Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 722: Khuyết điểm chí mạng



Doanh trại Hộ Thành Quân, chuồng ngựa.

Hạ Nguyên Nguyên đang chải lông ngựa, kể từ khi hắn từ thống lĩnh Hộ Thành Quân biến thành một tên lính quèn, công việc hàng ngày không phải chải ngựa thì là cọ nhà xí.

Trước đây thuộc hạ dưới quyền hắn hầu hết đều đầu quân cho Chúc Sùng Lượng, giờ những người đó nhìn thấy hắn không châm chọc thì cũng cười nhạo, thậm chí còn ức h.i.ế.p hắn để nịnh bợ Chúc Sùng Lượng.

Tuy nhiên, từ khi quyết định ở lại đây, những chuyện này hắn sớm đã dự liệu được. Đây là con đường hắn tự chọn, dù gian nan thế nào hắn cũng phải đi tiếp.

Hắn không chỉ phải sống sót trong Hộ Thành Quân mà còn phải điều tra ra chân tướng, lôi cổ những kẻ sâu mọt trong hàng ngũ ra ngoài.

"Chà, đây chẳng phải Hạ thống lĩnh đại nhân của chúng ta sao? Sao lại rơi vào cảnh chải ngựa t.h.ả.m hại thế này!" Giọng châm chọc quen thuộc vang lên, Hạ Nguyên Nguyên không cần nhìn cũng biết kẻ tới là Xương An, tâm phúc của Chúc Sùng Lượng.

"Thống lĩnh gì chứ, hắn chỉ là một tên lính chải ngựa thôi, thống lĩnh hiện tại là Chúc thống lĩnh đại nhân của chúng ta!" Kẻ theo sau tiếp lời chế giễu.

Hạ Nguyên Nguyên nhíu mày, Phan Dũng cũng tới rồi.

Xương An và Phan Dũng kia chính là hai tâm phúc đắc lực nhất dưới trướng Chúc Sùng Lượng.

"Còn ngẩn người ra đó làm gì, mau nằm xuống cho hai vị gia đây giẫm lên mà lên ngựa!" Lại một giọng nói truyền đến, âm thanh quen thuộc ấy khiến Hạ Nguyên Nguyên không thể tin nổi mà ngẩng đầu lên.

Đường Kỳ?

Thật sự là hắn!!!

Thấy Hạ Nguyên Nguyên đứng đực ra đó, sắc mặt Đường Kỳ lập tức trầm xuống: "Còn phát ngốc cái gì, chẳng lẽ muốn gia đây phải dùng tới roi da sao!"

Đường Kỳ vừa nói vừa vung vẩy chiếc roi ngựa trong tay.

Hạ Nguyên Nguyên tái mét mặt mày nhìn hắn, trong mắt tràn đầy vẻ giận dữ.

Xương An và Phan Dũng đều mang vẻ mặt hóng kịch, chăm chú nhìn Hạ Nguyên Nguyên.

"Hạ đại thống lĩnh dường như không biết thức thời nhỉ!"

"Ta đã nói rồi, bắt hắn làm bậc thang làm gì, chi bằng cột hắn vào đuôi ngựa rồi kéo đi dạo một vòng còn hơn."

"Ấy, người ta dù sao cũng từng là tâm phúc bên cạnh Hoàng thượng, sao chúng ta có thể đối xử với người ta như thế."

Hạ Nguyên Nguyên nhìn vẻ đắc ý của bọn họ, nghe những lời mỉa mai đó, lại lần nữa nhìn thẳng vào mắt Đường Kỳ.

Đám người kia thì hắn có thể hiểu được, thế nhưng vì sao ngay cả hắn cũng...

Đường Kỳ không hề bộc lộ cảm xúc gì, chỉ lạnh lùng nhìn hắn như vậy.

Hạ Nguyên Nguyên hoàn toàn tuyệt vọng, bưng cái cọc gỗ dùng để chải lông ngựa đưa tới.

Chưa kịp đặt cọc gỗ ngay ngắn, hắn đã bị Phan Dũng ấn xuống đất.

"Buông ra!" Hạ Nguyên Nguyên tức giận vùng vẫy phản kháng.

Phan Dũng gắt gao đè hắn lại, trực tiếp giẫm lên đầu hắn, tung người nhảy lên lưng ngựa.

"Ha ha ha ha~" Sự nhếch nhác của Hạ Nguyên Nguyên lập tức khiến đám đông cười lớn.

Hạ Nguyên Nguyên giận đến mức siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hận không thể băm vằm đám người này thành trăm mảnh.

Nhìn biểu cảm của Hạ Nguyên Nguyên, Xương An cũng thấy hả dạ, hắn ta phi thân lên ngựa, chế giễu nhìn Hạ Nguyên Nguyên nói: "Đúng là một màn kịch hay, xem thật đã mắt!"

Xương An cười lớn một tiếng, rồi vung roi ngựa phi như bay đi mất.

Phan Dũng cũng đùa cợt nhìn Hạ Nguyên Nguyên nói: "Chải cho kỹ vào, làm tốt, gia quay về sẽ trọng thưởng."

Phan Dũng cũng cười lớn, vung roi ngựa rời đi.

Đường Kỳ nhìn Hạ Nguyên Nguyên cười lạnh một tiếng, cũng lên ngựa rời đi theo.

Hạ Nguyên Nguyên nhìn theo ba người đã đi xa, đáy mắt nhanh ch.óng lóe lên một tia tinh quang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Túy Hồng Lâu.

Hạ Nguyên Nguyên nấp dưới cửa sổ, áp tai nghe ngóng động tĩnh trong phòng.

Ngay khi Hạ Nguyên Nguyên không hề phòng bị, một bàn tay đập lên vai hắn.

Hạ Nguyên Nguyên sợ suýt đứng tim, vừa định xoay người lại đã bị người ta kéo vào bao sương bên cạnh.

Đợi đến khi người kia buông mình ra, Hạ Nguyên Nguyên mới nhìn rõ kẻ tới: "Là ngươi!"

Đường Kỳ ra hiệu im lặng với hắn, kéo hắn vào trong gian phòng mới khẽ nói: "Sao ngươi lại tới đây?"

Hạ Nguyên Nguyên thấy hắn là đã thấy bực: "Cần ngươi quản chắc?"

Hạ Nguyên Nguyên không nói, nhưng Đường Kỳ cũng biết hắn muốn làm gì: "Ngươi về đi, ở lại đây quá nguy hiểm, chuyện này cứ giao cho ta."

Đường Kỳ không giải thích nhiều với hắn, bưng bầu rượu đi về phía phòng bên cạnh.

Đợi Đường Kỳ rời đi, Hạ Nguyên Nguyên mới chợt nhận ra.

Thì ra hắn...

"Xem ta mang thứ tốt gì cho hai vị đây này." Đường Kỳ vừa vào phòng liền rót rượu cho bọn họ: "Đây là ta tốn không ít tiền mới có được, hai vị chắc chắn chưa từng uống qua."

"Để ta nếm thử." Phan Dũng không đợi được mà nếm một ngụm, ánh mắt lập tức sáng rực: "Đây chẳng phải rượu nho của Tây Vực sao?"

Đáy mắt Đường Kỳ xẹt qua một tia tinh quang, cười nói: "Không thể nào, rượu Tây Vực mà ngươi cũng từng uống rồi sao."

Gà Mái Leo Núi

Phan Dũng lập tức đắc ý: "Thế thì có là gì, không những rượu Tây Vực chúng ta từng uống, mà đàn bà Tây Vực chúng ta cũng từng..."

"Khụ khụ..." Phan Dũng chưa nói dứt lời, Xương An đã hắng giọng một tiếng, ngăn hắn lại.

Phan Dũng lập tức ngậm miệng, liếc nhìn Đường Kỳ một ánh mắt 'ngươi biết rồi đấy'.

"Vốn định khoe món bảo vật trước mặt hai vị, không ngờ hai vị đều uống qua rồi." Đường Kỳ vừa tỏ vẻ tiếc nuối vừa rót rượu cho bọn họ.

"Ấy, uống qua rồi cũng đã lâu không được thưởng thức, đêm nay chúng ta không say không về!" Phan Dũng ham rượu, đối với loại mỹ t.ửu Tây Vực này đương nhiên không có sức đề kháng.

Thế nhưng so với Phan Dũng, Xương An rõ ràng không có hứng thú nhiều với rượu, uống cũng rất ít.

Đường Kỳ trước khi tới đã điều tra rõ sở thích của cả hai. Xương An và Phan Dũng có thể trở thành trợ thủ đắc lực, là hai tâm phúc của Chúc Sùng Lượng, hiển nhiên đều có chút bản lĩnh. Chỉ là hai kẻ này đều có nhược điểm chí mạng, một kẻ tham rượu, một kẻ háo sắc.

Đường Kỳ ghé sát tai Xương An: "Hai vị hoa khôi của Túy Hồng Lâu đã ở phòng bên chờ đợi đại nhân rồi."

Xương An nghe vậy ánh mắt lập tức sáng rực: "Là Lam Điệp và Hồng Oanh!"

"Đều là những người đại nhân yêu thích nhất." Đường Kỳ chớp chớp mắt với hắn.

Xương An tức khắc ngứa ngáy trong lòng, nhìn Phan Dũng cảnh cáo: "Ta tới phòng bên đây, ngươi uống ít thôi."

Phan Dũng nào đâu biết ý hắn, lập tức vẫy tay: "Yên tâm đi, t.ửu lượng của ta không dễ say đâu."

Xương An cũng biết t.ửu lượng Phan Dũng tốt, vốn dĩ Đường Kỳ chỉ mời một mình Phan Dũng, là hắn tự đòi đi theo. Hắn sợ tên nhóc Phan Dũng này uống say lại nói bậy, nhưng giờ có mỹ nhân đợi sẵn, hắn cũng chẳng quản được nhiều như vậy nữa.

Xương An vội vã chạy sang phòng bên, Đường Kỳ thì lại rót rượu cho Phan Dũng: "Nào nào nào, uống nhiều chút, loại mỹ t.ửu Tây Vực này ta chuẩn bị không ít đâu."

"Mỹ t.ửu quả nhiên là mỹ t.ửu, hương vị tuyệt thật!" Phan Dũng nếm một ngụm, không nhịn được khen ngợi.

Đường Kỳ không ngừng rót rượu cho Phan Dũng, không quên dò hỏi: "Hương vị mỹ nhân Tây Vực rốt cuộc thế nào, có gì khác biệt với nữ t.ử Đại Tề chúng ta không."

Vừa nhắc tới chủ đề này, Phan Dũng liền trở nên hăng hái: "Mỹ nhân Tây Vực kẻ nào cũng đầy đặn lắm, cảm giác đó thật là tuyệt, hơn nữa tất cả đều có đôi chân dài miên man, chỉ riêng đôi chân đó thôi cũng đủ để chơi đùa cả ngày rồi."

Phan Dũng lộ vẻ hoài niệm, nói xong lại nhớ tới điều gì, nhíu mày: "Khuyết điểm duy nhất là da dẻ hơi thô, không tinh tế bằng đàn bà Đại Tề chúng ta."

Đường Kỳ cười cười tiếp tục rót rượu cho Phan Dũng: "Không ngờ đại nhân lại từng tới Tây Vực, chắc là Thống lĩnh đại nhân đưa ngài đi nhỉ."

Vừa nhắc tới Chúc Sùng Lượng, Phan Dũng lập tức cảnh giác: "Ngươi hỏi cái này làm gì?"