Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 723: Dạ Hành Vương là kẻ đứng sau chủ mưu vụ ám sát này



"Chẳng phải muốn theo Thống lĩnh làm việc cho tốt, sau này cũng muốn tới Tây Vực để chiêm ngưỡng mỹ nhân Tây Vực sao." Đường Kỳ nháy mắt với Phan Dũng, ra vẻ háo sắc.

Phan Dũng nhìn hắn như vậy, lập tức trút bỏ phòng bị: "Chỉ cần ngươi làm việc chăm chỉ, Thống lĩnh đại nhân sẽ không bạc đãi ngươi đâu. Lúc trước Thống lĩnh đại nhân tới Tây Vực, chỉ mang theo ta và Xương An thôi đấy."

Ánh mắt Đường Kỳ lóe lên, cười nói: "Thật là ngưỡng mộ, ngài và Xương An đại nhân đúng là tâm phúc hàng đầu của Thống lĩnh, sau này ngàn vạn lần đừng quên cất nhắc tiểu nhân."

"Huynh đệ yên tâm đi, ngươi hiểu chuyện như vậy, sau này chúng ta sẽ không bạc đãi ngươi." Phan Dũng vỗ vai Đường Kỳ, xưng huynh gọi đệ với hắn.

"Vậy thì đa tạ đại nhân." Đường Kỳ cầm bầu rượu lại rót đầy cho hắn.

Đường Kỳ ở lại uống cùng Phan Dũng tới tận nửa đêm, cuối cùng cũng khiến Phan Dũng say mèm.

Tửu lượng tên Phan Dũng này quả thật rất tốt, nếu không phải hắn hạ t.h.u.ố.c trong rượu, chắc gì đã chuốc say được kẻ này.

Chuốc say Phan Dũng xong, Đường Kỳ lại sang phòng bên ngó nghiêng, thấy Xương An đang chơi rất vui vẻ, liền yên tâm tới doanh trại Hộ thành quân.

Xương An và Phan Dũng đều không phải người kinh thành, hai kẻ này không có nhà riêng, đều sống trong doanh trại Hộ thành quân.

Hiện tại chính là thời điểm tốt nhất để lục soát phòng của hai kẻ này.

Đường Kỳ không đi cửa chính Hộ thành quân mà trèo qua bức tường phía Bắc, nơi phòng thủ lỏng lẻo nhất để vào trong.

Hắn vừa mới mò tới phòng của Xương An đã đột nhiên nghe thấy một giọng nói.

"Ta biết ngay là ngươi sẽ tới mà."

Đường Kỳ bị giật mình, nhìn thấy là Hạ Nguyên Nguyên mới thầm thở phào: "Ngươi tới đây làm gì?"

Hạ Nguyên Nguyên bĩu môi: "Biết ngươi đang ở kỹ viện tiếp đãi hai kẻ đó, sao ta có thể bỏ lỡ cơ hội tốt như thế này."

"Đã kiểm tra hết chưa?" Đường Kỳ đưa mắt ra hiệu cho Hạ Nguyên Nguyên, hai người lại lần nữa vào phòng.

"Trong phòng rất sạch sẽ, không có gì cả." Hạ Nguyên Nguyên lục soát rất kỹ, thế nhưng chẳng tìm thấy gì.

Đường Kỳ không bình luận gì, tùy tiện lục lọi qua loa: "Nằm trong dự đoán."

Xương An và Phan Dũng đều là tiểu nhân vật, ở chỗ bọn họ chắc chắn không tìm ra được bằng chứng thông địch phản quốc nào, bọn họ cũng không đủ tư cách đó.

Hắn tới đây chỉ muốn tìm xem có bằng chứng nào chứng minh bọn họ từng tới Tây Vực không, nhưng phòng ốc được dọn dẹp sạch sẽ thật sự, quả nhiên không có gì cả.

"Ngươi tìm được gì rồi?" Hạ Nguyên Nguyên vội vàng hỏi.

"Ra ngoài rồi nói." Đường Kỳ kéo Hạ Nguyên Nguyên trèo qua bức tường phía Bắc lúc nãy để thoát ra.

Doanh trại Hộ thành quân không cách phủ Đường gia quá xa, Đường Kỳ trực tiếp kéo Hạ Nguyên Nguyên về phủ Đường gia.

"Đây là nhà ngươi à." Hạ Nguyên Nguyên khá tò mò về phủ Đường gia.

Hắn biết lúc trước cả nhà họ Đường đều sống ở Đại tướng quân phủ, hình như là do người nhị phòng nhà họ Đường đắc tội với Thái t.ử phi, nên Hoàng thượng liền chỉ định Đại tướng quân phủ cho đại phòng nhà họ Đường, những người khác trong nhà họ Đường đành phải chuyển ra ngoài.

"Ừm." Đường Kỳ không hề né tránh, so với Đại tướng quân phủ lúc trước, hắn vẫn thích phủ Đường gia hiện tại hơn.

Vì là nửa đêm, Đường Kỳ không đ.á.n.h động bất kỳ ai, dẫn Hạ Nguyên Nguyên về phòng của mình.

Gà Mái Leo Núi

"Rốt cuộc ngươi tìm được gì rồi?" Hạ Nguyên Nguyên không kiên nhẫn nổi nữa mà hỏi.

"Xương An và Phan Dũng đã từng theo Chúc Sùng Lượng tới Tây Vực." Đường Kỳ cũng không giấu hắn.

Hạ Nguyên Nguyên kinh ngạc: "Thái t.ử điện hạ đã tra ra đám thích khách tới từ Tuyết Các ở Tây Vực, chắc chắn là Chúc Sùng Lượng đã đi tìm đám người đó. Chúc Sùng Lượng này dám mua chuộc thích khách ám sát Hoàng thượng, hắn thật to gan!"

"Chắc chắn là Chúc Sùng Lượng không sai, nhưng ta không tra được ghi chép xuất quan của bọn họ, không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh bọn họ từng tới Tây Vực." Đường Kỳ có chút phiền muộn, cách làm việc của Chúc Sùng Lượng rất sạch sẽ gọn gàng, bọn họ hoàn toàn không tra được bằng chứng.

Hạ Nguyên Nguyên: "Ta nhớ là một tháng rưỡi trước, Chúc Sùng Lượng vâng mệnh tới Mẫn Châu, người mang theo chính là Xương An và Phan Dũng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Kỳ nheo mắt: "Mẫn Châu không xa Tây Vực, bọn họ hẳn là đi từ Mẫn Châu tới Tây Vực."

Hạ Nguyên Nguyên siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: "Vậy thì cứ theo hướng này mà tra tiếp, ta không tin là không tra được gì!"

Hai người nói chuyện chưa được bao lâu, Đường Kỳ liền đưa Hạ Nguyên Nguyên về lại Hạ phủ, còn bản thân thì quay lại Túy Hồng Lâu.

Ngày hôm sau, triều đình Đại Tề.

Dạ Chính Hùng theo lệ hỏi thăm tình hình thích khách, Tiêu Phượng Trạch đứng ra nói: "Khải bẩm Hoàng thượng, thần đã tra ra lai lịch của đám thích khách đó rồi."

Mọi người nghe vậy đều tò mò, Dạ Chính Hùng cũng lập tức hỏi: "Nói thử xem, lai lịch bọn chúng ra sao?"

"Lúc trước Thái t.ử và Thái t.ử phi gặp thích khách trong rừng đã nhìn thấy hình xăm trên cổ chúng." Tiêu Phượng Trạch dâng bản vẽ hình xăm cây phượng hoàng lên.

Lý Nguyên tiến lên đón lấy bức họa hình xăm rồi giao cho Dạ Chính Hùng.

Dạ Chính Hùng xem xong hình xăm, trong đầu chợt lóe lên một ý niệm: "Hình như năm đó trẫm cũng từng nhìn thấy hình xăm trên người bọn chúng, quả thực chính là thế này."

"Hình xăm này gọi là Phượng Hoàng Mộc, Phượng Hoàng Mộc đến từ Tây Vực."

Lời Tiêu Phượng Trạch vừa dứt, quần thần lập tức xôn xao.

"Tây Vực? Chẳng lẽ là Tam hoàng t.ử Tây Vực phái người đến ám sát Hoàng thượng?"

"Chắc chắn là có liên quan đến Tam hoàng t.ử Tây Vực rồi."

"Nhưng không phải Lệ phi đã giúp Hoàng thượng đỡ một mũi tên sao? Nếu đúng là thích khách do Tam hoàng t.ử Tây Vực phái tới, thì cớ sao Lệ phi lại đỡ tên cho Hoàng thượng?"

"Ai mà biết được, có lẽ chỉ là muốn lấy được sự tin tưởng của Hoàng thượng mà thôi."

Dạ Chính Hùng cũng kinh ngạc không thôi, lập tức hạ lệnh: "Tuyên Tam hoàng t.ử Tây Vực vào điện diện kiến."

"Tuyên Tam hoàng t.ử Tây Vực vào điện diện kiến!"

Dạ Kinh Hoa lén liếc nhìn Dạ Thần Hiên một cái, đúng lúc chạm phải ánh mắt nửa cười nửa không của đối phương. Dạ Kinh Hoa trong lòng thắt lại, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười.

Rất nhanh Thuần Vu Giác đã tiến vào đại điện, bước lên hành lễ với Dạ Chính Hùng: "Tham kiến Đại Tề hoàng đế."

Dạ Chính Hùng sắc mặt đen sì nhìn hắn: "Tam hoàng t.ử có từng thấy qua vật này chưa?"

Dạ Chính Hùng đưa bức họa hình xăm cho Lý Nguyên, Lý Nguyên chuyển đến trước mặt Thuần Vu Giác.

Thuần Vu Giác thần sắc không chút thay đổi, nhận lấy bức họa nhìn lướt qua: "Đây hình như là Phượng Hoàng Mộc."

"Nhưng nó lại xuất phát từ Tây Vực các ngươi."

Thuần Vu Giác không hề chối cãi: "Phượng Hoàng Mộc quả thực được sản sinh tại Tây Vực chúng ta."

Giọng Dạ Chính Hùng càng thêm lạnh lẽo: "Phượng Hoàng Mộc này chính là hình xăm trên cổ những tên thích khách lần trước, ngươi có gì để giải thích đây?"

Thuần Vu Giác chợt nhíu mày, lập tức nói: "Ngài sẽ không phải nghi ngờ là bản vương phái những thích khách này tới ám sát ngài đấy chứ? Oan uổng quá, bản vương với ngài không oán không thù, tại sao phải phái thích khách ám sát ngài? Nếu thực sự là bản vương làm, bản vương tuyệt đối sẽ không tìm thích khách Tây Vực. Việc làm không thành còn tự rước họa vào thân như vậy, bản vương sẽ không làm. Xin ngài minh xét, đây tuyệt đối là có kẻ muốn hãm hại bản vương."

Viên Tiêu nghe vậy liền đứng ra nói: "Tam hoàng t.ử Tây Vực nói cũng có lý. Chúng ta không thể chỉ vì một hình xăm Tây Vực mà quy chụp Tam hoàng t.ử là chủ mưu vụ ám sát này, hắn thực sự không có lý do gì để ám sát Hoàng thượng cả."

Quân Thiên Triệt lập tức bước ra theo: "Thần cho rằng Viên Thượng thư nói rất đúng."

Lời Quân Thiên Triệt vừa thốt ra, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, còn tưởng rằng vị này nói nhầm.

Ngày thường chẳng phải cứ hễ Viên Thượng thư nói gì là Quân Thượng thư đều phản bác lại sao, sao lần này Quân Thượng thư lại đồng ý với lời Viên Thượng thư rồi?

Dạ Chính Hùng cũng thấy tò mò, nhìn Quân Thiên Triệt hỏi: "Vậy ngươi nói xem, kẻ đứng sau giật dây vụ này là ai?"

Quân Thiên Triệt chờ chính là câu này của Dạ Chính Hùng, liền cúi người nói: "Thần cho rằng Hành Vương chính là kẻ chủ mưu vụ ám sát này."