Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 876: Hỗ trợ mạnh nhất



Đường Phong giật mình, âm thầm nắm c.h.ặ.t quyền, quay đầu đ.ấ.m tới.

"Là ta!" Thấy ngài ra tay thật, người đó vội vàng lên tiếng.

Nghe thấy âm thanh quen thuộc, Đường Phong nhìn kỹ lại, liền mừng rỡ thu quyền về: "Là ngài sao! Phượng Trạch Thế t.ử!"

Tiêu Phượng Trạch cười, xoa đầu ngài: "Phượng Trạch Thế t.ử gì chứ, gọi là Tam ca."

Đường Phong cười, thuận theo ý người: "Tam ca, sao ngài lại ở đây? Có phải tỷ phu (anh rể) phái ngài đến không?"

Tiêu Phượng Trạch nhướn mày: "Không chỉ ta ở đây, biểu ca của đệ cũng ở đây đấy."

Đường Phong lập tức vui mừng khôn xiết: "Biểu ca cũng ở đây sao? Người ấy đâu rồi?"

"Ở trong doanh trại đối diện." Tiêu Phượng Trạch hất cằm về phía doanh trại phía trước.

"Người ấy đi tìm Dạ Kinh Hoa sao, vậy chúng ta cũng đi thôi." Đường Phong lập tức muốn bám theo vào doanh trại, nhưng lại bị Tiêu Phượng Trạch ngăn lại.

"Đừng vội, bên trong có biểu ca đệ là đủ rồi, chúng ta đừng đi đ.á.n.h rắn động cỏ." Tiêu Phượng Trạch vẫn nhớ lời Quân Thiên Triệt đã dặn, bảo hắn cứ đợi ở đây, tuyệt đối đừng đi theo, đi theo không những không giúp được gì mà còn gây thêm phiền phức.

Đường Phong có chút lo lắng: "Nhưng biểu ca một mình liệu có ổn không? Lăng Phong Vân cũng vào doanh trại rồi, chắc chắn hắn ta đi tìm Dạ Kinh Hoa."

Tiêu Phượng Trạch liếc nhìn ngài an ủi: "Bản lĩnh của biểu ca đệ, đệ còn không rõ sao? Sẽ không sao đâu, chúng ta cứ an tâm đợi ở đây, biết đâu một lát nữa người ấy sẽ ra ngay thôi."

Tiêu Phượng Trạch nói vậy, Đường Phong cũng dần an tâm, ngồi phịch xuống đất: "Là tỷ phu bảo các ngài đến biên cương sao? Ngài ấy bảo các ngài đến bắt Dạ Kinh Hoa à?"

Tiêu Phượng Trạch ngồi xuống bên cạnh ngài, trêu chọc: "Thái t.ử bảo chúng ta đến để hỗ trợ cho đệ đấy, nhiệm vụ bắt Dạ Kinh Hoa và Lăng Phong Vân này là giao cho đệ mà."

Gà Mái Leo Núi

...Đường Phong lập tức xuất hiện một hàng hắc tuyến trên trán.

Tỷ phu hình như đúng là đã nói thế, nhưng đã có cả biểu ca và Tam ca tới đây, bắt một mình mình gánh vác nhiệm vụ này có phải là quá đáng quá không.

Nhìn thấu suy nghĩ của ngài, Tiêu Phượng Trạch cười vui vẻ, vỗ vai ngài: "Yên tâm đi, hai chúng ta là sự hỗ trợ mạnh nhất, lần này chúng ta dẫn theo ba mươi vạn đại quân đến đấy."

Đường Phong nghe vậy, ánh mắt bừng sáng, hưng phấn hỏi: "Ba mươi vạn đại quân? Không phải là ngoại tổ phụ hoặc cữu cữu cũng đến chứ?"

"Không phải. Ba mươi vạn đại quân này là tư binh của tỷ phu đệ, còn chưa được chính thức thu biên." Tiêu Phượng Trạch vừa nói vừa đưa binh phù tư binh ra cho ngài xem.

Đường Phong sững sờ, quả nhiên không phải binh phù của ngoại tổ phụ: "Không ngờ tỷ phu còn có cả tư binh, lại còn tận ba mươi vạn, lợi hại thật đấy!"

Chỉ riêng số tư binh này của tỷ phu đã đủ đối phó với Dạ Kinh Hoa và Lăng Phong Vân rồi, không cần đến quân chính quy của Đại Tề luôn. Nếu Dạ Kinh Hoa và Lăng Phong Vân mà biết tỷ phu còn nhiều tư binh như vậy, sợ là sẽ tức đến phát điên mất!

"Tỷ phu đúng là lợi hại, không ngờ lại sớm âm thầm nuôi dưỡng nhiều tư binh đến thế, hơn ba mươi vạn quân, trước nay chưa từng bị phát hiện, thật phục sát đất!"

Về chuyện Dạ Thần Hiên nuôi tư binh, Tiêu Phượng Trạch cũng bội phục tới mức không còn gì để nói.

May mà tiên hoàng thiên vị Dạ Thần Hiên, nếu ngài ấy thiên vị hoàng t.ử khác, chỉ e ngai vàng cuối cùng cũng rơi vào tay Dạ Thần Hiên mà thôi. Ai bảo người ta binh lực hùng hậu, lại còn có quý nhân phù trợ chứ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ba mươi vạn tư binh của tỷ phu hiện đang ở đâu?" Đường Phong dọc đường đi tới đây, hoàn toàn không thấy dấu vết đại quân đóng quân.

"Chúng ta không đi quan lộ mà đi đường tắt, cách Tây Ninh chỉ năm trăm dặm." Tiêu Phượng Trạch đại khái chỉ một hướng, "Khi nào bên phía đệ cần, chúng ta có thể tới chi viện bất cứ lúc nào."

Hai người đang ngồi trong đống cỏ trò chuyện, còn bên trong doanh trại đối diện kia...

Quân Thiên Triệt vừa mới tìm được doanh trại của Dạ Kinh Hoa, liền thấy một binh lính Tây Vực dẫn theo một người đi tới.

Quân Thiên Triệt vội vàng ẩn mình vào chỗ tối, y nghe thấy hai người bọn họ bước vào doanh trướng của Dạ Kinh Hoa.

Chẳng bao lâu sau, tên binh lính Tây Vực liền bước ra canh gác bên ngoài.

Quân Thiên Triệt thấy vậy, lén lút di chuyển ra phía sau doanh trướng, vừa tìm được một khe hở để ẩn nấp liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc: "Vương gia, lão thần cuối cùng cũng được gặp người."

Quân Thiên Triệt nheo mắt, không ngờ lại là Lăng Phong Vân. Tính toán ngày tháng, bọn họ đúng là nên đến Tây Cương rồi.

Trong doanh trướng, Dạ Kinh Hoa vội vàng đỡ Lăng Phong Vân đứng dậy: "Đại tướng quân không cần đa lễ."

"Lần này Đại tướng quân có thể vượt ngàn dặm xa xôi đến đây chi viện cho bản vương, bản vương nhất định ghi lòng tạc dạ. Ngày sau đại sự thành công, Đại tướng quân sẽ được ghi công đầu." Dạ Kinh Hoa vỗ vai Lăng Phong Vân hứa hẹn.

Lời này nghe vào tai Lăng Phong Vân rất êm tai, tuy nhiên...

"Nay trong tay thần chỉ có mười lăm vạn đại quân. Mà Dạ Thần Hiên hiện đang nắm giữ triều chính, không chỉ có Quân Hạ ủng hộ, y còn có thể điều động ba mươi vạn chính quy quân dưới tay tiên hoàng. Chỉ với mười lăm vạn đại quân này của chúng ta hiển nhiên là không đủ."

Dạ Kinh Hoa biết hắn lo lắng điều gì, xua tay nói: "Việc này ngươi cứ yên tâm, bản vương sẽ không đ.á.n.h trận khi chưa nắm chắc. Ngoài mười lăm vạn đại quân của ngươi, bản vương còn mượn được mười lăm vạn đại quân từ chỗ Thuần Vu Giác. Những tên lính Tây Vực lúc nãy ngươi cũng đã thấy rồi, hiện tại chúng nghe lệnh bản vương."

Lăng Phong Vân vừa rồi hiển nhiên đã nhìn thấy những tên lính Tây Vực đó, không ngờ lại là mượn từ chỗ Thuần Vu Giác.

Xem ra vương gia có mối quan hệ rất tốt với Thuần Vu Giác, mà Thuần Vu Giác kia đã lên ngôi hoàng đế Tây Vực, có thể tùy ý điều động toàn bộ binh quyền Tây Vực.

Hiện nay có Tây Vực ủng hộ, vương gia thật sự chưa chắc đã thua Dạ Thần Hiên.

Nói thật, trước đó dù Lăng Phong Vân mang mười lăm vạn đại quân tới Tây Vực hội quân với Dạ Kinh Hoa, nhưng hắn hoàn toàn không nắm chắc việc tạo phản sẽ thành công. Hắn thậm chí đã nghĩ tới đường lui cuối cùng, nếu thật sự không xong, hắn sẽ bắt sống Dạ Kinh Hoa quay về nhận công với Dạ Thần Hiên, nói rằng mình vì muốn bắt sống Dạ Kinh Hoa mới giả vờ đầu quân. Tới lúc đó dù Dạ Thần Hiên có nghi ngờ, cũng không thể làm gì được hắn.

Nhưng giờ đây Dạ Kinh Hoa có sự giúp đỡ của Thuần Vu Giác, kết quả khả năng cao sẽ khác hẳn.

"Có sự giúp đỡ của hoàng đế Tây Vực thì quá tốt rồi, vương gia có kế hoạch cụ thể nào chưa?"

"Hiện nay tình hình hoàng thành Đại Tề thế nào rồi?" Dù trước đó Lăng Phong Vân có viết thư cho hắn, nhưng trong thư chỉ vẻn vẹn vài nét, không nói rõ ràng lắm.

Lăng Phong Vân thở dài nhẹ: "Tiên hoàng đã băng hà, Dạ Thần Hiên nắm giữ triều chính, trong triều ngoài thần ra, gần như đều đã bị Dạ Thần Hiên thu phục. Tuy nhiên may là Dạ Thần Hiên vẫn chưa lên ngôi, trước đó trăm quan đều dâng sớ yêu cầu y đăng cơ, nhưng y lại nói, không bắt được ngài về, y sẽ không đăng cơ."

Dạ Kinh Hoa cười nhạo một tiếng đầy khinh bỉ: "Dạ Thần Hiên đúng là tên ngu xuẩn, y hiện tại không đăng cơ, có ngày y phải hối hận!"

Y cứ nghĩ bản vương dễ bắt lắm sao? Tên ngốc này, ngai vàng bày ra trước mắt mà không chịu ngồi, vậy thì mãi mãi đừng ngồi nữa. Tới lúc đó bản vương sẽ để lại cho y một cái xác toàn vẹn, coi như cảm tạ y đã trông nom giùm ngai vàng này.