Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 640: Đêm Quân Dục và Mạc Tuyết Du đại hôn



Kinh đô.

Hôm nay Dục Vương phủ giăng đèn kết hoa, vô cùng náo nhiệt.

Trong phòng tân hôn của Dục Vương phủ, Mạc Tuyết Du ngồi đó, sắc mặt trắng bệch như c.h.ế.t.

Dẫu nàng có không muốn đến đâu, cuối cùng vẫn đi tới bước này. Người đó, nàng rốt cuộc cũng đã lỡ mất, sau này nàng chỉ có thể chôn giấu người đó sâu tận đáy lòng.

Chuyện cũ từng mảng từng mảng lướt qua trước mắt, nỗi chua xót trong lòng Mạc Tuyết Du càng thêm đậm đặc.

"Két!" Nghe tiếng cửa phòng được đẩy ra, lòng Mạc Tuyết Du thắt lại, không dám suy nghĩ lung tung nữa, cả người căng cứng như lâm vào đại địch.

Tiếng bước chân lại gần, ngay lúc Mạc Tuyết Du đang căng thẳng, chiếc khăn trùm đầu trên đầu nàng đột nhiên bị lật tung, gương mặt khiến nàng ngày ngày nằm mơ thấy ác mộng cứ như vậy bất ngờ xuất hiện trước mắt nàng.

Đêm Quân Dục nhìn gương mặt dịu dàng của Mạc Tuyết Du, ánh mắt ôn hòa đi đôi chút, xoay người đến bàn cầm lấy chén rượu hợp cẩn đưa cho Mạc Tuyết Du.

Mạc Tuyết Du lại không đón lấy: "Ta không biết uống rượu."

Gương mặt vừa mới dịu đi của Đêm Quân Dục lập tức trầm xuống: "Đây là rượu hợp cẩn, không uống là điềm xấu."

Đêm Quân Dục vừa nói vừa bóp miệng nàng, ép buộc đổ rượu hợp cẩn vào.

"Khụ khụ......" Mạc Tuyết Du bị sặc dữ dội, ho đến mức nước mắt giàn giụa.

Đổ hết chén rượu vào miệng Mạc Tuyết Du, Đêm Quân Dục mới buông tha cho nàng, chính mình cũng uống rượu hợp cẩn.

Uống rượu xong, Đêm Quân Dục liền qua cởi y phục của Mạc Tuyết Du.

Mạc Tuyết Du lập tức bị hắn làm cho hoảng sợ, ngay lập tức túm c.h.ặ.t vạt áo mình, kinh hãi lùi về sau một bước: "Vương gia, hôm nay thân thể ta không khỏe......"

Nhiệt tình của Dạ Quân Dục trong nháy mắt như bị dội một gáo nước lạnh, dập tắt sạch sành sanh d.ụ.c vọng. Đáy mắt y hiện lên vẻ u ám, đột ngột bóp c.h.ặ.t cổ nàng: "Đừng tưởng bản vương không biết trong lòng nàng đang tính toán điều gì. Nàng đã là Vương phi của bản vương, tốt nhất hãy an phận chút cho ta. Nếu để bản vương biết nàng dám đi quyến rũ nam nhân khác, đừng trách bản vương lấy mạng hắn!"

Giọng nói âm độc ấy như rắn độc chui vào tai nàng, Mạc Tuyết Du lập tức sợ đến mức run rẩy toàn thân.

Lời này của y có ý gì?

Y đã biết được chuyện gì sao?

Đúng lúc Mạc Tuyết Du đang kinh hoàng không biết làm sao, Dạ Quân Dục đã buông nàng ra, phẫn nộ phất tay áo bỏ đi.

Gà Mái Leo Núi

"Khụ khụ......"

Mạc Tuyết Du chẳng biết là do bị bóp cổ hay do hoảng sợ, lại bắt đầu ho sặc sụa không ngừng.

"Tiểu thư!" Hai người hầu nghe tiếng ho trong phòng, lập tức chạy vào. Thấy Mạc Tuyết Du ngã trên giường, cả hai đều kinh hãi không thôi.

"Tiểu thư, người không sao chứ?" Lan Nhi nhìn vết hằn đỏ trên cổ Mạc Tuyết Du, lập tức đau lòng khôn xiết: "Vương gia quá đáng thật, sao ngài ấy có thể đối xử với người như vậy!"

"Vương gia lại dám bắt nạt người như thế." Điệp Nhi cũng không ngờ ngày thành hôn đầu tiên Vương gia đã động thủ với tiểu thư, đây mới chỉ là bắt đầu, sau này biết phải làm sao đây.

Mạc Tuyết Du thở dốc lấy lại hơi, lắc đầu với cả hai: "Đêm nay ngài ấy chắc sẽ không đến nữa, các ngươi đi chuẩn bị nước nóng đi."

"Tuân lệnh." Cả hai lập tức đáp lời.

Nửa canh giờ sau, Mạc Tuyết Du nằm trên giường, nhìn chằm chằm lên trướng mà mãi không ngủ được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Biểu ca không thể làm chuyện đó, đây có lẽ là điều duy nhất khiến nàng thấy đáng mừng.

Lần này nàng làm trái ý biểu ca, chắc sau này ngài ấy cũng không đến phòng nàng nữa, như vậy nàng cũng được yên tĩnh.

Dạ Quân Dục từ phòng Mạc Tuyết Du đi ra, liền tìm đến chỗ Đường Doanh.

Hôm nay y đại hôn, vốn nên náo nhiệt cả phủ, thế nhưng vì Mạc phủ và Mẫu hậu xảy ra chuyện, cả triều đình này không ai dám qua lại với y. Ngày đại hôn lớn thế này, những kẻ đó chỉ gửi lễ tới, thậm chí rượu mừng cũng không buồn tới uống.

Còn cả Phụ hoàng nữa, lúc lão Thất thành thân, ngài đích thân tới ngồi vị trí cao đường, nhưng tới lượt y, ngay cả mặt mũi cũng chẳng lộ ra.

Cái Dục Vương phủ lớn như vậy, trong ngày trọng đại thế này, y thậm chí không tìm ra nổi một người bầu bạn uống rượu, nghĩ lại thật nực cười.

Dạ Quân Dục càng nghĩ càng bực bội, cứ thế nốc từng chén rượu mạnh.

Thấy y uống rượu như vậy, Đường Doanh dịu dàng khuyên nhủ: "Vương gia, người đừng uống nữa, kẻo hại thân."

"Bản vương đại hôn, chẳng có ai tới uống rượu mừng, Doanh nhi, nàng bầu bạn với ta đi." Dạ Quân Dục đưa thẳng chén rượu của mình tới trước mặt Đường Doanh.

Đường Doanh không dám trái ý, thuận theo tay y uống cạn chén rượu trong tay.

Thấy nàng ngoan ngoãn như vậy, ánh mắt Dạ Quân Dục lập tức trở nên dịu dàng, đau lòng vuốt ve khuôn mặt Đường Doanh: "Doanh nhi, vẫn là nàng hiểu lòng bản vương nhất. Nếu không phải vì ả Mạc Tuyết Du kia đứng sau lưng có Ngụy Quốc công, bản vương làm sao lại cưới ả làm phi chứ. Cái tiện nhân đó trong lòng vẫn còn chứa chấp nam nhân khác, ả tưởng bản vương không biết chắc!"

Dạ Quân Dục nói đoạn, mắt đỏ ngầu rót thêm chén rượu, uống một hơi cạn sạch: "Thằng cha Phó Tuấn Sinh đó trước kia từng ở lại Tướng phủ, hai kẻ đó sớm đã có tư tình, bản vương không có ngu đâu!"

Đường Doanh khẽ chớp mắt, dịu dàng khuyên: "Vương phi đã là chính phi của Vương gia rồi, dù trong lòng ả có ai đi nữa cũng chẳng ích gì. Vương gia chỉ cần phái người trông chừng ả, tin rằng ả không dám làm chuyện dâm loạn kia đâu."

Dạ Quân Dục cười lạnh một tiếng đầy âm độc: "Nếu ả dám, bản vương chắc chắn sẽ khiến đôi gian phu dâm phụ đó c.h.ế.t không chỗ chôn thân."

Đường Doanh chủ động rót thêm rượu cho Dạ Quân Dục, rồi cũng rót cho chính mình một chén: "Vương gia đừng giận, thiếp thân bầu bạn cùng người."

Dạ Quân Dục bật cười, tà mị nâng cằm Đường Doanh lên: "Doanh nhi, đợi bản vương làm nên đại sự, bản vương sẽ lập nàng làm Hậu."

Lời này của Dạ Quân Dục cũng có vài phần chân thật, dù sao từ khi y không còn khả năng làm nam nhân, chỉ có Đường Doanh không rời không bỏ, vẫn một lòng đối đãi t.ử tế với y.

Trước kia có lẽ y không có bao nhiêu chân tình với Đường Doanh, nhưng sau khi trải qua những chuyện này, y ngược lại đã có vài phần tình cảm thật lòng.

"Đa tạ Vương gia, thiếp thân chỉ cần được ở bên cạnh người, dù không có danh phận gì, cũng cam tâm tình nguyện." Đường Doanh lộ ra vẻ mặt chân thành như thể dù người có yêu ta hay không, ta cũng chỉ yêu một mình người.

Dạ Quân Dục nhất thời cảm động, ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng: "Doanh nhi, sau này bản vương nhất định không bạc đãi nàng."

Đường Doanh ngoan ngoãn nép vào lòng Dạ Quân Dục. Nàng biết Mạc phủ và Hoàng hậu đều đã sụp đổ, Dạ Quân Dục không còn chỗ dựa, muốn bước lên ngai vàng khó khăn biết nhường nào. Thế nhưng giờ đây nàng bị nhốt trong Dục Vương phủ, chẳng thể mưu tính điều gì, chỉ có thể tạm thời lấy lòng Dạ Quân Dục, chờ ngày sau từ từ giúp y tính toán.

Phó phủ.

"Khụ khụ......" Trong chủ thất, Phó Tuấn Sinh ho đến sống dở c.h.ế.t dở, cứ như thể bất cứ lúc nào cũng có thể trút hơi thở cuối cùng.

Lục Minh lập tức bưng bát t.h.u.ố.c tới: "Thiếu gia, người uống t.h.u.ố.c đi."

"Mang đi!" Phó Tuấn Sinh nào chịu uống t.h.u.ố.c: "Khụ khụ khụ......"

Thấy thiếu gia nhà mình không biết quý trọng cơ thể, Lục Minh có chút giận: "Thiếu gia, cho dù Mạc cô nương đã kết hôn, người cũng không thể buông thả bản thân được! Người hết đêm này tới đêm khác không ngủ, cơm cũng chẳng chịu ăn, giờ lại còn ốm đau không chịu uống t.h.u.ố.c. Người cứ thế này thì cơ thể sẽ suy sụp mất thôi. Người khó khăn lắm mới thi đỗ Bảng nhãn, làm đến chức Ngự sử, người không thể vì tình cảm nhi nữ mà ngay cả tính mạng mình cũng không màng tới được. Nếu người còn như vậy, thuộc hạ sẽ viết thư về báo cho phu nhân biết. Đến lúc đó, nếu phu nhân biết người vì Mạc cô nương mà tự hành hạ bản thân, chắc chắn sẽ ép người cưới vợ đấy."

"Mang t.h.u.ố.c lại đây." Chẳng biết là do sợ bị cưới vợ hay là chê Lục Minh dài dòng, Phó Tuấn Sinh rốt cuộc cũng chịu uống t.h.u.ố.c.