Kể từ sau lần gặp gỡ ở sân bay đó, lại một khoảng thời gian dài trôi qua, Lâu Hoài không còn gặp lại Ứng Đề nữa.
Không gặp mặt không có nghĩa là anh hoàn toàn không biết gì về tình hình gần đây của cô.
Sau khi vụ việc “hợp đồng âm dường” của Ứng Đề được Cao Phàm can thiệp, mọi chuyện đã được giải quyết thuận lợi và cô cũng đã gia nhập đoàn làm phim.
Tình hình của cô ở phim trường mỗi ngày đều có người báo cáo lại cho anh.
Khi thì là ảnh chụp, khi thì là video. Trong mấy năm hai người qua lại trước đây, anh rất ít khi đến phim trường tìm cô, mà dù có đi, phần lớn thời gian anh cũng chỉ ngồi bên cạnh bận rộn với công việc để chờ đợi.
Vì vậy, khi nhân viên gửi đến một đoạn video hậu trường qua phim của Ứng Đề, Lâu Hoài nhìn vào và lần đầu tiên cảm thấy, hóa ra dáng vẻ của Ứng Đề khi làm việc là như thế này.
Cô từng nói với anh rằng, cô rất mê mẩn những người đàn ông nghiêm túc làm việc, trạng thái quên mình đắm chìm đó thực sự quá quyến rũ.
Lúc đó nghe những lời này anh không có cảm giác gì lớn, tuy nhiên vào lúc này, anh lại có sự thấu hiểu sâu sắc.
Anh đã thấy rất nhiều lần dáng vẻ cô quyến luyến, ỷ lại vào mình.
Nhưng anh lại quên mất rằng, một khi cô vứt bỏ sự ỷ lại dành cho anh, cô vẫn còn rất nhiều thứ khác để dốc lòng vào.
Chiều rộng của cuộc đời rất khó đo lường, thế giới của cô không phải chỉ có anh là quan trọng nhất.
Lâu Hoài nhìn người trong video, cảm giác bản thân ngày càng xa cách Ứng Đề lại càng thêm sâu sắc
Lần đầu tiên anh thấu hiểu thế nào gọi là “việc không nên chậm trễ”.
Đó là một năm tám tháng sau khi anh và Ứng Đề chia tay, Lâu Hoài đích thân mang bản phương án thu mua đó đến nhà cũ.
Trước đó, vì bản phương án này mà mẹ anh đã đến tìm anh một lần.
Bà không phải đến để khuyên nhủ hay chỉ trích, chỉ hỏi anh xem việc này đã chuẩn bị vẹn toàn chưa.
Lâu Hoài nói rồi.
Chu Phương Lễ cũng không nói gì thêm, để lại bản dự thảo phương án thu mua rồi rời đi.
Lâu Hoài một lần nữa đặt chân đến nhà cũ, cách đêm tranh cãi với ông cụ đã hơn hai tháng.
Bắc Thành vào tháng chín, lá cây đã ngả vàng, gió thu hiu hắt. Thành phố phồn hoa rực rỡ thường ngày bị tô điểm bởi đủ loại màu sắc này, vào tiết trời này cũng đón chào sự điêu tàn của nó.
Lâu Hoài bước vào nhà cũ khi màn đêm buông xuống.
Nhà cũ rộng lớn vẫn cô quạnh như cũ, ngoại trừ ông cụ, Chu Phương Lễ, còn có một Lâu Vọng Sinh quanh năm không có mặt ở nhà.
Lâu Hoài không chạm mặt với ông ta, hoàn toàn phớt lờ người này. Sau khi chào hỏi mẹ, anh ngồi xuống bàn ăn.
Bữa tối này vẫn diễn ra trong yên lặng như thường lệ.
Nửa giờ sau, ông cụ đặt đũa xuống, sau đó Lâu Hoài cũng đặt xuống theo, rút một tờ khăn giấy lau khóe miệng.
Sau một hồi im lặng trong phòng ăn, ông cụ cầm gậy, đi qua tiền sảnh để đến phòng khách.
Lâu Hoài đi theo sau, Chu Phương Lễ và Lâu Vọng Sinh tụt lại vài bước.
Đến phòng khách, ông cụ ngồi trên ghế, hai tay chống lên đầu gậy, trước tiên liếc nhìn Chu Phương Lễ rồi nói: “Xem ra cô vẫn chưa làm tròn trách nhiệm mà một người mẹ nên có.”
Không đợi Chu Phương Lễ lên tiếng, Lâu Hoài đã tiếp lời: “So với việc bao nhiêu năm qua ông dùng chính bản thân mình làm tấm gương xấu cho con cháu, thì mẹ tôi đã làm tốt hơn rất nhiều rồi.”
Lâu Quan Kỳ tức thì giận đến mức trừng mắt nhìn anh.
Lâu Hoài vẫn bình tĩnh ôn hòa, anh lấy từ trong túi ra bản phương án thu mua đã soạn thảo xong, nói: “Ký tên vào đây đi, cuộc họp mấy ngày tới ông không cần đích thân tham dự, tôi đã sắp xếp người thay thế ông rồi.”
Thay thế?
Lâu Quan Kỳ phẫn nộ nói: “Nếu tao không ký thì sao?”
Lâu Hoài đáp: “Rất đơn giản, tôi sẽ đá mảng nghiệp vụ này ra ngoài.” Anh mỉm cười “Dù sao cũng có đầy rẫy người sẵn sàng tiếp nhận.”
“Não của mày có phải bị úng nước rồi không? Một con át chủ bài tao khổ tâm gầy dựng bao nhiêu năm mày cứ thế vứt bỏ sao?”
“Chính ông cũng nói sản nghiệp nhà họ Lâu là của ông, không phải của tôi. Tương lai nó thế nào, rơi vào tay ai, đó không phải là việc tôi nên lo lắng.”
Lâu Quan Kỳ nói: “Cho nên đây là lý do mày giấu tao thu mua hết tất cả các công ty con khác dưới tên công ty đầu tư của mày, chỉ còn lại công ty này có cấu trúc cổ phần quá phức tạp không dễ động vào, nên mày chừa lại cuối cùng để giày vò tao phải không?”
Lâu Hoài nói: “Ông biết là tốt rồi.”
Biết cái rắm ấy.
Lâu Quan Kỳ không thể nào miêu tả được cảm giác lúc đó. Đêm đó ông tưởng Lâu Hoài chỉ lấy một công ty con có địa vị khá cao ra để đối đầu và nói lời hăm dọa với ông, ai ngờ, đây không phải là công ty đầu tiên bị đem ra giết gà dọa khỉ, mà ngược lại là quân bài cuối cùng Lâu Hoài dùng để thanh toán sòng phẳng với ông.
Ông không nhịn được hỏi: “Mày bắt đầu chuẩn bị từ khi nào?”
Lâu Hoài cũng không giấu giếm: “Bắt đầu từ lúc biết ông tìm gặp cô ấy.”
“Đúng thật là một kẻ lụy tình.”
Lâu Quan Kỳ nghiến răng nghiến lợi, nhưng ông vẫn không đồng ý: “Tao sẽ không ký.”
Lâu Hoài nói: “Không sao, tôi có phương án dự phòng khác.”
“Mày muốn làm gì?”
“Để nhà họ Lâu bị thu mua thì sao?”
Lâu Quan Kỳ không dám tin nhìn anh, Lâu Vọng Sinh nãy giờ im hơi lặng tiếng đứng bên cạnh cũng ngây người ra. Ông cụ vội vã gọi ông ta về, chẳng qua là để ông ta khuyên bảo con trai mình, nhưng Lâu Hoài là ai chứ, nếu người làm bố như ông ta mà khuyên nổi thì bao nhiêu năm qua cũng không cần phải phiêu bạt bên ngoài, đến nhà cũng không về được.
Nhưng lúc này nghe thấy tin này, Lâu Vọng Sinh vẫn không nhịn được nói: “Tiểu Hoài, không cần thiết vì một người phụ nữ mà đánh đổi cả nhà họ Lâu. Hiện tại đà phát triển của công ty đang rất tốt, đi thu mua người khác còn không kịp, sao con có thể làm ngược lại chứ?”
Lâu Hoài liếc ông ta một cái, ánh mắt cực kỳ khinh miệt, như thể đang nói ông ta không xứng để lên tiếng.
Nếu là bình thường, Lâu Vọng Sinh sẽ chỉ cười gượng cho qua chuyện, nhưng hiện tại những lời này của Lâu Hoài đã chạm đến lợi ích cốt lõi của ông ta. Nếu sau này nhà họ Lâu thực sự trở thành công ty con của người khác, liệu ông ta còn có thể mỗi năm nhận tiền cổ tức để ra ngoài tiêu dao khoái lạc nữa không?
Chắc chắn là không thể.
Những năm qua sau khi Lâu Hoài tiếp quản nhà họ Lâu, tiền cổ tức ông ta nhận được vốn đã ít đến thảm thương, may mà ông cụ vẫn còn thương đứa con trai này, sẽ bù đắp cho ông ta từ những chỗ khác, nếu không cuộc sống của ông ta thực sự không dễ chịu gì.
Nhưng giờ đây sự yên bình đó cũng sắp tan thành mây khói theo cơn thịnh nộ vì người đẹp của Lâu Hoài.
Lâu Vọng Sinh đã quen với cuộc sống nhàn hạ, không có tiền coi như là cắt đứt tự do của ông ta.
Ông ta nói: “Đây là sản nghiệp mà ông nội con bao nhiêu năm tâm huyết mới để lại được, con không thể tùy hứng như vậy được.”
Lâu Hoài lúc này mới nhìn ông ta, câu đầu tiên thốt ra là: “Ông về đây làm gì? Chẳng phải ông không thừa nhận, không cần cái nhà này sao?”
Lâu Vọng Sinh nói: “Về mặt pháp lý chúng ta vẫn là người một nhà. Bình thường bố có hơi không đáng tin một chút, nhưng đây vẫn là nhà của bố.”
Ngay lập tức, một câu nói của Lâu Hoài đã đập tan ảo tưởng của ông ta: “Sắp không phải rồi.”
Lâu Vọng Sinh hỏi: “Con có ý gì?”
Lâu Quan Kỳ cũng nhìn về phía anh.
Lâu Hoài nhìn lại Lâu Quan Kỳ, thong thả nói: “Bản phương án thu mua này ông không ký, tôi không chỉ bán công ty, mà còn bán luôn cả khu nhà cũ này. Vị trí ở đây rất tốt, đất đai tấc đất tấc vàng, chuyện bán được giá cao là không thành vấn đề.”
Lâu Quan Kỳ nói: “Đêm đó tao nói mày điên rồi vẫn còn là nói nhẹ, tao thấy mày đúng là một con chó điên, sủa loạn khắp nơi.”
“Muốn mắng tôi thì tiết kiệm sức lực để sau này mà mắng. Ông yên tâm, tôi sẽ không để ông lâm vào cảnh đầu đường xó chợ không người ngó ngàng đâu, c tôi đang chọn lựa viện dưỡng lão rồi, thấy chỗ nào thích hợp, tôi sẽ lưu ý cho ông.”
“Thằng khốn nạn.”
Lâu Quan Kỳ vớ lấy một bộ trà cụ bên cạnh ném về phía anh.
Lâu Hoài cũng không tránh, cứ thế hứng chịu một cách trực diện.
Cả bộ trà cụ đập vào vai anh, giây lát sau, vỡ tan tành thành từng mảnh dưới đất. Còn Lâu Hoài đứng giữa những mảnh vỡ đó, mỉm cười nói: “Nhân lúc còn có thể phát tiết thì cứ phát tiết cho tốt đi. Muốn mắng gì muốn đánh gì, tối nay cứ làm cho thỏa thuê, sau này ông sẽ không còn cơ hội đó đâu.”
Lâu Quan Kỳ nhìn anh, rồi quay sang Chu Phương Lễ mắng xối xả: “Đây là đứa con trai ngoan của cô đấy, bao nhiêu năm qua cô chẳng phải rất cứng cỏi sao? Cứ bám lỳ ở cái nhà này không chịu rời đi, bây giờ thì sao? Con trai cô sắp dỡ luôn cái nhà này rồi, nếu cô không muốn sau này không có chỗ để đi, thì lúc này cô đừng có mà im lặng nữa.”
Đáp lại ông ta là một tiếng cười khẽ của Lâu Hoài.
Lâu Hoài cười nói: “Năm đó ông ép buộc mẹ tôi khiến bà ấy lâm vào cảnh thù trong giặc ngoài, ông lợi dụng xong gia tộc phía sau bà ấy để hoàn thành sự nghiệp của ông, sau đó con trai ông phản bội bà ấy, bây giờ ông lại muốn đem bà ấy ra để nói chuyện.”
Lâu Hoài nhìn Lâu Quan Kỳ và Lâu Vọng Sinh, nhìn cặp bố con gian trá xảo quyệt này, anh nói: “Mẹ tôi sau này muốn làm gì là tự do của bà ấy. Hôm nay tiện thể ông gọi người đàn ông này về, vậy thì cùng nhau ký luôn thỏa thuận ly hôn đi.”
Lâu Vọng Sinh lại một lần nữa há hốc mồm kinh ngạc.
Lâu Quan Kỳ chỉ tay vào hai mẹ con, đặc biệt là chỉ thẳng vào Lâu Hoài một cách hung tợn, nói: “Mày đúng là một đứa con hiếu thảo.”
Lâu Hoài nói: “Ký đi.”
Lâu Quan Kỳ đương nhiên sẽ không ký.
Lâu Vọng Sinh cũng không ký, mặc dù trước đây vô số lần ông ta muốn ly hôn, nhưng trong tình cảnh hiện tại, Lâu Hoài sắp lật tung nóc nhà họ Lâu rồi, nếu ông ta thực sự ly hôn với Chu Phương Lễ, thì sau này ông ta dựa vào ai nuôi?
Ông ta kiên quyết không ly hôn.
Lâu Hoài nói: “Ký tên chỉ là một trong nhiều lựa chọn của các người, nếu các người không ký, tôi cũng không miễn cưỡng.”
Nói xong, anh quay sang Chu Phương Lễ, hỏi: “Bây giờ mẹ vẫn muốn giữ lấy cái nhà này sao?”
Chu Phương Lễ không trả lời mà chỉ hỏi: “Con nỗ lực bấy lâu mới nắm chặt được nhà họ Lâu trong tay, thực sự muốn hủy hoại nó sao?”
Lâu Hoài nhướng mày, nhìn Chu Phương Lễ hồi lâu, anh mới nói: “Năm đó con không nhất thiết phải tiếp quản nhà họ Lâu.”
Chu Phương Lễ nhìn anh, Lâu Hoài thong thả nói thêm một câu: “Nơi này đã giam cầm mẹ quá lâu rồi.”
Anh không nói tiếp nữa, nhưng dường như đã nói rất nhiều điều.
Chu Phương Lễ nói: “Con muốn làm gì thì cứ làm đi, không cần để ý đến mẹ.”
Sắc mặt Lâu Hoài mang theo chút ý cười, anh một lần nữa nhìn về phía Lâu Quan Kỳ, nói: “Chỗ này ông không ở được lâu nữa đâu, thời gian này ông cứ tận hưởng cho tốt, qua một thời gian nữa tôi sẽ cho người qua đón ông.”
Nói xong, anh bước qua đống mảnh vỡ dưới đất, đưa Chu Phương Lễ rời khỏi nhà cũ.
Căn nhà cũ rộng lớn chỉ còn lại Lâu Quan Kỳ và Lâu Vọng Sinh, hai người nhìn nhau trân trân.
Hồi lâu sau, vẫn là Lâu Vọng Sinh không nhịn được trước, nói: “Bố, nếu thực sự bán nhà họ Lâu đi, con và Tiểu Mai còn sống thế nào được?”
Lâu Quan Kỳ tức giận vì con trai bất tài: “Sao tao lại có đứa con phế vật như mày cơ chứ!”
Lời Lâu Hoài nói không hề giả, việc bản phương án thu mua đó có được ký hay không cũng không ảnh hưởng đến các hành động tiếp theo của anh.
Trong mấy tháng đó, Lâu Hoài trước tiên đem vài công ty nhỏ đã thu mua trước kia tiến hành chuyển nhượng cổ phần, chia tách chúng ra thành từng mảnh rời rạc, không còn bất kỳ liên hệ nào với tập đoàn Lâu thị nữa.
Còn về cả tập đoàn Lâu thị, hành vi của anh còn thô bạo hơn.
Đầu tiên là tung ra một số tin tức về những chuyện cũ rích trong tập đoàn, trong đó đa số là tin tiêu cực, giá cổ phiếu công ty đương nhiên sụt giảm theo.
Một công ty niêm yết khổng lồ, cấu trúc cổ phần đương nhiên rất phức tạp, phía sau không biết có bao nhiêu công ty đầu tư, một khi giá cổ phiếu bị ảnh hưởng, giá trị cổ phần mà họ nắm giữ đương nhiên cũng bị ảnh hưởng.
Và ngay trong lúc những tin tức tiêu cực đó đang lan rộng, Lâu Hoài đưa ra thông báo giảm tỷ lệ nắm giữ cổ phần (bán bớt cổ phần), đồng thời, một vài công ty đầu tư cá biệt sau đó cũng đưa ra thông báo tương tự.
Giá cổ phiếu sụt giảm cộng thêm việc cổ đông giảm tỷ lệ nắm giữ, dưới tác động tiêu cực kép, trong nửa tháng đó giá cổ phiếu đã vài lần tiến sát mức chạm sàn.
Cũng chính lúc này, các cổ đông khác không nhịn được nữa, giá cổ phiếu cứ giảm mãi thế này thì mọi người không cần chơi nữa. Có người tìm gặp ông cụ, không biết đã bàn bạc những gì, tóm lại, vào tháng giêng năm sau, Lâu Hoài đã nhận được chữ ký trên bản phương án thu mua đó.
Anh cũng không ngạc nhiên khi Lâu Quan Kỳ chịu ký tên.
Khi anh cho người phát thông báo, chính thức tách công ty con này ra khỏi nhà họ Lâu, ngày hôm đó đúng vào dịp Tết.
Đó cũng là cái Tết thứ hai anh trải qua sau khi chia tay Ứng Đề.
Lâu Hoài quay về nhà cũ một chuyến.
Nhà cũ năm nay không còn cảnh tượng náo nhiệt như trước kia chút nào.
Cả căn nhà tĩnh lặng như thể không có một chút sức sống.
Mọi năm vào lúc này, con cháu nhà họ Lâu bôn ba bên ngoài, từ trên xuống dưới đều lần lượt trở về, nhưng năm nay, bọn họ đều rất ăn ý không còn đặt chân đến Bắc Thành nữa.
Lâu Hoài đứng ở cổng lớn nhìn hồi lâu, lúc này mới bước vào trong.
Lâu Quan Kỳ lúc này đang ngồi ở phòng khách đánh cờ, nghe thấy tiếng bước chân, ông cũng không ngẩng đầu lên.
Ông đánh cờ bao lâu thì Lâu Hoài đứng ở cửa bấy lâu.
Khoảng nửa tiếng trôi qua, ông cụ đặt quân cờ xuống, gạt phăng chúng xuống đất, sau đó tay chống lên bàn, thở dài một tiếng thật dài, nói: “Mày thắng rồi.”
Lâu Hoài đứng ở cửa không bước vào trong, anh ngẩng đầu nhìn ánh trăng, nói: “Thời điểm này của hai năm trước, ông có biết tâm trạng tôi thế nào không?”
Lâu Quan Kỳ không nói gì.
Lâu Hoài cũng dường như không quan tâm liệu ông có trả lời hay không, anh tự hỏi tự trả lời: “Tết năm đó, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ để cùng cô ấy về Lâm Thành. Trước đó, tôi đã cùng cô ấy về vài lần rồi, tôi dần dần quen với cách đón Tết như vậy. Nhưng vì sự tự phụ của tôi, vì sự coi thường của tôi dành cho cô ấy, năm đó tôi đã bị cô ấy bỏ lại. Tôi không có nơi nào để đi, vốn dĩ tôi nghĩ sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày như vậy, tôi và cô ấy sẽ có ngày chia tay, nhưng mỗi dịp Tết trong hai năm qua, lần nào tôi cũng nghĩ, tại sao tôi lại bị bỏ lại ở nơi đó.”
Anh dần phát hiện ra, anh không còn nơi nào để đi.
Đặc biệt là vào thời điểm mọi người đều sum họp gia đình thế này, anh hoàn toàn không có nơi nào để đi.
Sẽ không còn bất kỳ một ai, băng qua màn đêm lạnh lẽo, chạy đến khách sạn trong núi để đón Tết cùng anh nữa.
Người sẽ hết lần này đến lần khác chủ động chạy đến bên cạnh anh, luôn để ý xem anh có vui vẻ hay không đó, từ nay về sau đã bặt vô âm tín.
Mà kẻ thủ ác gây ra cục diện này lại chính là bản thân anh.
Nếu lúc đó anh sớm nhìn nhận thẳng thắn tình cảm của mình, sớm gạt bỏ những cảm xúc ngạo mạn đó, hoặc là, dù chỉ một chút thôi anh phản hồi lại tình cảm của cô, chứ không phải coi như không thấy trong những lần cô thăm dò, thì anh đã không đến nỗi bị cô tuyệt tình bỏ lại.
Lâu Quan Kỳ đầy thất vọng về anh: “Tao đã cho mày tất cả những gì có thể cho, sự nghiệp, quyền lực, địa vị. Tao dày công bồi dưỡng mày, thử thách mày, vốn tưởng rằng mày sẽ kế thừa y bát của tao, nhưng không ngờ nhận thức của mày lại nông cạn đến thế, tất cả những gì xảy ra trong gia tộc này vậy mà vẫn không đủ để khiến mày thoát khỏi sự mê hoặc của tình yêu. Cho đến giờ phút này mày làm nhiều việc như vậy, hóa ra lại là để cầu xin cái thứ hư vô mờ mịt đó. Lâu Hoài, tao thực sự đã nhìn lầm mày rồi.”
Lâu Hoài có phần đồng tình với câu nói cuối cùng này của ông, anh quay người lại, lưng đối diện với ánh trăng thanh lạnh mờ ảo phía sau, nhìn Lâu Quan Kỳ và nói: “Tôi cũng nhìn lầm bản thân mình, hay nói cách khác là tôi đã đánh giá quá cao bản thân rồi.”
Cuộc sống suốt ba mươi năm qua, anh tự cho rằng mình sẽ không theo đuổi thứ hư vô mờ mịt đó, bố mẹ anh chính là lời cảnh tỉnh lớn nhất.
Tuy nhiên, khi hơi ấm đó mất đi, khi anh thức dậy vào mỗi đêm, sờ khắp bên cạnh nhưng không còn chạm được vào một sự mềm mại, không còn một cơ thể ấm áp nào rúc vào lòng anh, thứ duy nhất còn lại là cái lạnh lẽo và cô đơn vô tận, anh mới hiểu ra rằng, anh vẫn khuất phục trước hơi ấm của thế tục.
Nếu anh chưa từng có được, có lẽ anh sẽ không có một chút luyến tiếc hay nhung nhớ nào.
Tuy nhiên, anh đã từng thực sự sở hữu quãng thời gian dài năm năm.
Một lần mất đi, nhưng lại phải dùng quãng đời còn lại để một mình vượt qua những năm tháng lạnh lẽo, cô đơn này.
Lâu Hoài tự nhận anh không làm được.
Anh nhìn Lâu Quan Kỳ, nhìn ông lão tóc bạc trắng, ngày thường khí thế kiêu hãnh, đêm nay lại hơi khom lưng này, anh nói: “Tôi không muốn tiếp tục đón năm mới một mình nữa, nhưng tôi cũng biết, ông sẽ không dễ dàng buông tay đứng nhìn như vậy. Tôi đã vấp ngã chỗ ông một lần, tôi cũng luôn nhớ những gì ông đã làm với chị tôi. Tôi không thể lo liệu được toàn diện, chỉ có thể nỗ lực thúc đẩy cục diện như ngày hôm nay.”
Lâu Quan Kỳ nói: “Mày đang sợ hãi. Cho nên mày muốn hủy hoại nhà họ Lâu, mày muốn cái nhà này biến mất mãi mãi.”
Lâu Hoài khá thản nhiên, anh đáp: “Đúng thế, một bài học như vậy là đủ lắm rồi.”
Nói xong anh đi thẳng vào mục đích đến đây tối nay: “Tôi đã đặt một viện dưỡng lão tư nhân rồi, ông yên tâm, tiêu chuẩn của Viện dưỡng lão rất cao, không khác gì ông ở nhà bình thường đâu. Hai ngày nữa sẽ có người đến đón ông.”
Nói xong, anh quay người bước xuống bậc thềm.
Phía sau vang lên tiếng vùng vẫy cuối cùng của Lâu Quan Kỳ: “Mày tưởng anh làm vậy là có thể níu kéo được con bé sao? Mày đúng là quá ngông cuồng tự đại rồi.”
Lâu Hoài nói: “Điểm này không phiền ông lo lắng, phải làm thế nào mới níu kéo được cô ấy thì trong lòng tôi tự có tính toán. Nhưng ông cứ yên tâm, ngày nào đó tôi và cô ấy kết hôn, tôi sẽ gửi cho ông một phần kẹo mừng. Còn về thiệp mời.”
Anh mỉm cười “Thì không cần thiết, ông không xứng.”
Dứt lời, Lâu Hoài rời khỏi nhà cũ.
Sau Tết, Lâu Quan Kỳ được đưa đến viện dưỡng lão, còn giá cổ phiếu của tập đoàn Lâu thị cũng đang dần tiến tới mức ổn định.
Lâu Hoài vẫn bận rộn như cũ.
Anh vừa bận rộn với việc chia tách các công ty của tập đoàn Lâu thị, vừa bận rộn tìm kiếm một giám đốc điều hành chuyên nghiệp phù hợp.
Anh dự định sau khi bận rộn xong đợt này, xử lý ổn thỏa các việc trong tay thì sẽ đi tìm Ứng Đề.
Vừa hay Ứng Đề cũng sắp quay xong bộ phim hiện tại rồi.
Anh hoạch định mọi chuyện rất tỉ mỉ.
Sản nghiệp nhà họ Lâu muốn thực sự hủy diệt thì không dễ dàng như vậy, các thế lực và tầm ảnh hưởng liên quan phía sau nó quá lớn. Nhưng nếu từng bước làm tan rã, từng bước chia tách thì sẽ tương đối dễ dàng hơn nhiều.
Nhưng việc này Lâu Hoài không định tự mình làm, dù sao anh đã giải quyết được trở ngại lớn nhất rồi, phần còn lại giao cho một giám đốc điều hành chuyên nghiệp là thích hợp nhất.
Anh không cần một công ty có thành tích kinh doanh tăng trưởng mạnh mẽ, thứ anh cần là một công ty đang thoi thóp.
Anh nghĩ, vế trước có lẽ rất khó làm được, nhưng vế sau thì dễ dàng hơn nhiều.
Trong khoảng thời gian đó, anh bận rộn vô cùng.
Đến nỗi mấy tin nhắn Chu Tự gửi tới, anh không thể xem ngay lập tức được.
Chiều hôm đó anh đang họp, chờ đến khi họp xong cầm lấy điện thoại thì đã là chuyện của một tiếng sau rồi.
Còn Chu Tự có lẽ vì anh mãi không trả lời nên cũng không nhắn thêm tin nào nữa.
Lâu Hoài bấm mở bức ảnh đó, nhìn hai người đang trò chuyện vui vẻ dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, đặc biệt là ánh mắt của Từ Sính khi nhìn Ứng Đề, anh cảm thấy cực kỳ không thoải mái.
Trong số những tin tức mà trợ lý tổng hợp lại trước đây, Lâu Hoài không ít lần thấy những người đàn ông khác nhìn Ứng Đề như vậy, nhưng mỗi lần Ứng Đề đều mang lại cho anh cảm giác rất xa cách.
Nhưng trong bức ảnh trước mắt này, Ứng Đề rất thư giãn.
Không biết là sự thư giãn khi rảnh rỗi vào buổi chiều, hay là vì điều gì khác. Nhưng Lâu Hoài biết, đây không phải là một tín hiệu tốt.
Anh bấm vào số điện thoại của Chu Tự, gọi đi.
Chu Tự bắt máy khá nhanh, câu đầu tiên thốt ra là: “Bận gì thế? Tin nhắn cũng không trả lời.”
Lâu Hoài hỏi: “Lúc cậu nhìn thấy, chỉ có hai người bọn họ thôi sao?”
Phía Chu Tự im lặng một hồi lâu.
Lâu Hoài hỏi lại một lần nữa.
Chu Tự nói: “Tôi làm sao mà biết được, tôi đang vội đi mua cà phê cho ai kia mà.” Nói đến đây, anh ta cười hì hì “Hình như chỉ có hai người bọn họ thôi đấy. Mà này, Từ Sính quen thân với Ứng Đề từ bao giờ thế? Bọn họ vốn chẳng có giao thiệp gì, cậu nói xem…”
Lâu Hoài ngắt lời anh ta: “Cậu chắc chắn chỉ có hai người bọn họ?”
“Tôi không biết đâu, có lẽ… đại khái… chắc là thế.”
Chu Tự cố ý trêu chọc anh.
Và Lâu Hoài cũng không làm anh ta thất vọng, lập tức cúp máy.
Chỉ là vừa cúp chưa đầy một phút, Wechat của Chu Tự đã gửi tới.
Chu cái đó Tự: [Tôi đã nói với cậu từ lâu rồi, Ứng Đề rất được săn đón đấy, cho dù hôm nay không phải là Từ Sính thì cũng sẽ có người khác thôi. Hơn nữa, Từ Sính là một người tốt thế nào chứ, tôi còn khá ủng hộ bọn họ đấy.]
Lâu Hoài xem xong câu này, lập tức bấm tắt màn hình, ném điện thoại sang chiếc bàn bên cạnh.
Anh cầm bao thuốc lá đi đến trước cửa sổ sát đất, đẩy cửa sổ ra, châm một điếu thuốc. Khói thuốc lượn lờ, phía xa hoàng hôn đang buông xuống, trên phố xe cộ như nước, náo nhiệt không dứt.
Lâu Hoài ngắm nhìn cảnh sắc sau buổi hoàng hôn này, trong lòng thầm nghĩ.
Nếu đi tìm cô, nên nói với cô điều gì đây?
Nếu cô vẫn giữ thái độ cự tuyệt cách xa anh ngàn dặm đó, anh nên ứng phó thế nào?
Trực tiếp hơn nữa.
Nếu anh đi tìm cô, cô trực tiếp coi anh như người lạ, không thèm để ý đến anh, anh phải làm sao đây?
Những vấn đề mà anh đã suy nghĩ suốt một năm qua này, lúc này lại một lần nữa xuất hiện trong tâm trí anh.
Gió nhẹ hiu hiu, Lâu Hoài vừa hút thuốc vừa trầm tư.