Đường Tùng khẽ động ánh mắt, nhếch môi nói: "Đại bá và Đại bá mẫu qua đời sớm, mẫu thân là trưởng tức trong nhà, tự nhiên nên tận tâm đôi chút."
"Mẫu thân con đúng là tận tâm thật, nhưng những ngày này bà ấy chắc cũng mệt rồi, đêm nay để ta trông đêm." Lâm thị vừa nói vừa tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Đường lão phu nhân, vốn định đắp lại chăn cho bà, nhưng phát hiện Đường lão phu nhân dường như không mặc y phục, bà lại nhíu mày nhìn Quế ma ma: "Chuyện này là sao?"
Quế ma ma lập tức sám hối cúi người: "Vừa rồi lão nô đang lau người cho lão phu nhân, vừa định thay y phục cho người..."
Quế ma ma liếc nhìn Đường Tùng một cái rồi không nói hết câu.
Lâm thị nghe hiểu ý của bà, trách yêu Đường Tùng một cái: "Đã quá muộn rồi, con sáng mai hãy qua thăm tổ mẫu con đi."
Gà Mái Leo Núi
Đường Tùng biết Lâm thị đã tới thì mình không tiện ở lại nữa: "Vậy con xin phép cáo lui, sáng mai con lại tới ạ."
"Được." Lâm thị cười đáp.
Đường Tùng vừa ra khỏi phòng, liền nghe thấy Lâm thị nói với Quế ma ma và Vân Hương ở bên trong: "Hai người các ngươi còn không mau mặc y phục cho lão phu nhân, cẩn thận bệnh tình trầm trọng thêm."
"Dạ." Hai người lập tức tuân lệnh.
Đường Tùng đứng trên bậc thềm, nheo mắt lại.
Vừa rồi hắn đã kiểm tra kỹ thân thể của lão thái thái, không phát hiện gì lạ. Hắn còn cố tình dùng kim châm vài cái, cũng không thấy phản ứng gì, xem ra là thực sự chưa tỉnh.
Chẳng lẽ là do bản thân suy nghĩ nhiều, hai người kia thực sự là đạo cô?
Đường Tùng rốt cuộc vẫn không thể an tâm, có phải đạo cô hay không, sáng mai nhìn là biết.
Vì lo lắng cho Đường lão phu nhân, sáng sớm hôm sau, Đường Mịch cải trang thành đạo cô, một lần nữa tìm đến phủ họ Đường.
Lần này không đợi Vân Hương tới đón, gác cổng đã nhận ra nàng, lập tức cung kính mời nàng vào.
Đường Mịch trên đường tới viện của Đường lão phu nhân thì gặp Vân Hương đang tới đón nàng.
"Sư phụ." Vân Hương hành lễ với hai người, rồi tiến lại gần nói nhỏ: "Đại thiếu gia đang ở trong phòng, nếu người không tiện, có thể ngày khác hãy tới ạ."
Đường Mịch nheo mắt, Đường Tùng quả nhiên là kẻ cảnh giác.
Thế nhưng nàng không thể rời đi vào lúc này, nếu không sẽ bị bại lộ thật.
"Không sao, ngươi dẫn đường đi." Đường Mịch ra lệnh cho Vân Hương.
"Dạ." Vân Hương đáp lời, dẫn Đường Mịch và Bán Hạ đi về phía viện của Đường lão phu nhân.
"Tam phu nhân, Đại thiếu gia, hai vị đạo cô đã tới ạ." Vân Hương vào phòng, bẩm báo với Lâm thị và Đường Tùng.
"Cho họ vào." Không đợi Lâm thị mở lời, Đường Tùng đã lên tiếng.
"Dạ." Vân Hương đáp, quay ra ngoài dẫn Đường Mịch và Bán Hạ vào phòng.
Đường Mịch vào phòng, làm như không ngờ trong này còn có nam giới, rõ ràng khựng lại một chút mới hành lễ xuất gia với Lâm thị và Đường Tùng: "A di đà phật."
Đường Tùng thấy hai đạo cô đều che mạng, liền nhíu mày: "Hai vị sư phụ vì sao lại như vậy?"
"Bần ni tu đạo, từ trước tới nay không gặp người vô duyên, mong thí chủ thứ lỗi." Đường Mịch vẫn dùng lý do cũ đã nói với Tần thị ngày hôm qua.
Đường Mịch nói vậy, Đường Tùng càng thêm nghi ngờ nàng, nhưng thấy nàng gù lưng, trông không giống người hắn quen, còn giọng nói cũng rất lạ lẫm: "Không biết sư phụ tu hành ở nơi nào?"
"Kẻ vân du, nơi nào cũng là nơi tu hành." Đường Mịch trả lời kín kẽ.
Đường Mịch không chịu lộ mặt, Đường Tùng cũng không tiện cưỡng ép vén mạng của người ta lên: "Không phải muốn làm phép sao? Vậy thì bắt đầu đi."
"A di đà phật." Đường Mịch cúi người với Đường Tùng, rồi dẫn Bán Hạ bắt đầu bày biện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quế ma ma đứng bên cạnh vô cùng lo lắng. Sau khi tiễn Đại thiếu gia đi ngày hôm qua, bà cứ thấp thỏm không yên, không ngờ sáng sớm nay Đại thiếu gia lại tới, rõ ràng là đang đợi Đại tiểu thư.
Vừa rồi bà mới bảo Vân Hương đi thông báo cho Đại tiểu thư để nàng tạm tránh đi, không ngờ Đại tiểu thư vẫn tới, giờ Đại thiếu gia lại bắt Đại tiểu thư làm phép.
Quế ma ma như ngồi trên đống lửa, nhưng thấy Đường Mịch vẫn bình tĩnh bày biện đâu vào đó, sau đó dẫn Bán Hạ bắt đầu làm phép.
Nhìn Đường Mịch làm phép chuyên nghiệp, miệng niệm chú rõ ràng, trông chẳng khác nào đạo cô thật sự, trái tim treo lơ lửng của Quế ma ma cuối cùng cũng dần hạ xuống.
Đại tiểu thư thật quá lợi hại, không ngờ lại biết làm phép thật!
Quế ma ma đâu biết Đường Mịch đều là đang ứng biến. Trước kia nàng thường chép kinh Phật cho tổ mẫu nên mới thuộc những lời này, còn các bước làm phép thì nàng nhớ lại động tác của các hòa thượng ở Bạch Mã Tự trong lễ giỗ của phụ thân nàng.
Đường Mịch tính toán thời gian, làm phép nửa canh giờ, lại tụng kinh nửa canh giờ.
Trong lúc Đường Mịch tụng kinh, Bán Hạ lấy nước lá liễu vẩy khắp phòng.
Hai người làm đủ bộ điệu suốt hơn một canh giờ mới kết thúc pháp sự này.
Đường Tùng ngoài việc không thấy gì lạ, còn khẳng định chắc chắn hai đạo cô này là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, căn bản không có chút đạo hạnh nào.
"Ngày mai các người không cần tới nữa." Khi Đường Mịch và Bán Hạ thu dọn đồ đạc, Đường Tùng lạnh lùng nói.
Động tác tay của Đường Mịch khựng lại, nhíu mày nói: "Pháp sự phải làm bảy ngày mới linh nghiệm, nếu không lão phu nhân qua đời vì sát khí, chỉ sợ sẽ liên lụy tới người thân và hậu nhân."
Đường Mịch nói những lời này cho Lâm thị nghe, quả nhiên Lâm thị vừa nghe thấy liền nói: "Pháp sự này đã làm được hai ngày rồi, dừng giữa chừng thì đáng tiếc quá, chi bằng làm nốt bảy ngày đi."
Vừa nói bà vừa sợ Đường Tùng không đồng ý nên nói thêm: "Vừa hay ta cũng không có việc gì, sau này họ làm phép ta sẽ tới canh chừng, sẽ không có chuyện gì đâu."
Đường Tùng nhíu mày nhìn Đường Mịch, hai kẻ l.ừ.a đ.ả.o này chẳng có chút đạo hạnh nào mà cũng dám nói bừa liên lụy hậu nhân.
Tuy nhiên như vậy cũng tốt, ít nhất sẽ không làm hỏng chuyện của hắn.
"Vậy thì cứ như thế đi!" Đường Tùng cuối cùng cũng đã buông lời.
"A di đà phật!" Đường Mịch lập tức cúi người: "Vậy bần ni ngày mai sẽ lại tới."
Đường Mịch chắp tay trước n.g.ự.c, hành lễ xuất gia với Lâm thị và Đường Tùng, rồi dẫn Bán Hạ rời đi.
Nhìn bóng lưng hai người, Đường Tùng ra hiệu cho Thạch Nguyên.
Thạch Nguyên lập tức hiểu ý bám theo Đường Mịch và Bán Hạ.
Ra khỏi phủ họ Đường, Bán Hạ định rẽ về phía sau nhà bên cạnh, nhưng bị Đường Mịch kéo lại: "Cứ đi thẳng, ra phố."
Bán Hạ lập tức nhận ra điều gì đó, không dám đi về phía nhà bên cạnh nữa, cùng Đường Mịch ra ngoài phố.
Hai người dạo phố một lúc rồi tìm một quán trọ tầm thường thuê một căn phòng.
Thạch Nguyên theo dõi hai người trên phố nửa ngày, thấy hai người dạo chơi thong dong chẳng khác nào phụ nữ bình thường, lại thấy họ vào quán trọ, hắn liền lẻn vào đưa tiền cho chưởng quầy để lấy số phòng, sau đó giả làm tiểu nhị lên đưa nước.
"Hai vị khách quan, nước các người cần đây ạ."
"Vào đi." Người trong phòng mở cửa, Thạch Nguyên nhìn thấy người ra nhận nước là một phụ nữ trung niên, bên ngoài khoác y phục đạo cô, bên trong lại mặc y phục dân thường, chân dường như hơi khập khiễng.
Thạch Nguyên nhìn vào trong, thấy một phụ nữ trung niên gù lưng đang cởi y phục đạo cô, dường như cảm giác có người đang nhìn, phụ nữ đó quay đầu lại, Thạch Nguyên liền nhìn thấy một gương mặt rỗ chằng chịt xấu xí.
"Nước của các người đây." Thạch Nguyên cảm thấy buồn nôn, lập tức dúi bình nước vào tay người đàn bà khập khiễng kia rồi xoay người rời đi.
Người vừa đi, phụ nữ kia liền vội vàng đóng cửa phòng.
Đường Mịch và Bán Hạ sau tấm bình phong lúc này mới bước ra.