Đường Mật nhìn Đường lão phu nhân trên giường, nhíu mày nói: "Tạm thời chưa tỉnh lại ngay được, ta sẽ trở về luyện chế ít đan d.ư.ợ.c giải độc cho tổ mẫu, dùng trong vài ngày bà ấy sẽ tỉnh lại."
Đường Mật nói rồi lấy một ít m.á.u đen của Đường lão phu nhân đem về.
Vừa rồi nàng cố ý đụng đổ bát canh trên tay Hồng Tình, trong đó hẳn là đã hạ độc. Chỉ cần mang về tách chiết độc chất, nàng sẽ biết là loại độc gì, cộng thêm số m.á.u độc này, nàng có thể phân tích thành phần để điều chế t.h.u.ố.c giải nhanh hơn.
Đường Mật nói vậy, Quế ma ma cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn.
Có Đại tiểu thư ở đây thật là tốt, nàng chính là viên an thần của họ, có nàng ở đây, bà không sợ gì nữa.
Đường Mật biết mình không thể ở trong phòng quá lâu, vội vàng thu túi t.h.u.ố.c đeo lại lên lưng, khoác áo ngoài đạo cô, đeo khăn che mặt: "Ta về trước đây, ngươi hãy chăm sóc tổ mẫu cho tốt. Tần thị bị ta dọa rồi, chắc sẽ không quay lại nữa. Nhưng Đường Tùng thì ngươi phải đề phòng. Hơn nữa Đường Tùng tâm tư thâm trầm, ngươi bảo vệ tổ mẫu cũng phải cẩn thận đừng để hắn phát hiện ra sơ hở, bằng không hắn có thể ch.ó cùng rứt giậu."
Đường Mật dặn dò thêm: "Nếu ngươi thực sự không đối phó được hắn, cứ bảo Vân Hương đi gọi Tam thẩm tới, trước mặt Tam thẩm, hắn chắc không dám làm loạn."
"Tuân lệnh." Những lời Đường Mật dặn, Quế ma ma đều ghi tạc trong lòng: "Đại tiểu thư yên tâm, nô tỳ nhất định sẽ bảo vệ tốt cho lão phu nhân."
Đường Mật gật đầu, nàng đương nhiên tin tưởng Quế ma ma.
Quế ma ma ở cạnh tổ mẫu bao nhiêu năm nay, lại nhìn nàng và Phong nhi lớn lên, tâm tư bà sáng suốt, sẽ biết nên làm thế nào.
"Để nô tỳ tiễn người ra ngoài." Quế ma ma bảo Vân Hương vào trông chừng Đường lão phu nhân, tự mình tiễn Đường Mật và Bán Hạ ra khỏi phủ.
"Về đi thôi, ngày mai ta lại tới." Đường Mật nói xong liền dẫn Bán Hạ rời đi.
Đợi đến khi Đường Mật rẽ vào góc phố khuất dạng, Quế ma ma mới quay vào.
Đường Mật đợi khi không có ai, liền lẻn vào cửa sau của nhà bên cạnh.
"Vương phi." Hồng Phi đã đợi khá lâu, thấy nàng trở về liền thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Về thôi." Đường Mật và Bán Hạ lên xe ngựa, Hồng Phi liền dẫn bọn họ trở về Vương phủ.
Vừa về đến Vương phủ, Đường Mật liền chiết xuất d.ư.ợ.c liệu trên áo đạo bào, lại lấy m.á.u đen đã thu thập trước đó, so sánh hai loại, rất nhanh đã biết thành phần t.h.u.ố.c độc.
Đường Tùng và Tần thị thật là tâm địa ác độc. Độc này làm tê liệt thần kinh, khiến người ta cứng đờ theo ngày. Ban đầu có thể chỉ là cứng cơ không thể đi lại, dần dần độc tố xâm nhập não bộ, ý thức người bệnh sẽ hỗn loạn, cuối cùng người ta sẽ c.h.ế.t trong giấc mơ, nhìn như bị trúng phong liệt nửa người rồi bệnh c.h.ế.t vậy. Y sư bình thường căn bản không nhìn ra sự khác biệt, chẳng trách Tần thị và Đường Tùng lại có thể trơ trẽn mời y sư tới cho tổ mẫu như thế.
Độc này tuy ác độc, nhưng đối với Đường Mật mà nói thì điều chế t.h.u.ố.c giải không hề khó.
Đường Mật lập tức tới d.ư.ợ.c phòng của Vương phủ tìm d.ư.ợ.c liệu cần thiết, sau đó đi vào phòng luyện d.ư.ợ.c để điều chế t.h.u.ố.c giải.
Vì lo lắng cho Đường lão phu nhân, Đường Mật cả ngày chẳng ăn uống gì, buổi tối cũng mất ngủ lo âu.
Đường phủ.
Đường Tùng nghe nói hôm nay trong phủ có hai đạo cô tới, lập tức nhíu mày: "Đạo cô? Là ai mời tới?"
Trường tùy mới của hắn là Thạch Nguyên vội nói: "Nhị phu nhân trước đó nói muốn mời đạo sĩ làm phép cho lão phu nhân, Quế ma ma liền ra ngoài mời người."
Nghe là do Quế ma ma mời tới, chân mày Đường Tùng càng nhíu c.h.ặ.t hơn: "Vị đạo cô kia làm phép thế nào? Lúc làm phép thì có những ai ở đó?"
Thạch Nguyên biết hắn sẽ hỏi những điều này, liền đem thông tin nghe ngóng được bẩm báo lại: "Đạo cô nói lão phu nhân và Nhị phu nhân mệnh lý xung khắc, Nhị phu nhân trước khi lão phu nhân qua đời không được ở cạnh lão phu nhân, bằng không sẽ nhiễm phải sát khí. Lúc đó Tam phu nhân cũng đã rời đi, trong phòng chỉ còn lại Quế ma ma và Vân Hương."
Đường Tùng nghe vậy cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, lập tức đứng dậy đi tới viện của Đường lão phu nhân.
Trong phòng, Vân Hương và Quế ma ma đang lau mình cho Đường lão phu nhân, Đường Tùng đột nhiên xông vào, hai người hoảng sợ giật b.ắ.n mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đại, Đại thiếu gia..." Hai người bị hắn làm cho hoảng sợ không thôi, hồi lâu sau mới hoàn hồn hành lễ với hắn.
Đường Tùng nheo mắt nhìn hai người, âm độc nói: "Các ngươi đang làm gì?"
Quế ma ma sao không hiểu tâm tư của Đường Tùng, nhưng nhớ tới lời Đại tiểu thư căn dặn, bà không dám lộ ra chút sơ hở nào, vội vàng cúi mình: "Nô tỳ và Vân Hương đang lau người cho lão phu nhân."
Đường Tùng nhíu mày, đi tới trước mặt Quế ma ma nheo mắt nói: "Nghe nói hôm nay trong phủ tới hai nữ đạo cô?"
Quế ma ma lại cúi mình: "Vâng, trước đó Nhị phu nhân nói muốn thỉnh đạo sĩ làm phép cho lão phu nhân, nô tỳ liền đặc biệt đi mời hai vị đạo cô."
"Mời người ở đâu?" Đường Tùng đi sát tới hỏi, hoàn toàn không có ý định bỏ qua cho bà.
Quế ma ma trong lòng lo sợ vô cùng, nhưng bên ngoài tuyệt đối không dám lộ ra chút nào, lập tức nói ra lời giải thích đã chuẩn bị từ trước: "Gặp được trên đường, nô tỳ nghe người nói chuyện, cảm thấy đạo pháp cao thâm, lại nghĩ đến chuyện Nhị phu nhân muốn thỉnh đạo nhân làm phép, cho nên mới mời bọn họ về."
"Hồ đồ!" Đường Tùng nghe vậy lập tức quát lớn: "Người lai lịch không rõ mà các ngươi cũng dám dẫn về!"
Quế ma ma hoảng sợ, vội quỳ xuống: "Đại thiếu gia bớt giận, họ đúng là đạo cô, hôm nay nô tỳ tận mắt nhìn thấy người làm phép."
Đường Tùng chằm chằm nhìn Đường lão phu nhân, mặt đầy vẻ âm độc: "Các ngươi ra ngoài."
Quế ma ma nhíu mày: "Nhưng người của lão phu nhân còn chưa lau xong!"
"Ra ngoài!" Đường Tùng lần nữa tăng cao âm lượng.
Lần này Quế ma ma và Vân Hương không dám nán lại nữa, lập tức cúi mình lui ra ngoài.
Ra khỏi phòng, Quế ma ma lo lắng không thôi, lập tức nhìn Vân Hương.
Vân Hương hiểu ý, vội vã chạy về phía viện của Lâm thị.
Trong phòng, Đường Tùng tới bên giường, nhìn gương mặt vẫn còn tái nhợt của Đường lão phu nhân, nheo đôi mắt âm độc, đột nhiên giật phăng tấm chăn ra.
Phía bên này, Lâm thị nghe lời Vân Hương nói, lập tức chạy tới viện của Đường lão phu nhân.
"Tam phu nhân." Nhìn thấy Lâm thị đi tới, Quế ma ma mới thở phào nhẹ nhõm.
Nghe thấy động tĩnh bên ngoài, Đường Tùng lập tức đắp lại chăn cho Đường lão phu nhân.
Bên ngoài, Lâm thị nhíu mày nhìn Quế ma ma: "Sao lại ở bên ngoài? Tại sao không vào trong hầu hạ lão phu nhân?"
"Đại thiếu gia đang ở trong phòng ạ." Quế ma ma thầm kín đưa mắt ra hiệu cho Lâm thị.
Lâm thị lập tức hiểu ý, khẽ thở dài, lớn tiếng nói: "Cũng thật khó cho thằng bé, đã muộn thế này còn hiếu thuận đến thăm lão phu nhân."
Lâm thị vừa nói vừa bước vào phòng.
Đường Tùng đứng dậy, cúi người hành lễ với Lâm thị: "Tam thẩm."
Gà Mái Leo Núi
Lâm thị nhìn hắn cười nói: "Trong nhà chúng ta, tính ra chỉ có con là hiếu thuận nhất, muộn thế này mà còn đến thăm tổ mẫu."
Đường Tùng nhếch môi: "Tam thẩm quá khen. Tùng nhi việc bận nhiều, trong nhà vẫn là Tam thẩm quan tâm tổ mẫu nhất, khuya khoắt thế này còn tới đây."
Lâm thị như không nghe thấy lời mỉa mai của Đường Tùng, khẽ cười nói: "Đây chẳng phải vì Tam thúc của con không có nhà, ta thay người tận chút hiếu đạo cũng là nên làm. Nói ra thì vẫn chưa bằng mẫu thân con, những ngày này bà ấy ngày đêm túc trực bên giường tổ mẫu con, xét về phương diện này, ta còn kém bà ấy xa."