Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 598: Xin Hoàng thượng minh xét



Dạ Chính Hùng: "......"

Các đại thần: "......"

Được rồi, đến nước này thì chẳng cần phải xét xử gì nữa, người ta tự thú nhận rồi. Hai tiếng "Vĩnh Đình" thốt ra, kẻ ngốc cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lương Vĩnh Đình nghe thấy tiếng "Vĩnh Đình" của Chiêu Hòa, cũng hoàn toàn đổ gục xuống đất như con ch.ó c.h.ế.t.

Xong đời rồi, hắn tiêu đời thật rồi!

Dạ Chính Hùng giận dữ trừng mắt nhìn Chiêu Hòa: "Rốt cuộc ngươi có biết mình đang nói gì không?"

Hắn đã vắt óc nghĩ cách bao biện cho nàng ta, vậy mà nàng ta hay thật, tự mình khai ra hết. Trước mặt bao nhiêu người thế này, còn để hắn giúp thế nào được nữa!

Nếu không vì nàng ta là nữ nhi ruột của mình, hắn nào thèm bận tâm đến nàng ta, cứ lôi ra ngoài trượng hình cho c.h.ế.t là xong.

Chiêu Hòa không hề bị tiếng gầm của Dạ Chính Hùng dọa sợ, vẫn ưỡn cổ nói: "Phụ hoàng, Dịch Vương không có chiếu chỉ mà tự ý vào kinh là mưu phản, tội nghịch tặc vốn nên tru di cửu tộc. Còn nữa, Dịch thị vừa nãy đã đá vào bụng nhi thần, xin phụ hoàng hạ lệnh cho Vĩnh Đình hưu thê!"

Lại một tiếng "Vĩnh Đình", thái dương Dạ Chính Hùng giật nảy liên hồi không thể kiểm soát.

Không đợi Dạ Chính Hùng lên tiếng, Dịch Vương liền đáp: "Trước khi vào kinh, thần đã dâng tấu chương. Nếu hôm nay không xảy ra chuyện này, thần nhất định sẽ đợi ở ngoài thành, tuyệt đối không tự ý vào kinh. Xin Hoàng thượng minh xét."

Dịch thị thấy Chiêu Hòa muốn đẩy cả họ Dịch vào chỗ c.h.ế.t, cũng lập tức lên tiếng: "Hoàng thượng, thần phụ trước đó đúng là có đá Chiêu Hòa Công chúa, nhưng đó là do nàng ta cùng Lương Vĩnh Đình đ.á.n.h thần phụ trước. Lương Vĩnh Đình nắm c.h.ặ.t không buông, Chiêu Hòa liền liều mạng đá thần phụ, thần phụ cũng bị nàng ta đá trúng rất nhiều lần. Chiêu Hòa còn tuyên bố muốn lấy mạng thần phụ, đôi gian phu dâm phụ này hợp sức muốn dồn thần phụ vào chỗ c.h.ế.t, chẳng lẽ lại không cho phép thần phụ phản kháng sao?"

Dịch thị khi vào cung đã cố tình không chỉnh đốn lại tóc tai quần áo. Giờ đây với b.úi tóc lệch, quần áo rách nát, trên bụng còn rõ vết bẩn, tất cả đều chứng minh lời nàng nói là thật.

Các đại thần đồng loạt nhìn về phía Chiêu Hòa và Lương Vĩnh Đình, lúc này ai nấy đều không kìm được mà bất bình thay cho Dịch thị.

"Chiêu Hòa Công chúa thật là vô liêm sỉ, mình làm sai còn mặt mũi đ.á.n.h người khác!"

"Lương Vĩnh Đình này đúng là kẻ vô lương tâm, Dịch thị dù sao cũng là chính thê của hắn, đúng là đồ lang sói!"

"Ta thấy Dịch thị chẳng làm gì sai, hai cước đó đá còn nhẹ đấy!"

Thấy bá quan văn võ đều đứng về phía Dịch thị, Chiêu Hòa lại nổi điên: "Ngươi bớt m.á.u phun người đi, bổn cung khi nào muốn g.i.ế.c ngươi? Rõ ràng là ngươi đ.á.n.h bổn cung trước, còn dám vu khống bổn cung trước mặt phụ hoàng."

Gà Mái Leo Núi

Dịch thị thấy Chiêu Hòa trước mặt Hoàng thượng mà còn dám đổi trắng thay đen, lại tức đến mức không chịu nổi: "Ta đ.á.n.h Lương Vĩnh Đình trước, nhưng đó là hắn đáng bị đ.á.n.h. Ta không hề đụng đến ngươi, là ngươi thấy ta đ.á.n.h Lương Vĩnh Đình nên xông tới giật tóc ta. Hôm nay trong phòng rốt cuộc xảy ra chuyện gì, Trường Công chúa, Tấn Vương phi, Hiên Vương phi đều nghe rõ mồn một. Ai đúng ai sai, chắc chắn có công luận!"

Dịch thị vừa nói vừa quay sang Dạ Chính Hùng: "Những lời thần phụ nói đều là sự thật, nếu có nửa lời hư ngôn xin cho trời lôi đ.á.n.h c.h.ế.t. Nếu Hoàng thượng không tin, có thể hỏi Trường Công chúa và Tấn Vương phi."

Dạ Chính Hùng nhìn về phía Trường Công chúa và Tấn Vương phi, mọi người đều hổ thẹn cúi đầu, cảm thấy xấu hổ thay cho hành vi của Chiêu Hòa.

Hôm nay tuy họ không vào phòng, nhưng tình hình bên trong họ đều nghe thấy cả. Ai đúng ai sai họ hiểu rõ, lúc này chỉ mong Hoàng thượng đừng lên tiếng, bằng không họ thực sự không thể nào trái lương tâm mà nói giúp Chiêu Hòa.

Các đại thần thấy vẻ mặt của Trường Công chúa và Tấn Vương phi, đâu còn ai không hiểu sự tình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chắc chắn là Chiêu Hòa Công chúa nói dối rồi, đến cả Trường Công chúa và Tấn Vương phi đều cảm thấy xấu hổ thay cho nàng ta.

Dạ Chính Hùng cũng đã hiểu, mặt mũi nào mà bắt họ ra làm chứng. Hắn âm trầm trừng mắt nhìn Chiêu Hòa, càng không biết làm sao để gỡ gạc cho nàng ta, vậy mà Chiêu Hòa vẫn không biết chừa, vẫn ở đó gây chuyện.

"Ngươi còn biết là ngươi đ.á.n.h Vĩnh Đình trước sao? Vĩnh Đình là Tấn An Hầu, ngươi dựa vào đâu mà đ.á.n.h hắn!" Chỉ vì Dịch thị đ.á.n.h Lương Vĩnh Đình trước nên Chiêu Hòa mới tức giận. Nếu chỉ đ.á.n.h mình nàng, nàng ta còn dễ chịu hơn, nhưng trên đời này không ai được phép động vào Vĩnh Đình, vì vậy Dịch thị phải c.h.ế.t, Dịch Vương và Dịch Kiêu Vân càng phải bị tru di cửu tộc.

Thái dương Dạ Chính Hùng lại giật liên hồi. Nếu Chiêu Hòa không phải con ruột mình, chắc chắn giờ này hắn đã bóp c.h.ế.t nàng ta rồi!

Trường Công chúa và văn võ bá quan nghe đến đây thì tai không còn muốn nghe nữa.

Họ thực sự chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ đến vậy, mấu chốt là nàng ta còn lấy làm vinh dự, không hề cảm thấy mình làm sai, kiểu người mặt dày vô sỉ như vậy họ đúng là lần đầu được thấy.

Dịch thị cũng bị sự vô liêm sỉ của Chiêu Hòa làm cho kinh ngạc, phẫn nộ trừng mắt nhìn nàng ta: "Lương Vĩnh Đình là phu quân của ta, chuyện vợ chồng chúng ta đến lượt ngươi can thiệp sao? Xin ngươi đừng quên thân phận của mình!"

Nghe thấy hai tiếng "phu quân", Chiêu Hòa lập tức nổi cơn ghen, khinh khỉnh giễu cợt: "Phu quân của ngươi? Đã bao nhiêu năm hắn không đụng vào người ngươi, trong lòng ngươi không tự biết sao?"

Thái dương Dạ Chính Hùng gần như muốn co rút đến nơi rồi.

Tam quan của các đại thần không ngừng bị làm mới, họ im lặng đến mức không thốt nổi một tiếng.

Dịch thị cũng suýt bị Chiêu Hòa chọc cho thổ huyết. Nếu không phải ở trên đại điện, nàng thực sự sẽ xông tới g.i.ế.c c.h.ế.t Chiêu Hòa!

Dịch thị run rẩy cả người, nàng không muốn nhìn gương mặt vô liêm sỉ của Chiêu Hòa thêm một giây nào nữa, đôi mắt đỏ hoe quay sang Dạ Chính Hùng: "Thần phụ gả tới Đại Tề đã hai mươi năm, từ khi vào phủ Hầu gia luôn giữ đạo làm vợ, quy củ quản lý phủ đệ. Về phương diện nữ sắc, thần phụ cũng chưa bao giờ là người đàn bà ghen tuông. Một cái phủ nhỏ như vậy, số lượng thị thiếp và thông phòng của Hầu gia đã lên tới hai ba mươi người, thần phụ chưa bao giờ có lỗi với Hầu gia. Thế mà giờ đây hắn lại làm ra chuyện này, thông dâm với Chiêu Hòa Công chúa. Chiêu Hòa là ai chứ, nàng là tức phụ của Trăn nhi nhà chúng thần, Trăn nhi nhà chúng thần......"

Dịch thị càng nói càng tủi thân bật khóc. Lúc nói về mình nàng không rơi một giọt nước mắt, nhưng nhắc đến Nhi t.ử, nàng không kìm được nữa: "Trăn nhi nhà thần vốn dĩ khỏe mạnh, nhưng từ khi cưới Chiêu Hòa liền bị nàng hạ độc. Nếu đã không muốn gả cho Trăn nhi, sao lúc đầu lại cầu xin Hoàng thượng ban chỉ ban hôn? Hôn sự của Trăn nhi và Chiêu Hòa vốn là ý của Chiêu Hòa, Trăn nhi nhà thần rốt cuộc đắc tội với ai mà lại gặp phải chuyện thế này, khiến cơ thể thành ra nông nỗi này......"

Dịch thị càng nói càng đau lòng, nhớ lại lúc Nhi t.ử sắp bệnh c.h.ế.t, nàng khóc đến tê tâm liệt phế.

Bá quan văn võ nghe thấy tiếng khóc của Dịch thị, không ai là không động lòng. Nhìn lại bộ dạng Thế t.ử Tấn An Hầu như sắp đổ xuống bất cứ lúc nào, ai nấy đều không đành lòng.

Cuối cùng, đã có vị đại thần đầu tiên bước ra.

"Hoàng thượng, chuyện Chiêu Hòa Công chúa thông dâm với Tấn An Hầu đã là sự thật. Còn việc nàng có hạ độc Thế t.ử Tấn An Hầu hay không, xin Hoàng thượng minh xét."

Có người đầu tiên, ắt sẽ có người thứ hai.

"Thế t.ử Tấn An Hầu đ.á.n.h trống kêu oan, thực sự có nỗi oan khuất tày trời, kính xin Hoàng thượng minh xét!"

"Kính xin Hoàng thượng minh xét!"

"Kính xin Hoàng thượng minh xét!"

"Kính xin Hoàng thượng minh xét!"