Tần thị nghe vậy liền lập tức phấn khích, quá tốt rồi, lão già này cuối cùng cũng sắp c.h.ế.t.
Tần thị vừa nghe lời này, lập tức nhớ đến việc mình hạ độc lão thái thái, sợ lão thái thái c.h.ế.t đi sẽ tìm mình tính sổ, Tần thị lập tức sốt sắng nói: "Vậy xin sư phụ hãy làm phép cho bà ấy đi."
Tần thị lại kinh hãi, vội vã nói: "Vậy, vậy, vậy ta đi trước đây. Sư phụ, người hãy nghĩ cách, nhất định phải làm phép cho lão thái thái thật tốt nhé. Đợi người làm xong phép, ta nhất định sẽ trọng thưởng ngân lượng cho người."
Tần thị không dám nán lại nữa, lập tức dẫn người bỏ chạy.
Hơn nữa, câu nói vừa rồi của nàng ta với mình rốt cuộc là có ý gì?
Quyết định của mình sao lại có thể làm hại đến Ninh nhi và Dị nhi?
Lâm thị có chút đứng ngồi không yên. Vốn dĩ bà không phải người mê tín, nhưng hôm nay những lời đạo cô nói cứ quanh quẩn trong tâm trí, có lẽ vì quá coi trọng Ninh nhi và Dị nhi nên bà mới để tâm đến lời vị đạo cô này nói như vậy.
Nói rồi nhìn Quế ma ma và Vân Hương: "Chăm sóc lão phu nhân cho tốt."
"Tuân mệnh." Hai người lập tức cúi người đáp lời.
Rất nhanh Lâm thị cũng dẫn người rời đi, trong phòng chỉ còn lại Quế ma ma và Vân Hương bọn họ.
Người vừa đi, Vân Hương tự giác ra ngoài canh cửa.
Quế ma ma đóng cửa phòng lại, lúc này mới lo lắng nói: "Đại tiểu thư, người mau xem lão phu nhân đi."
"Trúng độc!" Quế ma ma kinh ngạc, đột nhiên nhớ ra điều gì, lập tức nói: "Nhất định là Đại thiếu gia và Nhị phu nhân, nhất định là bọn họ đã hạ độc lão phu nhân, họ thật ác độc!"
Quế ma ma nghĩ đến những khổ sở mà lão phu nhân phải chịu những ngày qua, lại khóc lóc quỳ xuống: "Đại tiểu thư, người nhất định phải nghĩ cách cứu lão phu nhân."
"Mau đứng dậy." Đường Mật lập tức đỡ Quế ma ma dậy: "Bà là tổ mẫu thân yêu của ta, là người đã nuôi dạy ta từ nhỏ, là người ta coi như mẹ ruột, sao ta có thể mặc kệ bà. Yên tâm đi, ta nhất định sẽ giải độc cho tổ mẫu, sẽ chữa khỏi cho bà."
"Đại tiểu thư..." Quế ma ma nghe Đường Mật nói vậy, không kìm được mà bật khóc.
Nếu lão phu nhân biết Đại tiểu thư nghĩ như vậy, chắc chắn sẽ rất vui mừng.
Đường Mật bắt đầu cởi áo, Bán Hạ thấy vậy vội vàng tiến lên giúp đỡ.
Đường Mật cởi bỏ ngoại y, tháo chiếc túi nhỏ đeo sau vai xuống. Túi đó chính là hòm t.h.u.ố.c của nàng, nàng cố tình giấu trên lưng vừa để an toàn, vừa có thể thay đổi vóc dáng để không ai nhận ra, đúng là vẹn cả đôi đường.
Sau khi cởi áo ngoài, Đường Mật lại bảo Bán Hạ và Quế ma ma cởi hết y phục của Đường lão phu nhân ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai người giúp Đường lão phu nhân cởi đồ, Đường Mật lập tức tiến lên châm cứu cho bà.
Nhìn những động tác điêu luyện như mây trôi nước chảy của Đường Mật, Quế ma ma kinh ngạc không thôi.
Xem dáng vẻ này của Đại tiểu thư, rõ ràng là một vị y sư có y thuật cực kỳ cao thâm.
Thế nhưng Đại tiểu thư quả thực là do một tay bà nuôi lớn, từ nhỏ đến lớn nàng chưa từng ra khỏi cửa, vậy y thuật này rốt cuộc học được từ đâu?
Quế ma ma mang đầy sự nghi hoặc, chăm chú nhìn Đường Mật thi châm.
Gà Mái Leo Núi
Đường Mật rất nhanh đã châm cứu xong một lượt, sắc mặt Đường lão phu nhân lập tức từ trắng bệch chuyển sang hơi tối đen.
"Cái này..." Quế ma ma hoảng sợ, vội vã nhìn sang Đường Mật.
Đường Mật sắc mặt nghiêm nghị: "Đi lấy chậu tới!"
"Tuân mệnh." Quế ma ma đáp lời, xoay người đi ra buồng ngoài bưng chậu gỗ tới.
Đường Mật cầm lấy tay Đường lão phu nhân, vạch một đường trên cổ tay bà, m.á.u độc đen đỏ rỉ ra, Đường Mật lập tức đặt tay Đường lão phu nhân vào chậu gỗ.
Thấy m.á.u của Đường lão phu nhân toàn là m.á.u đen, tim Quế ma ma run lên bần bật.
Lão phu nhân đúng là trúng độc rồi, nhất định là do Đại thiếu gia và Nhị phu nhân gây ra, tâm địa bọn họ quá ác độc!
Cùng với lượng m.á.u độc được rút ra, sắc mặt đen sì của Đường lão phu nhân cuối cùng cũng chuyển từ đen sang trắng thêm chút ít.
Sau khoảng một tuần trà, Đường Mật lau sạch cổ tay cho Đường lão phu nhân, lấy t.h.u.ố.c cao bôi lên làm liền vết thương.
Quế ma ma thấy nàng không cho chảy m.á.u nữa, lo lắng nói: "Máu của lão phu nhân vẫn chưa chuyển sang màu đỏ, phải chăng độc vẫn chưa hết?"
Đường Mật thở dài: "Tổ mẫu trúng độc đã sâu, chỉ sợ bọn họ đã cho dùng t.h.u.ố.c một thời gian rồi. Muốn giải độc trong một hai ngày là điều không thể. Nếu cứ liên tục rút m.á.u, cơ thể tổ mẫu sẽ không chịu nổi. Việc giải độc chỉ có thể tiến hành từng bước."
Đường Mật nói xong lại bảo hai người giúp Đường lão phu nhân mặc y phục lại.
"Ta không tiện ở lại đây quá lâu, ngày mai ta sẽ tới chữa trị tiếp cho tổ mẫu." Đường Mật nhìn Quế ma ma nói.
Quế ma ma đau lòng nhìn Đường lão phu nhân vẫn còn hôn mê: "Đại tiểu thư, khi nào thì lão phu nhân tỉnh lại ạ?"
Đợi lão phu nhân tỉnh lại, bà nhất định phải vạch trần bộ mặt thật của Đại thiếu gia và Nhị phu nhân.