"Dạ Thần Hiên y có tư cách gì đăng cơ làm đế, đương nhiên chỉ có vương gia ngài mới xứng đáng làm hoàng đế Đại Tề chúng ta." Lăng Phong Vân nhân cơ hội nịnh hót.
"Ha ha ha ha, nói hay lắm!" Câu nịnh hót này khiến Dạ Kinh Hoa rất đắc ý, y cười vang lên đầy thỏa mãn.
Sực nhớ ra điều gì, Dạ Kinh Hoa lại hỏi: "Tây Cương dị động, ngoài việc phái ngươi tới Tây Cương, Dạ Thần Hiên còn có động tĩnh gì khác không?"
Lăng Phong Vân cẩn thận suy nghĩ, lắc đầu: "Dường như không có, ngoài mười lăm vạn đại quân của thần ra, không có động tĩnh gì khác."
Dạ Kinh Hoa nhíu mày: "Không lý nào, Tây Cương dị động, y hẳn phải biết đó là kiệt tác của bản vương, y cũng thừa biết ngươi là người của bản vương, vậy mà chỉ phái mình ngươi tới Tây Cương, chẳng lẽ y định tặng không mười lăm vạn đại quân này cho bản vương sao?"
Sắc mặt Lăng Phong Vân cũng trở nên nghiêm trọng: "Thần cũng luôn nghĩ không thông ý định của Thái t.ử, nhưng quả thực chỉ có Lăng gia quân chúng ta tới Tây Cương. Thần có cài thám t.ử trong các quân, mấy ngày nay đều nhận được tin tức, không có đại quân nào có ý định tới Tây Cương cả, tất cả đều bất động, có lẽ Thái t.ử thật sự chỉ phái chúng ta tới đây."
"Nhưng tại sao chứ?" Dạ Kinh Hoa càng nghĩ càng thấy khó hiểu.
Y đương nhiên không nghi ngờ năng lực tình báo của Lăng Phong Vân, nếu không có đại quân nào động binh thì chắc chắn là không có, nhưng y thừa biết Lăng Phong Vân là người của y, Lăng gia quân cũng sớm đã thuộc về y, Dạ Thần Hiên lại rộng lượng tới mức tặng không mười lăm vạn đại quân, vì muốn nhử y quay về Đại Tề để một lưới bắt gọn?
Nhưng y lại không nghĩ sao? Nếu y đã có mười lăm vạn đại quân trong tay, muốn bắt y đâu phải chuyện dễ!
Lăng Phong Vân đột nhiên nhớ ra điều gì, vội nói: "Lần này Đường Phong cũng đi cùng chúng ta, là tiên hoàng phong hắn làm tướng quân Hổ Uy Doanh, hiện tại hắn đang thống lĩnh Hổ Uy Doanh."
"Đường Phong thống lĩnh Hổ Uy Doanh?" Dạ Kinh Hoa kinh ngạc trừng mắt nhìn Lăng Phong Vân: "Ngươi có ngốc không, sao lại để Đường Phong nhúng tay vào Hổ Uy Doanh, còn để hắn làm tướng quân Hổ Uy Doanh? Hổ Uy Doanh đó có tới năm vạn đại quân đấy, nếu Hổ Uy Doanh đổi tên thay chủ, thì đối với chúng ta là bất lợi cực lớn!"
Nếu là trước kia, y đâu thèm quan tâm năm vạn đại quân này, nhưng hiện tại, y không thể không để tâm. Năm vạn đại quân đối với cục diện hiện tại của bọn họ là chuyện lớn.
Lăng Phong Vân cũng lo lắng vấn đề này, giải thích: "Là do tiên hoàng phong từ trước, khi ở kinh đô chúng ta không tiện kháng chỉ. Nhưng vương gia yên tâm, nay đã tới Tây Cương, Lăng gia quân này đã thực sự mang họ Lăng, thần tuyệt đối sẽ không cho Đường Phong cơ hội nhúng tay vào Hổ Uy Doanh. Nếu Đường Phong dám có động tĩnh, thần sẽ bắt sống hắn ngay. Tới lúc đó, hắn chính là điểm yếu của Dạ Thần Hiên mà chúng ta có thể dùng để khống chế y."
Dạ Kinh Hoa nghĩ tới mối quan hệ giữa Đường Phong và Dạ Thần Hiên, ánh mắt sáng lên vài phần.
Phải nói là, với mức độ Dạ Thần Hiên sủng ái Đường Mịch như vậy, tên Đường Phong này tuyệt đối có tác dụng.
Dạ Kinh Hoa suy nghĩ một lát, hỏi Lăng Phong Vân: "Tướng quân Phan Khiếu của Hổ Uy Doanh trước đây đâu rồi?"
"Bị tiên hoàng đày ra biên cương rồi, hình như chính là Tây Cương." Cụ thể Lăng Phong Vân cũng chỉ nghe loáng thoáng, một kẻ vô dụng, hắn cũng chẳng mấy quan tâm.
Dạ Kinh Hoa nheo mắt nói: "Ở Tây Cương thì tốt quá, phái người đi đón hắn về, để hắn tiếp quản lại Hổ Uy Doanh. Còn về phần Đường Phong, phải khống chế sớm, tránh đêm dài lắm mộng."
"Tuân lệnh." Lăng Phong Vân cũng sớm đã thấy ngứa mắt với Đường Phong, giờ đã tới Tây Cương, xem như hoàn toàn an toàn, Đường Phong cũng đúng là nên xử lý rồi.
"Hiện nay Lăng gia quân của các ngươi đã ở trong thành Tây Ninh rồi sao?"
"Phải, theo lời tướng quân, đã ở trong thành Tây Ninh."
Dạ Kinh Hoa cười đắc ý: "Xử lý xong Đường Phong, bước tiếp theo là khống chế thành Tây Ninh, đợi nắm quyền kiểm soát mọi thứ tại đây, chúng ta sẽ hội quân, cử binh đ.á.n.h ngược về."
Hiện nay bọn họ có ba mươi vạn đại quân, đ.á.n.h một mạch về hoàng thành Đại Tề, ít nhất có thể thu phục thêm mười vạn binh lính tại các thành, cộng lại là bốn mươi vạn. Những chính quy quân của phụ hoàng cần trấn giữ biên giới, Dạ Thần Hiên nhất định không thể động tới, bọn họ chỉ cần đối phó với Quân Hạ là được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy bốn mươi vạn đại quân đối phó với Quân Hạ vẫn có chút khó khăn, nhưng tới lúc đó nếu thuận lợi như vậy, Thuần Vu Giác chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn. Chỉ cần hắn cho mượn thêm hai ba mươi vạn binh mã, còn sợ không đối phó được Quân Hạ sao?
Đợi chiếm được hoàng thành, xử lý Dạ Thần Hiên, ngồi lên ngai vàng, y sẽ quay lại đối phó Thuần Vu Giác, biết đâu còn có thể nuốt trọn Tây Vực, mở mang Đại Tề.
Nếu phụ hoàng dưới suối vàng có linh thiêng, nhìn thấy y lợi hại tới vậy, chỉ sợ cũng sẽ hối hận vì lúc trước không truyền ngôi cho y!
Nhìn nụ cười đắc ý không sao kìm lại được trên mặt Dạ Kinh Hoa, Lăng Phong Vân cũng đầy kỳ vọng: "Vương gia yên tâm, việc này cứ để thần lo."
Đợi Dạ Kinh Hoa giành lại ngai vàng, hắn sẽ có thể thực sự thay thế Quân Hạ, trở thành Đại tướng quân duy nhất của Đại Tề, trở thành Đại nguyên soái thống lĩnh trăm vạn đại quân.
"Thời gian không còn sớm, thần xin cáo lui, kính mong vương gia chờ tin tốt từ thần." Lăng Phong Vân chắp tay nói.
"Đi đi." Dạ Kinh Hoa dường như vẫn chìm đắm trong giấc mộng đẹp của mình, phất tay đầy hời hợt.
Lăng Phong Vân lập tức vén rèm bước ra ngoài.
Quân Thiên Triệt đợi thêm một lát, thấy Dạ Kinh Hoa không còn động tĩnh gì, liền lặng lẽ rời đi.
Trong rừng cây phía ngoài, Đường Phong và Tiêu Phượng Trạch đang nói chuyện, bỗng nghe phía trước có tiếng động, lập tức đưa ánh mắt ra hiệu cho Tiêu Phượng Trạch giữ im lặng.
Hai người ẩn trong đống cỏ, không nhúc nhích.
Vài nhịp thở sau, một con ngựa phóng như bay qua con đường nhỏ trước mặt bọn họ.
Đợi ngựa đi xa, Đường Phong mới thò đầu ra nhìn: "Là Lăng Phong Vân!"
Đường Phong còn chưa kịp thu đầu về, liền thấy trước mặt mình xuất hiện một đôi ủng.
Đường Phong ngẩng đầu nhìn thấy Quân Thiên Triệt, tức thì vui mừng nhảy cẫng lên: "Biểu ca!"
Đường Phong như một đứa trẻ, trực tiếp đu người lên như bạch tuộc trên người Quân Thiên Triệt.
Quân Thiên Triệt cưng chiều vỗ vỗ đầu hắn: "Đệ đuổi theo Lăng Phong Vân ra đây sao?"
Nhắc tới chính sự, Đường Phong lập tức nghiêm túc, nhảy xuống khỏi người Quân Thiên Triệt: "Biểu ca, huynh vừa thấy Lăng Phong Vân không? Hắn chắc là đã đi tìm Dạ Kinh Hoa rồi."
Tiêu Phượng Trạch cũng từ trong rừng đi ra: "Thế nào? Có nghe ngóng được tin tức gì không?"
"Bọn chúng tính toán chiếm thành Tây Ninh, sau đó liên kết với quân lính Tây Vực, một mạch đ.á.n.h thẳng về kinh đô." Quân Thiên Triệt tóm tắt lại tin tức vừa nghe được.
Đường Phong vừa nghe xong, lập tức bàng hoàng: "Chiếm thành Tây Ninh? Thảo nào bọn chúng muốn tiến thành đóng quân, hóa ra là có mưu đồ này, thật là ác độc! Tây Ninh là thành biên phòng của Tây Cương, bọn chúng mà cũng dám động vào!"
Tây Ninh mà phá, toàn bộ Tây Cương sẽ thất thủ, bọn chúng cũng chẳng sợ quân Tây Vực xâm lược Đại Tề quy mô lớn sao? Việc này liên quan tới tính mạng ngàn vạn bách tính biên cương, thậm chí là cả Đại Tề rộng lớn, bọn chúng thật lòng lang dạ thú.
Gà Mái Leo Núi