cổ vũ: "Quân tiểu công gia tất thắng!"