Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 597: Xin Phụ hoàng tru di cửu tộc



Ngay khi mọi người đang bất bình thay cho Tấn An Hầu, Lương Trăn dìu Dịch thị bước vào, theo sau còn có Trường Công chúa, Tấn Vương phi, Đường Mịch và Quân lão phu nhân các vị.

Thấy nhiều người tiến vào như vậy, bá quan vừa nãy còn chắc nịch chuyện gì xảy ra tức thì lại hơi ngơ ngác.

Tình huống gì thế này? Lại có nhiều người đến vậy?

Trường An Hầu, Quân Hạ, Hạ Lãng những người này thấy gia quyến của mình cũng cau mày.

Sáng nay phu nhân của họ đều đi dự tiệc do phu nhân Tấn An Hầu tổ chức, chỉ sợ là đã xảy ra chuyện tại yến tiệc.

Tấn An Hầu bị bắt quả tang, xem ra là phu nhân Tấn An Hầu cố ý sắp đặt, nếu không chẳng thể khéo như thế, nhưng Dực Vương này đúng là có chút quá đáng, dù là thật sự nuôi ngoại thất cũng không nên xuống tay nặng như vậy. Còn tới cáo ngự trạng, đúng là có chút bé xé ra to.

Dạ Chính Hùng nhìn thấy đám đông theo sau mình, sắc mặt càng thêm khó coi.

Chiêu Hòa bị Dịch Vương kéo đến dưới bậc ngọc, lúc này mới không nhịn được mà cầu cứu Dạ Chính Hùng: "Phụ hoàng, cứu nhi thần."

Nghe thấy tiếng "Phụ hoàng" kia, sắc mặt Dạ Chính Hùng khó coi đến mức hận không thể bóp c.h.ế.t Chiêu Hòa.

Các đại thần phía dưới nghe thấy tiếng "Phụ hoàng" đó cũng hoàn toàn sững sờ.

Là...... Chiêu Hòa Công chúa......

Vậy mà lại là Chiêu Hòa Công chúa???

Dịch Vương rốt cuộc là đi bắt gian kẻ nào vậy??? Sao ngay cả Chiêu Hòa Công chúa cũng bị kéo vào chuyện này?

Chẳng lẽ là......

Đột nhiên mọi người như bị sét đ.á.n.h ngang tai, nhưng rất nhanh sau đó, ai nấy đều tự lắc đầu nguầy nguậy.

Không thể nào, không thể nào, tuyệt đối không thể có chuyện hoang đường như vậy!

Ngay khi lòng người dưới triều đang xôn xao, Dạ Chính Hùng lên tiếng, vừa mở miệng đã tràn đầy tức giận: "Dịch Hằng, ngươi đừng có quá đáng!"

Dịch Vương cũng không giận, khẽ mỉm cười, thả Chiêu Hòa ra rồi khom người với Dạ Chính Hùng: "Thần, tham kiến Hoàng thượng."

"Tham kiến Hoàng thượng." Phía sau, Dịch Kiêu Vân, Lương Trăn, Trường Công chúa và những người khác đều đồng loạt hành lễ với Dạ Chính Hùng.

Dạ Chính Hùng sa sầm mặt mày, trừng mắt nhìn Dịch Vương: "Là ngươi tố cáo lên Hoàng thượng?"

"Khụ khụ khụ......" Đúng lúc Dịch Vương định lên tiếng, Lương Trăn bỗng nhiên suy yếu ho dữ dội, thở hồng hộc mấy hơi mới quỳ xuống, giọng khàn đặc nói: "Là thần...... cáo trạng, thân thể thần yếu đuối, đành phải nhờ ngoại tổ...... thay thần đ.á.n.h trống......"

Chỉ vài chữ ngắn ngủi, Lương Trăn đã thở không ra hơi, trông vô cùng yếu ớt như sắp tắt thở đến nơi.

Dạ Chính Hùng nhìn bộ dạng đó, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t hơn, lạnh lùng quát: "Ngươi có biết cáo trạng lên Hoàng thượng là phải quỳ lên bàn chông không!"

"Thần biết......" Lương Trăn mặt cắt không còn giọt m.á.u nhìn Dạ Chính Hùng: "Thần muốn tố cáo Chiêu Hòa Công chúa...... thông dâm với phụ thân thần là Tấn An Hầu......"

Lời vừa thốt ra, cả triều đình lập tức náo loạn. Các đại thần vừa rồi còn thầm cầu nguyện đừng ai nói gì, giờ đây chẳng còn ai bận tâm đến cảm xúc của Hoàng thượng nữa.

"Chiêu Hòa Công chúa thông dâm với Tấn An Hầu? Là Tấn An Hầu điên rồi, hay Chiêu Hòa Công chúa điên rồi?"

"Ta đã bảo sao lại trùng hợp thế, Dịch Vương và Thế t.ử Dịch Vương hôm nay lại bắt Chiêu Hòa Công chúa và Tấn An Hầu cùng nhau tới đây?"

"Thảo nào Dịch Vương muốn c.h.ặ.t cánh tay của Tấn An Hầu, thật là nghiệt chướng, nghiệt chướng mà!"

"Ta sống đến chừng này tuổi đầu rồi mà chưa từng nghe chuyện nào như vậy, thật là vô liêm sỉ!"

Sắc mặt Dạ Chính Hùng lập tức xanh mét, trừng mắt nhìn Lương Trăn đầy ác ý.

Hắn có hỏi hắn muốn tố cáo việc gì đâu? Ai cho phép hắn nói!

Thế nhưng Lương Trăn còn chưa nói hết, sau một hồi ho sặc sụa, y tiếp tục thở dốc nói: "Thần còn muốn tố cáo Chiêu Hòa và Tấn An Hầu...... đã hạ độc thần, khiến thần...... nằm liệt giường ba năm, t.h.u.ố.c thang vô hiệu, hại thần tính mạng nguy kịch, chẳng còn sống được bao lâu."

Lời của Lương Trăn không nghi ngờ gì đã tạo thêm một làn sóng dư luận dữ dội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Trời ơi, Chiêu Hòa Công chúa lại còn hạ độc Thế t.ử Tấn An Hầu nữa ư, thật quá độc ác!"

"Hóa ra Thế t.ử Tấn An Hầu vốn không phải bị bệnh, mà là bị hạ độc!"

"Lòng dạ đàn bà độc ác nhất, Chiêu Hòa Công chúa này ngay cả chuyện như vậy cũng làm ra, thật là......"

Vì đang ở trên triều đường, các đại thần không dám nói những lời khó nghe, nhưng giờ chẳng còn ai đồng cảm với Tấn An Hầu và Chiêu Hòa nữa. Làm ra chuyện đồi bại như thế, người ta chỉ c.h.ặ.t một cánh tay của hắn, thực sự đã là quá nhẹ tay rồi.

Sắc mặt Dạ Chính Hùng đã chuyển từ xanh sang trắng bệch. Hắn kinh ngạc nhìn Chiêu Hòa, không thể ngờ nàng ta lại hạ độc cả Lương Trăn?

Nàng ta sao dám làm thế!!!

Dạ Chính Hùng không nói một lời, cứ trừng trừng đôi mắt trợn ngược nhìn Chiêu Hòa.

Chiêu Hòa không hề cảm thấy mình sai, thấy Dạ Chính Hùng nhìn nàng, liền ưỡn cổ nói: "Phụ hoàng, nhi thần căn bản không làm những chuyện đó, là bọn họ vu oan cho nhi thần."

Chiêu Hòa nói rất hùng hồn, như thể chưa từng làm vậy, khiến Trường Công chúa và Tấn Vương phi phía sau đều đỏ bừng mặt.

Họ thực sự chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ đến thế.

Dịch thị thấy Chiêu Hòa đến nước này còn dám chối bay chối biến, liền không nhịn được nữa: "Chưa làm? Phía sau bao nhiêu người đều tận mắt chứng kiến, ngươi còn dám bảo chưa làm? Ngươi coi mọi người đều mù cả sao?"

Dịch thị vừa nói vừa quỳ xuống trước Dạ Chính Hùng: "Hoàng thượng, hôm nay thần phụ mời Trường Công chúa, Tấn Vương phi, Hiên Vương phi cùng các vị phu nhân đến trang viên thưởng hoa ăn tiệc, không ngờ lại gặp phải chuyện này. Lương Vĩnh Đình và Chiêu Hòa thông dâm trong trang viên, chúng thần đều đã tận mắt chứng kiến. Không chỉ thần phụ, mà Trường Công chúa, Tấn Vương phi, Hiên Vương phi đều có thể làm chứng. Hiện tại người đều đang ở đây, nếu Hoàng thượng không tin, cứ hỏi là rõ."

Dạ Chính Hùng liếc mắt nhìn Trường Công chúa, Trường Công chúa ngượng ngùng cúi đầu.

Sắc mặt Dạ Chính Hùng đen như mực, còn cần phải hỏi nữa sao?

Các đại thần nhìn vẻ mặt của Trường Công chúa và Tấn Vương phi, lập tức hiểu hết mọi chuyện.

Nguy rồi, chuyện này lại là thật, lần này Hoàng thượng khó xử rồi.

Phải nói là Dạ Chính Hùng thực sự không biết phải làm sao, ngay cả việc đặt câu hỏi cũng không dám.

Dạ Chính Hùng không lên tiếng, nhưng Lương Trăn không định cứ giằng co mãi: "Hoàng thượng, Chiêu Hòa đã m.a.n.g t.h.a.i với phụ thân thần, nếu Hoàng thượng không tin, có thể gọi ngự y đến bắt mạch."

Dạ Chính Hùng bất giác co rút đồng t.ử, đầu óc bắt đầu choáng váng.

Các đại thần phía dưới cũng bị chấn động không nhẹ.

Đến cả nghiệt chủng cũng ra đời rồi, lần này là chứng cứ đanh thép rồi.

Phải một lúc lâu sau Dạ Chính Hùng mới hoàn hồn, vừa xoa thái dương vừa nói: "Nàng thành thân với ngươi nhiều năm như vậy, dù nàng có thật sự mang thai, thì cũng chưa chắc là......"

Gà Mái Leo Núi

Hai chữ "Tấn An Hầu" phía sau, Dạ Chính Hùng thực sự không thốt lên lời.

Lương Trăn cúi đầu: "Đêm tân hôn với Công chúa, thần đã bị Công chúa đuổi xuống nằm dưới giường nhỏ. Thần thành thân với Công chúa ba năm nhưng chưa từng có quan hệ phu thê với nàng."

Lương Trăn không muốn dính dáng chút nào tới Chiêu Hòa nữa. Những lời này y không phải nói cho Hoàng thượng hay các đại thần nghe, mà chỉ muốn nói cho một mình nàng ta nghe.

Nghe thấy những lời này của Lương Trăn, Dạ Chính Hùng hoàn toàn cạn lời.

Các đại thần cũng càng thêm đồng cảm với Lương Trăn.

"Không ngờ lại có chuyện như vậy, Thế t.ử Tấn An Hầu này thật quá đáng thương!"

"Đúng vậy, làm Phò mã ba năm mà chẳng hề đụng vào người Công chúa, lại còn bị hạ độc... ai chà~"

"Công chúa thật là độc ác, thế này thì sau này ai dám cưới nàng ta nữa!"

Dạ Chính Hùng đã hoàn toàn không biết phải gỡ gạc cho Chiêu Hòa thế nào nữa.

Chiêu Hòa cảm thấy bụng đau dữ dội, nàng ta ôm bụng, cuối cùng không thèm biện giải nữa, phẫn nộ chỉ thẳng vào cha con Dịch Vương: "Phụ hoàng, nhi thần cũng muốn cáo trạng! Bọn họ làm bị thương Vĩnh Đình, còn đạp vào bụng nhi thần, làm hại hoàng tôn của người. Xin phụ hoàng hãy tru di cửu tộc bọn chúng!"