Không đợi Đường Mịch lên tiếng, Tuyết Mịch liền xông đến trước mặt Đêm Thần Hiên: "Vương gia, tiểu nữ có cách giải cổ cho người, nhưng người đàn bà này ghen ghét tiểu nữ, cố tình không muốn để tiểu nữ giải cổ cho người."
"Vương gia......" Tuyết Mịch vừa nói vừa muốn níu lấy cánh tay Đêm Thần Hiên.
Đường Mịch lập tức đứng chắn trước mặt Đêm Thần Hiên, khi Tuyết Mịch áp sát tới, nàng mạnh mẽ đẩy nàng ta ra.
Tuyết Mịch không kịp phòng bị, trực tiếp bị Đường Mịch đẩy ngã xuống đất.
Không ngờ Đường Mịch lại dám thô bạo như thế trước mặt Vương gia, Tuyết Mịch liền nằm luôn xuống đất giả vờ yếu đuối: "Vương gia, người nhìn cô ta xem, cô ta chính là ghen ghét chúng ta, lại dám động tay động chân với tiểu nữ giữa chốn đông người, người đàn bà như vậy mà người cũng dám muốn sao."
Sắc mặt Đêm Thần Hiên trầm xuống, vừa định mở miệng, Đường Mịch đã tiến lên, một cước giẫm lên n.g.ự.c Tuyết Mịch.
"Ngươi......" Tuyết Mịch không ngờ nàng lại dám giẫm lên mình, lập tức túm lấy chân nàng muốn đẩy ra, nhưng Đường Mịch trông tuy gầy yếu, cước này nàng lại dồn hết sức lực.
Đường Mịch không những không buông chân, trái lại còn tăng thêm sức lực, giẫm cho Tuyết Mịch không thở nổi.
"Ngươi là cái thá gì, cũng dám mơ tưởng đến nam nhân của ta. Ta nói cho ngươi biết, dù cả đời này hắn không thể giải cổ, ta cũng không bao giờ để cho người đàn bà khác chạm vào hắn!"
Đường Mịch nói xong với giọng lạnh lùng, lại xoay người ủy khuất nhìn về phía Đêm Thần Hiên: "Ta không muốn nhìn thấy nàng ta nữa."
Đêm Thần Hiên đoán ra được những lời Tuyết Mịch đã nói với Đường Mịch ở bên ngoài từ lời nói vừa rồi của nàng, hắn cảm thấy cực kỳ thỏa mãn khi được nàng chiếm hữu như vậy, nở nụ cười cưng chiều với nàng, rồi nhìn về phía Yến Thư: "Kéo người đàn bà này xuống ngũ mã phân thây."
"Tuân lệnh." Yến Thư đã sớm chướng mắt ả gián điệp Tuyết Mịch này, thấy giờ phút này cả Vương gia và Vương phi đều muốn ả c.h.ế.t, liền hưng phấn đích thân xông lên lôi người.
Tuyết Mịch trong chốc lát sợ muốn c.h.ế.t khiếp, lập tức điên cuồng giãy giụa, nhưng sức lực Yến Thư lớn biết bao, lại là kẻ quen làm những việc này, sao có thể để nàng ta dễ dàng thoát ra, hắn dùng sức kìm c.h.ặ.t nàng ta rồi kéo lê ra ngoài.
Tuyết Mịch thấy không giãy ra được, liền gào thét với Đường Mịch: "Con tiện nhân kia, dựa vào cái gì mà độc chiếm Vương gia, ngươi cũng đâu phải Vương phi, ngươi cao lắm cũng chỉ là một ngoại thất không dám lộ diện, còn tự xưng là thần nữ cái gì chứ, ta thấy ngươi cũng chỉ là một con tiện nhân vô sỉ. Ta phải đến Kinh đô tìm Vương phi, ta phải nói cho bà ấy biết ngươi quyến rũ Vương gia, đồ tiện nhân, ta muốn cho cả Kinh đô biết ngươi bẩn thỉu nhường nào......"
Nghe thấy những lời này của Tuyết Mịch, sát khí trên người Đêm Thần Hiên nhất thời không thể kiềm chế nổi nữa.
"Bổn vương từ đầu chí cuối chỉ yêu một mình Vương phi, cả đời này bổn vương cũng chỉ có một người đàn bà là Vương phi, bất kỳ người đàn bà nào khác đều đừng hòng mơ tưởng bổn vương." Đêm Thần Hiên vừa nói vừa ôm Đường Mịch vào lòng, không quên bày tỏ lòng trung thành với nàng: "Mịch nhi, lời hứa ta làm trước khi thành thân cả đời này sẽ không bao giờ thay đổi, kiếp này ta chỉ yêu một mình nàng, cũng chỉ muốn một mình nàng thôi."
Tuyết Mịch nghe thấy những lời này của Đêm Thần Hiên, kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt, khó tin nhìn Đường Mịch: "Ý này là sao? Ngươi là Vương phi?"
Không đợi Đường Mịch nói, Tuyết Mịch đã điên cuồng gào lên: "Không thể nào, ngươi không thể nào là Vương phi được."
Người đàn bà này rõ ràng là cái gì mà thần nữ? Sao nàng có thể là Vương phi chứ?
Người đàn bà này dù sao cũng sắp c.h.ế.t rồi, Đường Mịch liền tháo mạng che mặt, trước khi nàng ta c.h.ế.t còn cố tình chọc tức nàng ta một phen: "Để ngươi thất vọng rồi, bổn cung chính là Vương phi, Đêm Thần Hiên là nam nhân của bổn cung, bổn cung quyết không cho phép bất kỳ người đàn bà nào chạm vào dù chỉ một sợi tóc của chàng!"
Lời nói bá khí này của Đường Mịch làm cho lòng Đêm Thần Hiên vui sướng như hoa nở.
Yến Thư cũng không ngờ Vương phi lại bá khí như vậy, nhất là thấy Vương gia nhà mình như bắt được báu vật mà cười ngây ngô, Yến Thư liền biết Vương gia nhà mình đã hoàn toàn lọt hố Vương phi rồi, đây đúng là bị bán rồi còn đếm tiền giúp người ta đây mà.
Tuyết Mịch không thể tin nổi trừng trừng nhìn Đường Mịch, suýt chút nữa là muốn nhìn thấu một lỗ trên gương mặt nàng.
Nàng ta vậy mà lại xinh đẹp đến thế!
Vương phi!!!
Nàng tên Đường Mịch, nàng thật sự là Vương phi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng tại sao Vương phi lại là thần nữ? Tại sao Vương phi lại biết y thuật chứ?
Ngay lúc Tuyết Mịch không dám tin sự thật Đường Mịch chính là Vương phi, Yến Thư đã lôi nàng ta đi mất.
"Ta không muốn c.h.ế.t, ta không muốn c.h.ế.t, tha cho ta......" Cảm nhận được t.ử thần lần nữa cận kề, Tuyết Mịch lập tức liều mạng gào thét.
Yến Thư đâu cho nàng ta cơ hội gào thét, hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra chiếc khăn mồ hôi nhét vào miệng nàng ta, sau đó không chút lưu tình giao nàng ta cho đám binh lính.
Nàng ta đã biết bí mật của Vương phi, tuyệt đối không thể để nàng ta cất tiếng được nữa.
Binh lính nhanh ch.óng buộc tứ chi và cái đầu của Tuyết Mịch vào ngựa, tận mắt nhìn Tuyết Mịch bị ngũ mã phân thây, Yến Thư mới quay lại bẩm báo: "Vương gia, Vương phi, ả gián điệp đã đền tội, t.h.i t.h.ể......"
"Vứt ra ngoài cho ch.ó ăn." Đêm Thần Hiên không muốn nhìn thấy người đàn bà đó thêm chút nào nữa.
Yến Thư vừa định đáp, Đường Mịch liền nói: "Chó chưa chắc đã ăn mấy thứ này, giờ ôn dịch vừa mới khỏi, tốt nhất không nên vứt t.h.i t.h.ể bừa bãi, vận chuyển ra ngoài hỏa táng thì tốt hơn."
Đêm Thần Hiên nhìn Yến Thư: "Nghe lời Vương phi."
"Tuân lệnh." Yến Thư cười đáp, liền dẫn binh lính ra ngoài xử lý t.h.i t.h.ể Tuyết Mịch.
Đêm Thần Hiên dắt tay Đường Mịch vào phòng, có chút kích động nhìn nàng: "Mịch nhi, những lời nàng vừa nói, hãy nói lại một lần nữa đi."
Nhìn đôi mắt nóng bỏng đang rực lửa kia của hắn, Đường Mịch thắt nghẹn trong lòng, mặt đỏ bừng quay đi giả ngốc: "Lời gì chứ?"
Đêm Thần Hiên cười ghé sát vào tai nàng, c.ắ.n nhẹ vành tai nàng lặp lại lời nàng: "Bổn cung chính là Vương phi, Đêm Thần Hiên là nam nhân của bổn cung, bổn cung......"
Không đợi Đêm Thần Hiên nói hết, Đường Mịch liền đỏ mặt bịt miệng hắn lại.
Tên ngốc này thật đúng là lặp lại không thiếu một chữ, mất mặt quá đi thôi.
Đêm Thần Hiên nhìn dáng vẻ thẹn thùng của nàng, không kìm được ôm chầm nàng vào lòng, lấy bàn tay đang bịt miệng mình ra, cúi đầu nhiệt tình hôn nàng.
Đường Mịch đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó cảm nhận được sự nhiệt tình của hắn, cuối cùng nhịn không được bắt đầu đáp lại.
Sự đáp lại của nàng giống như tia lửa trong đống củi khô, lập tức bùng cháy lan tỏa.
Hai người nhiệt tình ôm hôn, không biết đã qua bao lâu, Đêm Thần Hiên mới cuối cùng lưu luyến buông nàng ra, hắn ôm c.h.ặ.t nàng, chút cũng không muốn bình ổn d.ụ.c vọng trong lòng: "Trời cao nhất định là ghen tị vì ta có được nàng, nên mới khiến ta trúng cái loại Di tình cổ đáng c.h.ế.t này."
Đường Mịch vốn còn đang hổn hển, chất giọng khàn đặc đầy quyến rũ của hắn lập tức khiến nàng bật cười: "Ta đâu có tốt đến vậy, cần gì đến trời cao phải ghen tị."
Đêm Thần Hiên nâng khuôn mặt đỏ hồng như ráng chiều của nàng, hôn chụt một cái lên đôi môi đỏ thắm: "Không ai hiểu rõ nàng tốt đến nhường nào hơn ta đâu."
Hắn thật là may mắn biết bao, mới có thể có được nàng cả hai kiếp.
Đêm Thần Hiên ôm nàng vào lòng, dịu dàng nói: "Mịch nhi, đợi giải quyết xong nạn lụt ở Sa Giang, chúng ta liền đi tìm sư bá của nàng nhé."
Gà Mái Leo Núi
Hắn ngày càng không thể khống chế nổi mình nữa, hắn đã không thể chờ đợi được việc muốn giải trừ Di tình cổ trên người rồi.
"Được." Đường Mịch đương nhiên cũng muốn giải cổ cho hắn, việc giải cổ không nên chậm trễ, đợi giải quyết xong nạn lụt, họ liền đi ngay.