Kể từ lần nói chuyện với Cao Phàm vào đầu tháng ba, sau đó hai người lại tiếp tục thảo luận thêm vài lần nữa.
Qua vài phen trao đổi, Ứng Đề lúc này mới nhận ra rằng, nếu muốn tự mình mở công ty làm bà chủ để nắm quyền lên tiếng thì quả thực không phải là chuyện dễ dàng.
Đăng ký công ty thì không khó, cái khó là làm sao để điều hành một công ty và đưa nó đi vào quỹ đạo hoạt động bình thường, đồng thời đạt được thành tích tốt trong quá trình kinh doanh sau này.
Trong ngành có rất nhiều công ty điện ảnh và truyền hình, trong đó cũng không thiếu những nghệ sĩ sau khi tích lũy được nguồn vốn và tài nguyên nhân mạch* hùng hậu đã tự mình mở công ty. Tuy nhiên, trong số đó, những người thực sự kiên trì được đến tận bây giờ lại ít đến đáng thương.
(*) Nhân mạch: Mối quan hệ
Cô đã suy nghĩ kỹ trong vài ngày, cuối cùng vẫn quyết định thử sức xem sao.
Vụ hợp đồng âm dương năm ngoái rốt cuộc đã để lại bóng ma tâm lý quá lớn cho cô, đến mức trước sự lựa chọn chắc chắn phải tiêu tốn chi phí và sức lực khổng lồ ở giai đoạn đầu như thế này, điều đầu tiên cô cân nhắc không phải là chi phí chìm*, mà là nếu thành công, thì phương hướng cuộc đời mà cô có thể lựa chọn trong tương lai sẽ nhiều hơn rất nhiều, và không bao giờ phải để người khác xem mình như quả hồng mềm muốn nắn thế nào thì nắn nữa.
(*) Chi phí chìm: Khoản chi phí đã bỏ ra và không thể thu hồi được
Ngay cả khi chỉ có một chút khả năng thành công, thì so với việc chỉ làm một diễn viên, nó vẫn có sức hấp dẫn hơn nhiều.
Thế là Ứng Đề bắt đầu bận rộn.
Cô được Cao Phàm dẫn đi gặp vài đạo diễn, biên kịch và quay phim. Phải nói rằng, nhân mạch của Cao Phàm quả thực không tệ, mặc dù ban đầu anh ta nổi tiếng trong cái vòng này là người thanh cao ngạo mạn, dù hiện tại vì sinh kế mà phải thích nghi với thị trường, nhưng sự kiêu ngạo trong xương tủy vẫn không hề giảm bớt, vì vậy, anh ta cũng không ít lần bị mỉa mai, châm chọc.
Trong tình huống như vậy, những người mà anh ta giới thiệu cho Ứng Đề đều là những người đã có tác phẩm ra mắt và nhận được phản hồi khá tốt từ thị trường.
Trong một bộ phim, Ứng Đề luôn cho rằng, so với diễn viên thì các nhân viên hậu trường khác quan trọng hơn nhiều. Chỉ là thị trường hiện tại đang bị biến dạng, rất nhiều bộ phim làm theo kiểu đảo lộn đầu đuôi, lại đem phần lớn vốn đầu tư đổ dồn vào diễn viên, tương ứng với đó, số vốn có thể dành cho bản thân bộ phim sẽ ít đi rất nhiều, điều này dẫn đến việc một số bộ phim tuy có ê-kíp sản xuất khá ổn nhưng kết quả phát sóng lại có phản hồi bình thường.
Tất nhiên Ứng Đề cũng hiểu rằng, một bộ phim từ khi lập dự án đến khi quay phim và thậm chí là phát sóng cuối cùng, không ai là không muốn kiếm tiền.
Không quên tâm nguyện ban đầu là chuyện tốt, nhưng nếu túi tiền ngày càng eo hẹp không được lấp đầy, e rằng ước mơ cũng khó mà kiên trì tiếp được.
Đây là cảm nhận mà Ứng Đề rút ra được sau vài lần gặp gỡ những người do Cao Phàm giới thiệu.
Cô đem ý nghĩ này nói với Cao Phàm.
Dù sao trong một khoảng thời gian dài sắp tới, họ đều là quan hệ đối tác, trước khi thực sự hợp tác mà nói rõ ràng mọi chuyện thì có thể tránh được những tranh chấp sau này.
Cao Phàm nói: “Những điều em nói anh đều hiểu cả. Mấy người anh đề cử lần này đều là những người đã từng bị cuộc đời vùi dập, cái gì quan trọng, ước mơ hay là bánh mì (ám chỉ vật chất), trong lòng họ đều tự hiểu rõ. Dù sao cũng là giai đoạn khởi đầu, chúng ta phải cân nhắc vấn đề bát cơm trước đã.”
Ứng Đề nói: “Vậy thì cứ bắt đầu từ phim ngắn đi. Mấy bộ phim trước đây em từng đầu tư, em cũng coi như khá quen thuộc với một số đội ngũ, họ thiên về lượng, chúng ta thiên về chất, giai đoạn đầu cứ làm quen, điều chỉnh một chút, quay vài tác phẩm xem thử thế nào.”
Hiện nay phim ngắn màn hình dọc đang là xu hướng chủ đạo, trước khi chính sách nhà nước chính thức thắt chặt nội dung mảng này, Ứng Đề muốn nếm thử miếng súp ăn miếng thịt trước, kẻo sau này khi mảng này ra những điều lệ chính quy hơn, lúc đó thật sự đến một ngụm súp cũng chẳng được húp.
Sự phát triển của phim chiếu mạng vài năm trước đã gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh cho cô.
Sau khi chuẩn bị xong các bước đầu tiên, Ứng Đề và Cao Phàm bắt tay vào việc đăng ký công ty.
Về vấn đề người đại diện theo pháp luật, Cao Phàm nói: “Đã kéo em vào góp vốn rồi, tỉ lệ xuất vốn của em cao như vậy, người đại diện theo pháp luật cứ để anh làm cho. Sau này nếu thực sự có chuyện gì xảy ra, em cứ việc chạy trước tiên.”
Ứng Đề không nhịn được cười nói: “Làm gì có ai tự trù ẻo bản thân như vậy chứ?”
“Anh em ruột còn phải tính toán sòng phẳng mà. Pháp nhân là anh, cổ đông lớn nhất là em, có chuyện gì xảy ra thì anh chịu trách nhiệm, còn chuyện tiền nong thì… làm phiền em vậy.”
Ứng Đề cũng không nói thêm gì, dù sao hai người cũng đã quen biết nhau vài năm, cũng từng hợp tác qua vài tác phẩm, tuy không phải là biết tường tận gốc rễ nhưng sự tin tưởng vẫn có.
Huống hồ khi đưa ra lựa chọn này, cô là hướng tới sự thành công mà làm.
Hồ sơ đăng ký công ty chỉ còn thiếu phần điều lệ công ty và cơ cấu tổ chức, những thứ này giao cho bên Ứng Từ phụ trách. Sau khi tốt nghiệp, cô ấy làm việc chính về IPO* tại công ty đầu tư, chút tài liệu này đối với cô ấy chỉ là chuyện nhỏ.
(*) IPO: Niêm yết cổ phiếu lần đầu ra công chúng
Đó là vào một buổi chiều thứ tư, Ứng Đề và Ứng Từ đã hẹn chiều nay sẽ đến phố Tài chính tìm cô ấy để lấy tài liệu.
Đang là trung tuần tháng ba, nhiệt độ đã bắt đầu ấm dần lên.
Mặc dù nhiệt độ này ở quê nhà Lâm Thành có thể sánh ngang với mùa đông, nhưng ở Bắc Thành thì lại tương đối ấm áp, ngay cả những cành cây khô héo sau khi trải qua mùa đông lạnh giá cũng bắt đầu chậm rãi đâm chồi nảy lộc.
Chiều hôm đó lúc ra khỏi cửa, Ứng Đề nhìn ra bầu trời trong xanh phía xa qua cửa kính xe.
Trời cao trong xanh, nắng mai rực rỡ, chính là một thời khắc vô cùng thoải mái. Ứng Đề cảm nhận được cảm giác lười biếng khi ánh nắng xuyên qua cửa xe chiếu lên người mình, cô nghĩ, quãng đường sau này có lẽ cũng sẽ tươi sáng, thuận lợi và ấm áp như ngày hôm nay.
Chỉ là tâm trạng tốt như vậy, vào khoảnh khắc đặt chân đến Quỹ đầu tư Tụ Hợp và gặp Lâu Hoài, thực sự đã trở nên hơi gượng gạo.
Lâu Hoài không để bản thân phải do dự quá lâu.
Vào ngày hôm sau khi nhận được tin nhắn Wechat từ Chu Tự, anh đã đích thân đến Quỹ đầu tư Tụ Hợp một chuyến.
Anh và Từ Sính cũng không tính là quá thân thiết, nhưng nghiệp vụ mà Quỹ đầu tư Tụ Hợp và Quỹ đầu tư EN làm có độ trùng lặp khá cao.
Hai công ty đã từng gặp nhau trong không ít dự án, làm đối thủ cạnh tranh nhiều lần nên ít nhiều cũng đã tìm hiểu về thực lực của đối phương. Nhưng những năm qua trọng tâm của Lâu Hoài đặt ở tập đoàn nhà họ Lâu, Quỹ đầu tư EN trái lại do Chu Tự phụ trách nhiều hơn.
Nếu nói về mức độ quen thuộc với Từ Sính, Chu Tự trái lại còn biết rõ hơn một chút.
Vì vậy, khi đến Quỹ đầu tư Tụ Hợp vào ngày hôm sau, Lâu Hoài cũng đưa Chu Tự đi cùng.
Hai công ty nằm trên cùng một con phố, tuy không cùng một tòa nhà nhưng đi bộ cũng chỉ mất vài phút.
Trên đường đi, Chu Tự chép miệng nói: “Cậu thực sự đi bàn chuyện hợp tác với người ta à?”
Lâu Hoài nói: “Vài vụ mua lại và sáp nhập lớn mà cậu nhắm tới rất thích hợp để cùng hợp tác, đôi bên đều biết thói quen làm việc của đối phương, tìm cậu ta thì giai đoạn đầu không cần phải làm quen, điều chỉnh.”
“Nếu tôi chỉ muốn làm một mình thì sao? Hơn nữa, nếu thực sự muốn tìm đối tác hợp tác, tôi cũng chưa chắc đã tìm cậu ta đâu nhé.”
“Nếu chỉ có thể tìm cậu ta thì sao?”
Giọng điệu Lâu Hoài vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng trong lời nói lộ ra một sự kiên định.
Chu Tự chẳng cần suy nghĩ cũng biết lúc này anh đột nhiên gây ra động tĩnh như vậy, mục đích thực sự rốt cuộc là gì, anh ta cũng không vạch trần ngay lập tức mà nói: “Người ta chưa chắc đã bằng lòng hợp tác với chúng ta đâu, miếng thịt béo bở như vậy, một mình nuốt trọn không phải tốt hơn sao.”
Lâu Hoài nói: “Cẩn thận kẻo bị nghẹn.”
“Hì hì, từ khi nào mà cậu làm việc lại trở nên lo trước lo sau thế này, trước đây cậu đâu có thái độ như vậy.”
Lâu Hoài không lên tiếng, Chu Tự liền trêu chọc anh: “Cậu không phải là ‘ý tại ngôn ngoại*’ đấy chứ?”
(*) Ý tại ngôn ngoại: Ý định thực sự không nằm ở lời nói
Lâu Hoài nghiêng mặt, liếc nhìn anh ta một cái.
Chu Tự không chút kiêng dè, nói: “Người ta chẳng qua chỉ là gặp Ứng Đề một lần thôi mà đã làm cậu lo lắng đến thế này sao” Nói xong câu này, anh ta không quên thêm dầu vào lửa “Hơn hai năm nay Ứng Đề không ít lần lên hot search cùng các sao nam, fan đẩy thuyền CP cũng có đầy, có thấy lần nào cậu sốt ruột đâu.”
Sau khi nói xong câu cuối cùng, anh ta nhìn Lâu Hoài với vẻ mặt vô cùng khinh bỉ.
Lâu Hoài nói: “Tấm ảnh Như Nguyện bị người ta chụp được dạo trước, cậu đã tìm được người đàn ông trong ảnh chưa?”
Chu Tự lập tức rùng mình một cái, hoàn toàn không còn vẻ mặt cợt nhả nữa mà rất nghiêm túc hỏi: “Cậu biết à?”
Lâu Hoài nhàn nhạt “ừm” một tiếng: “Biết một chút.”
“Vậy nhanh nói cho tôi biết người đó là ai, nhà ở đâu, có còn độc thân không.”
“Có thể, chỉ là chuyện ngày hôm nay…”
Anh chưa nói dứt lời, thang máy kêu “ting” một tiếng, tầng 23 nơi Quỹ đầu tư EN tọa lạc đã đến.
Lâu Hoài là người bước ra trước tiên.
Chu Tự bị tụt lại phía sau vài bước, anh ta ngẩn người trong thang máy, đợi đến khi cửa thang máy sắp đóng lại, anh ta vội vàng ấn mở ra, sau đó đuổi theo bóng dáng của Lâu Hoài.
Anh ta vừa đuổi theo vừa không quên nói: “Chẳng phải chỉ là hợp tác thôi sao? Đơn giản thôi mà, lát nữa để tôi nói cho. Ngay cả chuyện cậu muốn biết hôm qua họ đã trò chuyện những gì, tôi cũng sẽ giúp cậu hỏi luôn. Tuyệt đối không để cậu đi không công một chuyến.”
Ngày hôm đó, Lâu Hoài thực sự đã không đi không công một chuyến.
Từ quá trình trò chuyện giữa Chu Tự và Từ Sính, anh đã biết được ngày hôm qua Ứng Đề không hề ở riêng với Từ Sính, lúc đó ở hiện trường còn có cả Ứng Từ và Cao Phàm.
Mấy người tụ tập tại quán cà phê là vì Ứng Đề và Cao Phàm muốn thành lập một công ty phim ảnh, về vấn đề đăng ký công ty có một số thắc mắc muốn thỉnh giáo họ.
Cuối cùng, Từ Sính còn tung ra một quả bom.
Ít nhất trong mắt Chu Tự, đó quả thực là một quả bom có uy lực cực lớn, lập tức đẩy một cuộc trò chuyện vốn dĩ rất bình thường lên đến cao trào.
Từ Sính dự định rót vốn vào công ty của Ứng Đề và Cao Phàm.
Ngay khi tin tức này vừa đưa ra, Chu Tự có thể nhìn thấy rõ ràng bằng mắt thường là sắc mặt Lâu Hoài đã tối sầm lại.
Chu Tự mang vẻ mặt xem kịch hay, ánh mắt đảo qua đảo lại trên người hai người họ.
Lúc rời khỏi tòa nhà nơi Quỹ đầu tư Tụ Hợp tọa lạc, Chu Tự không quên nói đùa: “Ứng Đề chẳng phải thích đóng phim nhất sao? Sao đột nhiên lại nghĩ đến chuyện tự mình mở công ty rồi?”
Lâu Hoài mang một gương mặt trầm mặc, không nói một lời.
Chu Tự tiếp tục nói: “Nhưng tự mình mở công ty cũng tốt mà, tự mình làm bà chủ sướng biết bao nhiêu, chỉ là trước đây cô ấy lại không có kinh nghiệm, con đường này lúc mới bắt đầu chắc sẽ khó đi nhỉ?”
Anh ta vừa nói vừa như nhớ ra điều gì đó, vỗ mạnh vào đầu một cái: “Nhưng có sự giúp đỡ của Từ Sính thì chắc sẽ không quá khó khăn đâu, làm thế nào để trở thành một nhà tư bản, Từ Sính có kinh nghiệm đầy mình.”
Lâu Hoài quay đầu, lạnh lùng nhìn anh ta.
Chu Tự cứ như là kẻ vô tâm, nói tiếp: “Cậu nhìn tôi như vậy làm gì? Người rót vốn cũng không phải tôi, mặc dù tôi cũng khá muốn rót vốn đấy, nhưng cũng phải được Ứng Đề đồng ý mới được. Tuy nhiên…” anh ta dừng lại một chút, liếc nhìn Lâu Hoài một cái rồi nói “Tuy nhiên nể mặt cậu, Ứng Đề chắc chắn sẽ thẳng thừng từ chối tôi.”
Ngay khi vừa dứt lời, Chu Tự cảm thấy Lâu Hoài sắp dùng ánh mắt để băm vằm mình tại chỗ rồi, anh ta biết dừng lại đúng lúc, nói: “Nhưng nói nghiêm túc nhé, người biết cách điều hành một doanh nghiệp đâu phải chỉ có Từ Sính mới làm được, hơn nữa chuyện rót vốn thì ai mà chẳng làm được, anh ta có thể rót vốn thì chúng ta cũng có thể, chỉ là so với sự đường đường chính chính và được chào đón của người ta, chúng ta sẽ phải đi đường vòng một chút thôi.”
Vẻ mặt Lâu Hoài dịu lại một chút, nói: “Ở mảng này cậu hiểu biết nhiều hơn tôi, việc này nhờ vả vào cậu cả đấy.”
Nhờ vả??!
Trời đất ơi, Chu Tự anh ta có đức có tài gì mà lại có ngày được nghe Lâu Hoài nói ra hai chữ này cơ chứ.
Anh ta lập tức cười rộ lên: “Cậu mà lại không hiểu sao? Chuyện gì có thể giải quyết bằng tiền thì chỉ là chuyện trong một câu nói thôi.”
Lâu Hoài hiếm khi thổ lộ tiếng lòng với anh ta: “Cô ấy mà tra ra phía tôi thì chuyện này sẽ khó giải quyết lắm, cậu đi đường vòng qua vài kênh nữa đi, chuyện cần tiền thì nói với tôi.”
Hừ hừ, có tiền thì ghê gớm lắm chắc.
Chu Tự nhận lời: “Chuyện đại sự cả đời của anh em đương nhiên phải lo lắng rồi. Đúng rồi, người đàn ông trong tấm ảnh đó là ai?”
Lâu Hoài cầm điện thoại lên, một lát sau anh nói: “Chuyển cho cậu rồi đấy.”
Chu Tự liền cúi đầu xem tin nhắn, suốt quãng đường không nói thêm lời nào nữa.
Chiều hôm đó sau khi trở lại văn phòng, Lâu Hoài bận rộn với công việc một lúc, nhưng rốt cuộc vẫn không thể nghĩ thông suốt được, anh đã gọi một cuộc điện thoại cho Cao Phàm.
Trong điện thoại, Cao Phàm vô cùng ấm ức: “Lâu Hoài à, phía cậu đã sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện rồi, nhưng việc này vừa hay là đúng chuyên môn của em gái Ứng Đề chẳng phải sao? Cậu nghĩ mà xem, loại chuyện này so với người ngoài, Ứng Đề đương nhiên là tin tưởng em gái mình hơn rồi, sau đó em gái cô ấy chẳng phải đang làm việc bên phía công ty của Từ Sính sao, Từ Sính không biết làm sao mà nghe loáng thoáng được nên cũng đi cùng luôn. Ngày hôm đó chủ đề mà bốn người chúng tôi xoay quanh đều liên quan đến việc đăng ký công ty.”
Lâu Hoài “ừm” một tiếng, hỏi: “Vậy quan điểm của cô ấy về việc này là gì?”
“Không biết, nhưng khá là có triển vọng đấy. Dạo này tôi dẫn cô ấy đi gặp mấy vị đạo diễn, quay phim để cô ấy có cái nhìn sơ bộ trước.”
“Được, cần phía tôi phối hợp gì thì anh cứ nói bất cứ lúc nào.”
Cao Phàm trái lại bị anh làm cho phì cười: “Hơn nửa năm qua cậu đào về cho tôi bao nhiêu đạo diễn, biên kịch, quay phim, nhà sản xuất, chẳng phải là chờ đợi khoảnh khắc này sao? Yên tâm đi, ông anh này chắc chắn sẽ làm mọi việc ổn thỏa cho cậu.”
Lâu Hoài nói: “Làm phiền anh.”
“Không phiền, dù sao tôi cũng được hưởng lợi từ chuyện này mà. Nhưng mà tôi nói cậu nghe, rõ ràng là không buông bỏ được người ta, cứ âm thầm như vậy có ý nghĩa gì chứ, cứ đường đường chính chính đến tìm cô ấy không tốt hơn sao?”
“Tôi sẽ tìm cô ấy, nhưng đó là hai chuyện khác nhau, không xung đột với việc hai người mở công ty.”
Đầu dây bên kia Cao Phàm chẳng nể mặt anh chút nào, nói: “Thôi đi, vẫn là sợ cô ấy biết được thì người ta không thèm nhận tình cảm này chứ gì.”
Lâu Hoài im lặng.
Cao Phàm nói: “Nhưng mà lần này cậu xác định là nghiêm túc đấy chứ? Đừng có dùng cái kiểu thái độ hời hợt như trước đây. Tôi đang giúp cậu, nhưng qua vài lần tiếp xúc với Ứng Đề, người ta là một cô gái cực kỳ tốt, đừng để cuối cùng lại thành ra tôi làm hại người ta.”
Lâu Hoài đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn bầu trời đang dần tối lại phía xa, tay anh chống lên lan can, day day trán nói: “Ừm, lần này là nghiêm túc, tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương cô ấy như trước kia nữa.”
Nhận được lời cam đoan này của anh một lần nữa, Cao Phàm mới yên tâm hơn nhiều, nói: “Vậy được rồi, tôi đi làm việc đây.”
Anh ta định cúp máy, nhưng Lâu Hoài lại gọi anh ta một tiếng “anh”(ca), Cao Phàm nhướng mày, bao nhiêu năm nay Lâu Hoài vẫn luôn rất tôn trọng anh ta, dù sao anh ta cũng lớn hơn anh vài tuổi, nhưng số lần Lâu Hoài gọi anh ta là anh(ca) không nhiều, đột nhiên nghe thấy anh gọi như vậy, Cao Phàm cảm thấy rất không quen. Chỉ là anh ta còn chưa kịp hoàn hồn thì đã nghe thấy Lâu Hoài hỏi.
“Lần tới các anh khi nào thì gặp mặt Từ Sính?”
Lâu Hoài nhận được tin nhắn của Cao Phàm vào sáng thứ ba, anh ta và Ứng Đề sẽ đến Quỹ đầu tư Tụ Hợp vào chiều mai để lấy một số tài liệu cần thiết cho việc đăng ký công ty.
Anh ta còn đặc biệt giải thích trong tin nhắn rằng, Ứng Đề đã đồng ý việc để anh ta đảm nhiệm vị trí người đại diện theo pháp luật.
Cao Phàm cũng không quên than nghèo kể khổ: “Cậu nhìn xem ông anh này vì tình yêu của cậu mà đã đem cả tính mạng ra đánh cược rồi đấy, cậu phải bảo vệ công ty cho tốt vào đấy nhé, đừng để có ngày thực sự xảy ra chuyện thì tôi lại phải đi bóc lịch.”
Lâu Hoài nói: “Anh yên tâm, tôi sẽ không để nó xảy ra chuyện.”
Cao Phàm thì yên tâm rồi, nhưng Lâu Hoài lại thấy rầu rĩ.
Anh vẫn không biết ngày mai khi gặp mặt thì nên nói gì với Ứng Đề, nhưng điều duy nhất có thể chắc chắn là, anh rất muốn gặp cô. Muốn nhìn thấy cô một cách trực diện, ở khoảng cách gần, ngay cả khi cô không hề muốn.
Chiều hôm sau, Lâu Hoài đến Quỹ đầu tư Tụ Hợp với danh nghĩa hai công ty đầu tư cùng tham gia vào một dự án mua lại và sáp nhập.
Anh không lấy cái này làm bình phong, đội ngũ hai bên đã mở một cuộc họp rất lâu, với tư cách là một trong những người phụ trách dự án mua lại và sáp nhập này, Lâu Hoài đã họp rất lâu trong phòng họp cấp cao của Quỹ đầu tư Tụ Hợp ở tầng 23.
Cuộc họp do tổng phụ trách chủ trì, Lâu Hoài tuy là một trong những người phụ trách dự án nhưng cũng chỉ tham gia vào các phương châm tổng thể của dự án. Mặc dù vậy, suốt cuộc họp anh vẫn họp vô cùng nghiêm túc, ở giữa có hai lần anh đã chỉ ra hai vấn đề sai sót trong quy trình phương án.
Cuộc họp diễn ra hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng vào khoảnh khắc điện thoại của Lâu Hoài rung lên bần bật, bầu không khí rơi vào trạng thái ngưng trệ trong chốc lát.
Lâu Hoài cầm điện thoại lên nói một tiếng xin lỗi với mọi người, rồi bảo mọi người cứ tiếp tục, không cần để ý đến anh, sau đó anh cầm điện thoại bước ra khỏi phòng họp.
Cao Phàm nói với anh rằng anh ta và Ứng Đề đang ở dưới lầu, sắp đi thang máy lên đây rồi, vì chỉ lấy tài liệu nên có lẽ không mất quá vài phút, lấy xong họ sẽ rời đi ngay. Nếu anh thực sự muốn gặp Ứng Đề thì nhất định phải chuẩn bị cho tốt, kẻo lại bị lỡ mất.
Cao Phàm thực ra cảm thấy rất hổ thẹn vì hành động nội gián này của mình, đặc biệt là khi Ứng Đề lại tin tưởng anh ta đến vậy.
Chỉ là sự cắn rứt lương tâm rốt cuộc vẫn không thắng nổi sự cám dỗ về lợi ích mà Lâu Hoài đã đưa ra ngay từ đầu.
Vì Lâu Hoài đã gợi ý Ứng Đề tự mình mở công ty, nên có thể tưởng tượng được không gian mà anh có thể thao túng trong đó là rất lớn, ví dụ như tài nguyên nhân mạch và vốn đầu tư.
Cứ nghĩ đến việc sau này trong chuyện quay phim có thể có nhiều sự lựa chọn mà mình mong muốn hơn, Cao Phàm liền cảm thấy hành động nội gián lúc này không cần phải có gánh nặng tâm lý quá lớn nữa.
Anh ta vừa tự thuyết phục mình, vừa cùng Ứng Đề đi thang máy lên tầng 23.
Suốt quãng đường đi, Cao Phàm không ít lần nhìn điện thoại, Ứng Đề tưởng anh ta đang trả lời tin nhắn công việc nên nói: “Anh Phàm, lát nữa chúng ta vào trong, anh cứ làm việc của anh trước đi.”
Cao Phàm chột dạ: “Anh không có việc gì cả, đều xử lý xong hết rồi.”
“Dạo này nhiều việc, chỉ là vào lấy tài liệu rồi trò chuyện vài câu thôi, không mất mấy phút đâu.”
“Thật đấy, đều xử lý xong cả rồi, chúng ta vào thôi.”
Ứng Đề cũng không nói thêm gì nữa, sau khi đăng ký ở quầy lễ tân xong, hai người bước vào khu vực làm việc của Quỹ đầu tư Tụ Hợp.
Thư ký nói lúc này Từ Sính đang họp, bảo họ chờ một lát.
Ứng Đề và Cao Phàm ngoan ngoãn chờ đợi.
Mười phút sau, Từ Sính khoan thai đi tới, chỉ là anh ta không vào văn phòng một mình, phía sau anh ta còn có một người.
Hơn nữa lại còn là một người mà Ứng Đề không hề xa lạ.
Vào khoảnh khắc Lâu Hoài bước vào văn phòng, khuôn mặt vốn dĩ vẫn đang mỉm cười nhẹ nhàng của Ứng Đề, sau khi nhìn thấy anh thì nụ cười lập tức cứng lại, sau đó cô dửng dưng quay mặt đi chỗ khác.
Sự thay đổi sắc mặt này của cô đương nhiên lọt vào mắt Lâu Hoài, mặc dù đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng khi cảnh tượng này thực sự xảy ra, ngực Lâu Hoài vẫn thấy bí bách đến hoảng loạn
Từ Sính chào hỏi hai người, sau đó rút một tập hồ sơ từ trong kẹp tài liệu trên bàn đưa cho Ứng Đề, nói: “Cô xem thử đi.”
Ứng Đề đón lấy, nói một tiếng cảm ơn rồi cúi đầu nghiêm túc xem xét. Còn về một người thừa ra trong văn phòng này, cô hoàn toàn phớt lờ, coi như không tồn tại.
Bất kể là điều lệ công ty hay cơ cấu cổ phần, phải nói rằng tập tài liệu này mà Từ Sính đưa qua, ngay cả Ứng Đề – người không hiểu về lĩnh vực này – cũng cảm thấy tập tài liệu này được làm quá đỗi hoàn mỹ.
Cô nói với Từ Sính một tiếng cảm ơn, sau đó đưa tài liệu cho Cao Phàm. Cao Phàm lật xem một lượt rồi cười nói: “Từ Sính, cậu thực sự đã giúp một một việc lớn đấy.”
Từ Sính nói: “Có thể giúp ích được cho mọi người là tốt rồi.”
Cao Phàm nói: “Đâu chỉ là giúp ích thôi đâu, quả thực là đã bớt cho chúng tôi được một đống rắc rối lớn rồi đấy.” Nói đoạn anh ta quay sang hỏi Ứng Đề: “Ứng Ứng, em thấy có đúng không?”
Ứng Đề cười “ừm” một tiếng, nói đúng vậy, sau đó lại bày tỏ lòng cảm ơn với Từ Sính một lần nữa.
Chỉ là khi đang nói chuyện, cô không tránh khỏi cảm thấy có một ánh nhìn nóng rực đang đóng đinh trên người mình.
Ánh nhìn nóng rực đó đến từ ai, điều đó đã quá rõ ràng rồi.
Chỉ là Ứng Đề hết lần này đến lần khác phớt lờ, thậm chí sau khi rời khỏi văn phòng của Từ Sính, cô còn không thèm ngoảnh đầu lại mà bước thẳng về phía trước, hoàn toàn không thèm quan tâm đến người ở phía sau.
Cô bị Lâu Hoài đuổi kịp ngay tại cửa thang máy.
Lúc này đang là giờ làm việc nên cả tòa nhà đều im lặng phăng phắc.
Khi Lâu Hoài đi tới bên cạnh cô, xung quanh là một sự tĩnh lặng bao trùm, cũng chẳng có mấy người.
Lâu Hoài cũng không màng đến việc còn có Cao Phàm hay Từ Sính ở đó, anh nhìn cô một cách trực diện và nói: “Có thể cho tôi xin vài phút để nói chuyện với em được không?”
Ứng Đề không thèm nhìn anh lấy một cái, chỉ chằm chằm nhìn vào màn hình hiển thị của thang máy, không hề trả lời.
Đây là một kiểu phớt lờ của cô đối với anh.
Nhưng không sao cả, Lâu Hoài nghĩ, chút phớt lờ này so với những lời lẽ khó nghe mà anh đã nói năm đó thì thực sự chẳng đáng là bao.
Anh lại nói một lần nữa: “Ứng Đề, có được không? Tôi chỉ nói với em vài câu thôi, sẽ không làm mất quá nhiều thời gian của em đâu.”
Lần này anh trực tiếp gọi thẳng tên họ, Ứng Đề muốn giả vờ không nghe thấy cũng khó. Cô quay đầu nhìn anh và nói: “Anh Lâu, xem ra anh vẫn là quý nhân hay quên nhỉ.”
Giữa đôi lông mày của Lâu Hoài hơi nhíu lại “Ý em là gì?”
Ứng Đề cười nhạt, có chút ý tứ mỉa mai: “Năm đó anh đã hứa với tôi, lần đó nói xong rồi anh sẽ không bao giờ đến làm phiền tôi nữa, hiện giờ anh lại là kẻ nuốt lời sao?”
Lâu Hoài khẽ thở dài một tiếng, có vài phần hối hận, anh nói: “Là tôi nuốt lời.”
Anh thừa nhận một cách dễ dàng như vậy, ngược lại khiến Ứng Đề nhất thời không biết nên nói gì tiếp theo.
Cũng may lúc này thang máy đã tới tầng của họ, cửa thang máy mở ra, cô lập tức bước vào, giơ tay định ấn vào số tầng hầm B1, nhưng lại thấy Lâu Hoài cũng sải bước vào trong thang máy, sau đó nắm lấy tay cô, cùng lúc đó, anh ấn vào số tầng cao nhất, cũng ấn vào nút đóng thang máy.
Thang máy cứ thế đóng lại, bóng dáng Cao Phàm và Từ Sính ở ngoài cửa ngày càng nhỏ dần cho đến khi không còn nhìn thấy nữa.
Không gian khép kín hoàn toàn không một tiếng động, tĩnh mịch đến đáng sợ. Ứng Đề hất tay anh ra, hỏi: “Có thú vị không?”
Lâu Hoài mở lời bằng một câu xin lỗi: “Vừa rồi vô ý mạo phạm em, chỉ là tôi thực sự có một số lời muốn nói với em, nhưng em chắc chắn sẽ không thèm đếm xỉa đến tôi, tôi không muốn nhìn em biến mất ngay trước mặt mình mà không thể nói với em được một câu nào cả, xin hãy tha thứ cho sự mạo phạm vừa rồi của em.”
Tha thứ cho sự mạo phạm của anh?
Ứng Đề cười lạnh.
Người này đã học được cái kiểu đạo mạo đầy cưỡng ép như thế này từ bao giờ vậy?
Ứng Đề giơ tay định ấn số tầng, không ngoài dự kiến, tay cô một lần nữa bị Lâu Hoài ngăn lại.
Anh nói: “Tôi không muốn động tay động chân, chỉ là tôi thực sự cần một cơ hội để nói chuyện với em.”
Cơ hội?
Ứng Đề nói: “Anh định dùng kiểu cưỡng cầu này để có cơ hội sao?”
Anh không có lời nào khác, chỉ có một câu: “Xin lỗi, nhưng hiện tại tôi chỉ có thể nghĩ ra cách này thôi.”
Ứng Đề nhắm mắt lại, khi mở mắt ra một lần nữa, cô nói: “Buông tay ra.”
Lâu Hoài cũng tỏ ý muốn thương lượng: “Tôi có thể buông tay, nhưng cũng xin em hãy cho tôi một cơ hội để nói chuyện với em.”
Cuối cùng, Ứng Đề và Lâu Hoài đã đến tầng cao nhất của tòa nhà.
Tầng cao nhất của các tòa nhà ở phố Tài chính này đều được làm thành các quán cà phê vườn treo.
Lâu Hoài gọi hai tách cà phê, đều là latte, anh đưa một tách cho Ứng Đề, cô không đón lấy mà chỉ khoanh tay nhìn về phía trước.
Tay anh giơ lên giữa không trung bao lâu thì Ứng Đề im lặng bấy lâu.
Cô thực sự đang dùng hành động thực tế để bày tỏ rằng cô thực sự không muốn gặp anh, hai người lại càng không có gì để nói.
Hồi lâu sau, Lâu Hoài đặt hai tách cà phê lên một chiếc ghế dài bên cạnh và nói: “Đã đến đây rồi, vẫn không bằng lòng nói chuyện với tôi sao?”
Ứng Đề vẫn không nhìn anh, chỉ nói: “Tôi với anh không có gì để nói, và càng không muốn nhìn thấy anh.”
Lâu Hoài nói: “Vậy sao?”
Phía xa, ánh nắng buổi chiều xuyên qua những tầng mây, hắt xuống những tòa nhà cao tầng, chiếu lên người hai người, kéo bóng của hai người trên mặt đất dài thườn thượt.
Ngay trong một buổi chiều nhàn nhã lười biếng như vậy, giọng nói trầm thấp hơi khàn của Lâu Hoài vang lên một cách thong thả.
“Ứng Đề, em không muốn gặp tôi, nhưng tôi rất muốn gặp em.”