Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt

Chương 81



Sau đêm đó, Ứng Đề phát hiện tần suất Lâu Hoài xuất hiện quanh cô bắt đầu dày đặc hơn. Nếu nói trước đây anh còn có chút thu mình, thì gần đây anh lại trở nên không chút kiêng dè.

Anh giống như đã tính toán chuẩn xác thời gian cô ra ngoài và tan làm mỗi ngày, lúc nào cũng có thể tình cờ xuất hiện tại hầm gửi xe của nhà hoặc công ty, sau đó dùng phương thức “vô tình gặp gỡ” để đưa đón cô đi làm.

Ứng Đề không từ chối, nhưng cũng chẳng mặn mà chào đón. Cô dường như chỉ bình thản chấp nhận sự tiếp cận của Lâu Hoài. Còn việc phải tiếp cận đến mức độ nào, hai người có nên gương vỡ lại lành hay không, cô vẫn chưa đưa ra một thái độ rõ ràng.

Sự theo đuổi nhiệt tình của Lâu Hoài không vì thế mà rút lui.

Hoa tươi, trà chiều cách dăm ba bữa lại được gửi tới không ngừng. Ngoài đồ vật ra, thỉnh thoảng chính anh cũng đích thân đến Trục Tinh Ảnh thị. Hai lần anh xuất hiện đều vừa khéo là với thân phận nhà đầu tư.

Phải nói rằng, đây là một cách rất tốt để gia tăng sự tồn tại của bản thân. Dùng công việc làm bước đệm cho mối quan hệ không tiến không lùi hiện tại giữa anh và Ứng Đề một cách vô cùng khéo léo, không khiến người ta cảm thấy anh đang quấy rầy vô lý.

Trong mắt người ngoài, hai người có vẻ thong dong, bề ngoài cực kỳ bình thản.

Kẻ sốt ruột ngược lại là đám người xem kịch vui xung quanh.

Ví dụ như người đại diện của Ứng Đề – Triệu Lượng.

Vì hiện tại Ứng Đề dành nhiều tâm huyết hơn cho Trục Tinh, Triệu Lượng cũng không cần phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi duy trì các mối quan hệ để tìm kiếm tài nguyên cho cô nữa. Sau khi yên tĩnh một thời gian, anh ta dứt khoát quay lại nghề cũ, tiếp tục dẫn dắt những ngôi sao mới.

Trọng tâm hiện tại của Trục Tinh tuy đặt vào phim ngắn, nhưng đợi đến khi nghiệp vụ công ty vận hành chín muồi, chính thức đi vào quỹ đạo, chắc chắn họ sẽ hướng tới mảng phim điện ảnh và truyền hình chính thống.

Ví dụ như phương hướng phim dài tập.

Triệu Lượng đi khắp nơi để chiêu mộ diễn viên.

Thị trường giới giải trí hiện nay cạnh tranh khốc liệt, tài nguyên đứng đầu đều bị vài tiểu sinh, tiểu hoa chiếm giữ. Một số diễn viên chưa có tên tuổi dù có vắt kiệt óc, tranh giành đến sứt đầu mẻ trán cũng chưa chắc ăn được một miếng bánh.

Triệu Lượng chuyên tìm những diễn viên có diễn xuất tốt, thanh sắc vẹn toàn, trước tiên cho họ đóng phim ngắn, đợi khi danh tiếng và kinh nghiệm tích lũy đủ rồi mới tiến xa hơn.

Anh ta đem đề nghị này nói với Ứng Đề, cô rất tán thành.

Phim ngắn đối với họ là lựa chọn hàng đầu để thử nghiệm cũng như tích lũy vốn liếng, sau đó họ sẽ chuyển sang phim chiếu mạng kinh phí thấp, rồi từng bước quá độ sang phim dài tập. Thời gian tiêu tốn trong đó cơ bản tính bằng đơn vị năm. Để phát triển ổn định lâu dài trong tương lai, việc bồi dưỡng một nhóm diễn viên của riêng mình thực sự là điều cần thiết.

Vì vậy, Ứng Đề cũng không tránh khỏi việc phải phỏng vấn những diễn viên mà Triệu Lượng tìm tới.

Dạo đó cô bận rộn lạ thường, thậm chí ngủ không đủ giấc. Thứ duy nhất khiến dây thần kinh căng thẳng của cô được thả lỏng chút ít chính là việc Lâu Hoài mỗi ngày đều đưa đón cô đi làm.

Đêm nay, vì buổi phỏng vấn trì hoãn một chút thời gian, khi cô và người của bộ phận marketing họp xong về bộ phim ngắn đề tài báo thù sắp lên sóng dịp lễ Quốc khánh, thì đã là chín giờ đêm.

Gần đây mọi người đều lên dây cót tinh thần chuẩn bị cho phim mới, bận rộn đến giờ này, Cao Phàm liền đề nghị cả nhóm cùng đi ăn khuya rồi hãy về.

Ứng Đề ôm tài liệu quay về văn phòng, Triệu Lượng đi theo vào, nói: “Muộn thế này rồi, lát nữa ăn xong anh đưa em về nhé?”

Ứng Đề đang cầm điện thoại gửi tin nhắn, nghe thấy câu này thì nói: “Không cần đâu, anh Triệu anh cũng bận rộn nhiều ngày rồi, ăn xong anh cũng về nghỉ ngơi sớm đi.”

“Không phiền đâu, em đừng lái xe nữa, lát nữa cứ ngồi xe anh, anh tiện đường đưa em về luôn.”

Ứng Đề định nói gì đó thì lúc này điện thoại reo.

Cô liếc nhìn một cái, một lúc sau mới bắt máy.

Triệu Lượng tưởng là người nhà cô gọi tới, không ngờ lại nghe thấy câu đầu tiên cô thốt ra là: “Anh đừng đợi tôi nữa, chúng tôi đi ăn liên hoan.”

Bên kia không biết đã nói gì, Ứng Đề nói: “Anh đến không hợp đâu, họ sẽ thấy không tự nhiên.”

Bên kia dường như vẫn đang kiên trì, Ứng Đề lại nói: “Anh muốn đợi cũng được, tôi không biết bao giờ mới kết thúc đâu.”

Nói xong Ứng Đề liền cúp máy.

Triệu Lượng suy ngẫm một hồi, hỏi: “Là người đó à?”

Ứng Đề không cần suy nghĩ, hỏi ngược lại: “Người nào?”

Rõ ràng là biết còn hỏi.

Triệu Lượng bĩu môi: “Cái người Lâu kia kìa, người gần đây theo đuổi em điên cuồng ấy.”

Ứng Đề “ồ” một tiếng, tâm tư không một chút gợn sóng, nói: “Sao thế?”

Triệu Lượng tức khắc nhíu mày: “Sao em lại bình thản thế, lúc này bị anh hỏi tới, chẳng lẽ em không nên biện minh một phen sao?”

“Biện minh cái gì?”

“Nói là anh ta không theo đuổi em, em cũng không muốn tiếp tục với anh ta ấy.”

Ứng Đề mỉm cười, nói: “Anh ấy đúng là đang theo đuổi em.”

Triệu Lượng chẳng hề ngạc nhiên trước câu trả lời này, liền nói: “Anh thấy em mềm lòng rồi đúng không? Dạo này anh thấy em với anh ta sớm tối có đôi có cặp, mặc dù trông em có vẻ dửng dưng, nhưng nếu thực sự ghét anh ta, anh ta còn có thể đưa đón em đi làm sao?”

Ứng Đề không phản bác.

Triệu Lượng lại nói: “Hai người định tái hợp à?” Hỏi xong cảm thấy có gì đó không đúng, thế là đổi cách hỏi: “Lần này anh ta nghiêm túc chứ? Kiểu nghiêm túc theo đuổi để hướng tới kết hôn, cùng nhau trải qua những ngày tháng bình thường ấy?”

Ứng Đề nói: “Em không biết.”

Không biết?

Triệu Lượng khịt mũi tỏ vẻ coi thường: “Anh thấy là em quá rõ thì có. Nhưng nếu em thực sự tha thứ cho anh ta, gương vỡ lại lành thì nhớ báo anh một tiếng.”

Ứng Đề hỏi: “Tại sao?”

Triệu Lượng nháy mắt: “Em ghét anh ta thì anh đứng về phía em, làm mặt lạnh với anh ta. Mà kể ra, người có thể làm mặt lạnh với Lâu Hoài không nhiều đâu, dù sao anh cũng được thơm lây từ em mà oai phong lẫm liệt trước mặt anh ta một phen. Nếu có ngày hai người làm hòa, anh mà không biết đường vẫn tiếp tục làm mặt lạnh với Lâu Hoài, ai biết được anh ta sẽ xử lý anh thế nào.”

Triệu Lượng vẫn nhớ rất rõ, năm đó Lâu Hoài đã từng muốn thay thế vị trí của anh ta bên cạnh Ứng Đề.

Ứng Đề nói: “Không cần lo lắng, anh ấy không động vào anh được đâu, trừ khi anh không muốn dẫn dắt em nữa.”

Triệu Lượng có chút cảm động, nói: “Chúng ta sóng gió bao nhiêu năm qua đều đã cùng nhau vượt qua, anh chắc chắn sẽ không chủ động rời bỏ em đâu, chỉ sợ em bị Lâu Hoài cho uống bùa mê thuốc lú rồi không cần anh nữa thôi.”

“…”

Đang nói chuyện, Cao Phàm gõ cửa bên ngoài, nói là xuất phát đi ăn thôi.

Hơn hai mươi người, công ty có ba chiếc xe thương mại, vừa vặn đủ chỗ. Cao Phàm vốn định để Ứng Đề ngồi chung xe mình, kết quả Ứng Đề nói: “Em ngồi xe khác qua đó.”

Cao Phàm không hiểu, tưởng cô muốn tự lái xe, liền nói: “Lát nữa chắc chắn phải uống rượu, em tự lái xe còn phải gọi tài xế lái thuê, chi bằng lát nữa bắt xe về cho tiện hơn.”

Lúc này Triệu Lượng thong thả bồi thêm một câu: “Người ta có người đưa đón rồi, anh lo lắng cái nỗi gì.”

Dứt lời, mọi người xung quanh đều nhìn về phía Ứng Đề, ai nấy mặt mày đều đầy vẻ hóng hớt, nhưng vì thân phận của Ứng Đề ở đó nên không ai dám hỏi.

Cao Phàm cũng không ngờ một chuyện nhỏ nhặt như vậy lại dẫn ra một chuyện khác. Nhưng dạo gần đây, cái tên Lâu Hoài xuất hiện tại Trục Tinh với tần suất đặc biệt cao, nhất là thời gian này Lâu Hoài còn thường xuyên đặt trà chiều cho họ, cũng nhờ hoa Lâu Hoài gửi mà văn phòng ngày nào cũng tràn ngập hoa tươi.

Ngẩn người một lát, anh ta nhìn Ứng Đề hỏi: “Vậy có để Lâu tổng cùng qua ăn liên hoan không?”

Ứng Đề suy nghĩ một chút, nói: “Anh ấy đến thì chúng ta ăn uống không tự nhiên đâu.”

Cao Phàm liền bảo: “Đâu có đâu có, cậu ta là thần tài lớn, chúng ta chào đón còn không kịp nữa là.” Nói đoạn anh ta nhìn sang những người khác “Đúng không, chúng ta đều rất chào đón Lâu tổng chứ nhỉ?”

Mọi người cười hưởng ứng.

Như vậy ngược lại khiến Ứng Đề có chút ngại ngùng, nhưng cô vẫn khá bình tĩnh, nói: “Vậy lát nữa gặp.”

Ba chiếc xe thương mại hướng về một quán ăn bình dân đã đặt trước mà đi.

Ứng Đề xoay người đi về phía bãi đỗ xe ở phía bên kia.

Lâu Hoài đã đợi ở đó từ lâu, thấy cô đến, anh bước về phía cô, thấy sau lưng cô không có ai, liền hỏi: “Em không ngồi xe của họ sao?”

Điển hình của việc biết rõ còn cố hỏi, Ứng Đề liền nói: “Vậy để tôi bảo họ đợi tôi một chút nhé?”

Lâu Hoài lập tức thu lại thái độ đùa giỡn, nói: “Anh rất vui vì em đã ở lại để anh đưa đi.”

Ứng Đề nhìn anh, có lẽ cũng bận rộn suốt cả một ngày, thần sắc anh hơi lộ vẻ mệt mỏi, ngay cả bộ vest và sơ mi vốn dĩ luôn chỉn chu không một nếp nhăn, giờ cũng đã có nếp gấp.

Nhưng rốt cuộc lời quan tâm vẫn không thốt ra khỏi miệng, Ứng Đề đi tới ghế sau, tay vừa chạm vào tay nắm cửa, cô suy nghĩ một chút rồi thu lại, chuyển sang nắm lấy tay nắm cửa ghế phụ kéo ra, sau đó cúi người ngồi vào.

Thời gian qua mặc dù cô mỗi ngày đều để anh đưa đón, nhưng lần nào cũng ngồi ghế sau, với tâm thế nếu anh đã muốn làm tài xế thì cô sẽ thành toàn cho anh.

Tối nay, lần đầu tiên cô chủ động chọn ngồi ghế phụ.

Lâu Hoài ngoài sự kinh ngạc, còn có một niềm vui khó tả.

Trong mắt anh, lựa chọn này của Ứng Đề giống như một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, thậm chí hơn thế nữa, cô coi như đã ngầm mặc định cho phép anh tiếp cận thêm một bước.

Không cần phải tiếp xúc theo kiểu lúc nào cũng giữ khoảng cách như thế này nữa.

Lồng ngực Lâu Hoài khẽ nóng lên.

Sau đêm đó, Ứng Đề mặc dù không từ chối anh nữa, ngược lại còn có chút dung túng, nhưng dung túng đến bước nào thì cô không hề có bất kỳ ám chỉ rõ ràng nào, Lâu Hoài cũng không dám hành động khinh suất.

Anh luôn khao khát được trở lại mối quan hệ thân mật khăng khít như ngày xưa với cô.

Ý nghĩ muốn ôm cô, muốn gần gũi với cô lúc nào cũng rục rịch trỗi dậy, tuy nhiên tất cả đều vụt tắt ngay khi chạm phải ánh mắt bình thản của Ứng Đề.

Cảm giác này chẳng khác nào đi trên dây, điều anh sợ nhất là chỉ cần sơ sảy một chút sẽ lại bị Ứng Đề cự tuyệt hoàn toàn. Vì vậy, anh chỉ có thể xuất hiện quanh cô, không dám có bất kỳ hành động nào vượt quá giới hạn.

Ứng Đề đã ngồi vào chỗ, thắt xong dây an toàn, thấy Lâu Hoài cứ đứng ngoài xe bất động, cô không khỏi nghi hoặc, đang định hỏi anh thì Lâu Hoài đã nhanh chân mở cửa ghế lái ngồi vào.

Thân hình anh cao lớn, khoang xe vốn không rộng, anh vừa ngồi vào càng làm không gian vốn dĩ đã chật chội trở nên nhỏ hẹp hơn.

Ứng Đề không nhìn anh, chọn cách xem điện thoại.

Trong nhóm chat công ty lúc này đang bàn tán sôi nổi, mọi người đều nói tối nay có nên chơi trò chơi nhỏ gì không, cũng có người nói ăn xong có nên đi tăng hai không.

Trong hàng loạt tin nhắn, Cao Phàm không quên tag tên Ứng Đề, nhớ đưa cả Lâu Hoài cùng qua.

Lúc xe khởi động, Ứng Đề trả lời tin nhắn này, sau đó cất điện thoại đi.

Quán ăn bình dân mà họ chọn là tiệm nổi tiếng nhất Bắc Thành, mặc dù nghe tên “quán ăn bình dân” thì không phải là nơi sang trọng gì, tuy nhiên đối với một buổi tụ tập sau đêm tăng ca mà nói, đó lại là một nơi không tồi. Những địa điểm tương đối bình dân không kén chọn khách hàng như thế này, càng dễ khiến người ta kéo gần khoảng cách với nhau hơn.

Khi xe đến nơi, dù đã hơn chín giờ đêm nhưng bãi đỗ xe bên ngoài tiệm đồ nướng vẫn chẳng còn mấy chỗ trống. Lâu Hoài đi vòng một vòng mới tìm được chỗ đỗ xe ở một góc khuất.

Dừng xe xong, anh nói: “Khi nào kết thúc thì gọi điện cho anh, anh đến đón em.”

Ứng Đề tháo dây an toàn, nghe vậy ngẩng đầu hỏi anh: “Lát nữa anh định đi đâu?”

Lâu Hoài cũng chẳng cần suy nghĩ, đáp: “Gần đây có quán mì, anh qua đó ăn tạm một bữa.”

Ăn tạm, cộng thêm giọng điệu anh lúc này, đúng chuẩn là đang “bán thảm”.

Nhưng Ứng Đề cũng không nói gì, cô mở cửa xuống xe. Lâu Hoài nhìn bóng lưng cô rời đi, lặng lẽ thở dài một tiếng, sau đó cũng xuống xe theo.

Gió đêm hơi se lạnh, hai người đi trên đường, suốt quãng đường không nói gì.

Hoặc là Lâu Hoài có rất nhiều điều muốn nói, nhưng trong không gian yên tĩnh, hiếm hoi lắm mới có dịp cùng đi chung một đoạn đường thế này, anh không muốn phá vỡ bầu không khí hài hòa khó có được ấy.

Chẳng mấy chốc đã đến lối vào chính của tiệm đồ nướng. Bên ngoài yên tĩnh, bên trong lại ồn ào náo nhiệt, tiếng động thỉnh thoảng vọng ra ngoài.

Lâu Hoài nhìn vào trong, dặn dò: “Đừng uống quá nhiều rượu.”

Ứng Đề “ừm” một tiếng.

Sau cuộc đối thoại ngắn ngủi, không ai trong hai người cử động.

Ứng Đề không bước lên bậc thang đi vào trong quán, còn Lâu Hoài cũng không rời đi trước.

Hai người cứ đứng đó như vậy.

Một lúc lâu sau, trong tiệm có người đi ra, là mấy người đàn ông cao lớn, cơ bản đều đã say khướt, chỉ có một hai người tỉnh táo đang giúp nhân viên dìu những người đàn ông say bí tỉ kia đi xuống bậc thềm.

Gần như là theo bản năng, Lâu Hoài nắm lấy khuỷu tay Ứng Đề, đưa cô sang một bên, sau đó chính anh đứng chắn trước mặt cô.

Đợi đám người nồng nặc mùi rượu và nói năng lộn xộn kia đi khuất, Lâu Hoài mới buông cô ra, đồng thời giãn ra một khoảng cách với cô, nói: “Đừng ngồi cùng bàn với đàn ông, đàn ông say rượu dễ nảy sinh ý nghĩ xấu.”

Bàn tay anh vừa mới nắm lấy cô lúc này đang buông thõng bên hông, Ứng Đề liếc nhìn một cái rồi lại ngẩng đầu nhìn anh. Mặc dù hai người đã giãn ra một khoảng cách, nhưng lúc này anh đứng trước mặt cô, che khuất ánh đèn chiếu tới từ phía sau, bóng hình anh bao trùm lấy cô.

Cùng với đó, thứ bao trùm lấy cô còn có sự để ý và quan tâm của anh.

Ứng Đề hỏi: “Lo lắng cho tôi à?”

Lâu Hoài “ừm” một tiếng, thẳng thắn thừa nhận: “Có chuyện gì thì gọi điện cho anh.”

Ứng Đề đáp một tiếng “được”, sau đó lách qua người anh, đi về phía con đường được đèn đường soi sáng, bước lên bậc thềm. Đi đến bậc thềm cao nhất, cô quay đầu nhìn lại, Lâu Hoài vẫn đứng nguyên tại chỗ, dường như có cảm ứng, hoặc là quá tình cờ, lúc này anh cũng đang nhìn về phía cô.

Bốn mắt nhìn nhau, im lặng một lát, Ứng Đề nói: “Thực sự không yên tâm như thế thì cùng vào đây đi.”

Dứt lời, chẳng đợi anh phản ứng, cô xoay người đi vào trong tiệm.

Phía sau im lặng vài giây, sau đó là tiếng bước chân hơi gấp gáp truyền tới.

Ứng Đề vừa bước vào tiệm chưa được hai bước, Lâu Hoài đã đến bên cạnh cô, anh đi nhanh nên lúc này hơi th* d*c.

Ứng Đề không chút dao động, cũng không nhìn về phía anh, ngược lại Lâu Hoài có chút không giữ được bình tĩnh, anh hỏi: “Là tạm thời ở lại, hay là có thể ở lại luôn?”

Cao Phàm đặt phòng bao riêng, ở trên tầng hai, gian phía trong cùng.

Ứng Đề bước lên bậc thang tầng hai, nghe thấy câu này, cô hỏi: “Bản thân anh nghĩ thế nào?”

Lâu Hoài nói: “Anh có thể có suy nghĩ của riêng mình sao?”

Ứng Đề cảm thấy buồn cười, may mà lúc này họ đã lên tới tầng hai. Tầng hai chia thành khu vực ăn uống công cộng và phòng bao. Ứng Đề nói: “Xưa nay anh vẫn luôn có những suy nghĩ riêng của mình cơ mà?”

Đang nói thì có một nhân viên phục vụ đi tới, Ứng Đề đọc số phòng bao, nhân viên chỉ tay về phía bên trái, Ứng Đề nói cảm ơn rồi đi về phía đó. Lâu Hoài đi theo, giọng nói lại nhẹ nhàng: “Trước mặt em, anh không dám có suy nghĩ riêng.”

Không dám? Cô thấy anh quá là dám ấy chứ.

Ứng Đề cũng không trả lời câu hỏi này của anh, chỉ nói: “Là họ bảo anh tham gia đấy, lát nữa ăn uống đừng để họ quá áp lực.”

Nói xong, cô đẩy cánh cửa phòng bao trước mặt ra.

Vì sự gia nhập của Lâu Hoài, không khí trong phòng bao lúc đầu có chút căng thẳng hoặc nói là gượng gạo.

Cũng may là đã biết trước sẽ có thêm một người, cộng thêm Cao Phàm là người biết khuấy động không khí, khi món ăn được dọn lên, mọi người mở lời trò chuyện, không khí nhất thời cũng trở nên hòa hợp.

Phòng bao này rất lớn, có tổng cộng ba bàn.

Mọi người ngồi xáo trộn ngẫu nhiên, phải uống rượu nên chỗ ngồi vẫn cố gắng tách những người uống được và không uống được ra, để tránh xảy ra tình trạng ép rượu trên bàn.

Bàn Ứng Đề ngồi mọi người đều không uống rượu nhiều, trực tiếp gọi vài chai nước ngọt.

Lâu Hoài thì ngồi cùng bàn với Cao Phàm, bàn đó là bàn uống hăng nhất. Ban đầu mọi người còn chưa cởi mở, kết quả Lâu Hoài lại là người nâng ly trước cảm ơn mọi người đã chào đón mình, sau đó uống cạn một hơi.

Tối nay ngay từ khi bước vào, trên mặt anh đã mang theo nụ cười nhàn nhạt, khác hẳn với hình ảnh nghiêm nghị thường ngày khi đến công ty bàn chuyện đầu tư hợp tác. Mọi người đều biết điều này đại khái là vì Ứng Đề, dù sao mấy tháng nay Lâu Hoài theo đuổi Ứng Đề như thế nào, ai nấy đều thấy rõ. Sự bình dị gần gũi của Lâu Hoài đã làm tan biến sự e dè ban đầu của mọi người đối với anh. Mấy đạo diễn và nhà sản xuất thậm chí còn nâng ly kính rượu anh, bày tỏ sự cảm ơn vì sự nhượng bộ của anh trong việc hợp tác phát sóng trên nền tảng trước đó. Nếu không, bộ phim đầu tiên họ quay sẽ không diễn ra thuận lợi như vậy.

Lâu Hoài mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại.

Ứng Đề không chú ý đến tình hình của hai bàn kia, họ liên hoan xưa nay không bày vẽ chuyện mời rượu, mọi người ăn uống vui vẻ mới là mấu chốt.

Đường Minh Minh bên cạnh lại khá căng thẳng, cô ấy ghé sát tai Ứng Đề nói: “Chị ơi, Lâu tổng chẳng phải nói là sẽ đưa chị về sao? Anh ấy uống nhiều như vậy, lát nữa không lái xe được rồi.”

Ứng Đề bèn trêu chọc: “Vậy lát nữa em đưa chị về nhé?”

Đường Minh Minh lắc đầu như trống bỏi: “Em nào dám tranh người với Lâu tổng.”

Ứng Đề quay đầu nhìn hai bàn phía sau, bàn của Lâu Hoài lấy anh làm trung tâm đã bắt đầu uống tới bến. Lâu Hoài tuy không hay uống rượu nhưng tửu lượng rất tốt, có người đã đỏ mặt tía tai rồi mà anh vẫn không hề biến sắc.

Có lẽ do ánh mắt cô dừng lại quá lâu, Lâu Hoài đột nhiên nhìn về phía cô.

Xung quanh mọi người đang ồn ào náo nhiệt, tiếng động vang lên không ngớt, còn họ thì lặng lẽ nhìn nhau.

Ứng Đề thu hồi ánh mắt trước, hỏi Đường Minh Minh: “Em là trợ lý của chị, em đưa chị về có gì không được sao?”

Đường Minh Minh hì hì cười một tiếng: “Bình thường em chắc chắn là cầu còn không được, tối nay thì không dám đâu.”

“Vậy là em định bỏ rơi chị à?”

“…”

Đường Minh Minh nghĩ, Ứng Đề cũng đâu có uống rượu đâu, sao lại nói sảng như người say thế này.

Đường Minh Minh cầu xin: “Chị ơi, chị đừng trêu em nữa.”

Ứng Đề cũng không đùa với cô ấy nữa, nói: “Lát nữa gọi mấy chiếc xe đi.”

Đường Minh Minh nói: “Em biết rồi, mười phút trước khi kết thúc em sẽ bắt đầu gọi.” Lại hỏi “Lâu tổng có cần không?”

Ứng Đề lắc đầu nói: “Không cần.”

“Vậy ai đưa anh ấy về?”

Ứng Đề không trả lời, nhưng đưa màn hình điện thoại cho cô ấy xem.

Hai phút trước, cô đã gửi một tin nhắn cho Dư Minh.

Còn Dư Minh này là ai, Đường Minh Minh không thể rõ hơn được nữa.

Đường Minh Minh không nhịn được mà hóng hớt: “Lúc nãy trên đường tới, anh Phàm còn bảo Trục Tinh của chúng ta sắp có ông chủ* rồi đấy.”

Ứng Đề vô cùng khó hiểu: “Ông chủ gì cơ?”

“Thì tương ứng với bà chủ* ấy ạ, chị là bà chủ, Lâu tổng chẳng phải là ông chủ sao?”

“…”

(*) Ông chủ: bản gốc tác giả dùng 老板公, lão bản công, dịch ra là chồng sếp, tương ứng với ông chủ là bà chủ*/老板娘/ là vợ sếp.

Ứng Đề quay đầu nhìn Cao Phàm một cái, lúc này anh ta đang nâng ly vỗ vai Lâu Hoài, cười híp mắt nói chuyện.

Cô thu hồi ánh mắt.

Đường Minh Minh bèn hỏi: “Lâu tổng sẽ là ông chủ nương của chúng ta chứ ạ?”

Ứng Đề nói: “Chẳng phải em định không kết hôn sao?”

“Đúng ạ, nhưng em thích xem người khác kết hôn mà, tự mình kết hôn thì có gì vui, xem người khác kết hôn mới thú vị.” Nói đoạn cô ấy lại cười hì hì ghé sát mặt Ứng Đề hỏi: “Chị ơi, vẫn là anh ấy chứ?”

Vẫn là anh ấy chứ?

Ứng Đề không trả lời, chỉ cầm lấy cái bát trước mặt Đường Minh Minh, múc cho cô ấy một bát canh dồi trường nấu lá hương thảo, nói: “Dạo này tăng ca mệt rồi, uống chút canh cho hạ hỏa đi.”

Đường Minh Minh nói: “Chị ơi, chị đang trốn tránh câu hỏi đấy.”

Ứng Đề vẫn mỉm cười không nói gì.

Buổi liên hoan kết thúc vào khoảng gần mười một giờ đêm.

Hai bàn uống được rượu, đa phần đã say khướt, ngay cả Lâu Hoài vốn có tửu lượng tốt lúc này cũng đã ngà ngà say.

Dư Minh đã đến nơi.

Vừa vào phòng bao thấy mọi người đều say không nhẹ, liền phối hợp với những người không uống rượu khác dìu những người này ra khỏi phòng bao, đưa lên những chiếc taxi đã chờ sẵn bên ngoài tầng một.

Đưa vài lượt, chẳng mấy chốc phòng bao dần không còn ai.

Dư Minh đưa Cao Phàm xong quay lại thì thấy sếp nhà mình đang gục trên bàn, áo vest và cà vạt đã cởi ra để sang một bên.

Anh ta đi tới trước mặt Ứng Đề, hỏi: “Tôi đưa Lâu tổng về đâu ạ?”

Ứng Đề nói: “Về nhà anh ấy.”

Dư Minh có chút khó xử: “Gần đây anh ấy đều ở bên phố Tây Đê số 1.”

Ứng Đề nói: “Vậy thì đưa anh ấy về phố Tây Đê số 1.”

Dư Minh vẫn khó xử: “Vậy tôi đưa hai người cùng về nhé?”

Ứng Đề liếc nhìn Lâu Hoài, hỏi: “Anh khiêng nổi anh ấy không?”

“Được chứ, cô xuống xe đợi trước nhé?”

Ứng Đề cũng không quá đắn đo, cô cầm lấy túi xách của mình, cuối cùng đi tới chỗ Lâu Hoài, cầm lấy bộ vest và cà vạt anh để sang một bên, bước ra khỏi phòng bao.

Ứng Đề đợi ở bãi đỗ xe khoảng năm phút, đón lấy cơn gió đêm và bóng tối đậm đặc, Dư Minh dìu Lâu Hoài từ bậc thềm đi xuống hướng về phía này.

Dư Minh mở khóa xe, đỡ Lâu Hoài ngồi vào ghế sau, sau đó hỏi Ứng Đề: “Cô Ứng, Lâu tổng say rồi, cô ngồi ghế sau giúp đỡ trông chừng một chút nhé?”

Ứng Đề gật đầu.

Lâu Hoài say thật, nhưng may mà say rất yên tĩnh.

Chưa đầy hai mươi phút, xe chạy suốt quãng đường thông thoáng vào cổng phố Tây Đê số 1.

Đợi xe dừng hẳn trong hầm, Dư Minh lại dìu Lâu Hoài lên lầu.

Ứng Đề ở tầng 13, nhưng Dư Minh không ấn nút đó, anh ta cũng không để Ứng Đề ấn, anh ta ấn con số 14 rồi nói với Ứng Đề: “Cô Ứng, thực sự xin lỗi, tối nay nhà tôi có chút việc, lát nữa phải vội về ngay, lát nữa phiền cô giúp đỡ chăm sóc Lâu tổng nhé?”

Ứng Đề vắt bộ vest lên khuỷu tay, tay kia cầm túi xách, cứ thế bình thản nhìn anh ta, giống như muốn nhìn thấu tận tâm can anh ta vậy.

Dư Minh đành phải kiên trì nói: “Tối nay thực sự làm phiền cô quá.”

Ứng Đề không trả lời, nhưng từ đầu đến cuối đúng là cô không hề ấn nút tầng 13.

Một lúc sau, thang máy đến tầng 14.

Dư Minh vì phải dìu một người to lớn thế này nên khó lòng rảnh tay ra mở cửa, Ứng Đề lấy chìa khóa từ tay anh ta rồi mở cửa phòng.

Căn hộ này thực sự nhỏ, đi vài bước đã đến phòng ngủ.

Dư Minh đặt Lâu Hoài lên giường, định giúp anh chỉnh lại tư thế, Ứng Đề nói: “Để anh ấy tựa vào đầu giường một lát.”

Dư Minh làm theo, định đi cởi giày cho Lâu Hoài thì Ứng Đề lại gọi anh ta lại, nói: “Nhà không phải có việc sao? Anh về trước đi.”

Dư Minh nhìn Lâu Hoài đang bất tỉnh nhân sự, có chút ngần ngại.

Ứng Đề đành nói: “Tôi trông anh ấy, anh cứ lo việc của mình đi.”

Dư Minh rời đi.

Ứng Đề đặt bộ vest và túi xách lên cái bàn nhỏ bên cạnh, khoanh tay nhìn Lâu Hoài một lúc rồi rời khỏi phòng ngủ bước vào phòng tắm.

Phòng tắm nằm ngay cạnh phòng ngủ.

So với phòng ngủ còn tạm coi là rộng, thì phòng tắm này thực sự quá chật hẹp.

Ứng Đề lần đầu tiên bước vào đây, không khỏi nhớ lại lời Ứng Từ nói. Lúc đó cô còn chưa có cảm giác gì nhiều, khi đứng trong phòng vtắm chật hẹp đến mức khó lòng xoay xở này, cô nghĩ, để Lâu Hoài ở bên này vài tháng đúng là đã làm khó anh rồi.

Có lẽ sống đến chừng này tuổi, đây là lần đầu tiên anh dùng một phòng tắm nhỏ như thế này chăng.

Cô xả nước nóng, lấy chiếc khăn treo trên tường, nhúng qua nước, vắt khô một nửa rồi đi sang phòng ngủ bên cạnh.

Lúc này Lâu Hoài đang xoa trán, có lẽ là khó chịu lắm, anh đã cởi ba chiếc cúc áo sơ mi, xương quai xanh dưới cổ áo sơ mi ẩn hiện.

Ứng Đề dời tầm mắt, đi tới trước mặt anh, đưa khăn ra nói: “Lau một chút đi.”

Lâu Hoài bỏ tay ra, thấy là cô, anh vẫn còn chút không dám tin. Anh nhắm mắt một lát rồi mở ra, thấy vẫn là cô, anh đưa tay ra nhận lấy chiếc khăn trong tay cô. Nhưng không chỉ đơn giản là lấy khăn, đồng thời anh còn nắm lấy tay cô.

Ứng Đề hỏi: “Tỉnh rượu rồi à?”

Lâu Hoài lắc đầu nói: “Đầu hơi đau, nhưng anh sẽ không làm bậy đâu.”

Ứng Đề nhìn bàn tay đang bị anh nắm lấy, chẳng hề tin những lời anh nói lúc này.

Lâu Hoài nói: “Anh chỉ là đã quá lâu không được nắm tay em như thế này, để anh nắm một lát đi.”

Nói đoạn anh lại siết chặt tay cô hơn một chút.

Ứng Đề lúc thấy nóng, lúc thấy lạnh.

Nguồn nhiệt đến từ bàn tay của Lâu Hoài, còn hơi lạnh thì đến từ chiếc khăn kia.

Một lúc lâu sau, Lâu Hoài vẫn không có ý định buông ra.

Ứng Đề nhắc nhở anh: “Tôi phải về rồi.”

Lâu Hoài nói: “Muộn thế này rồi, em về sẽ làm ồn đến họ, tối nay ở lại đây đi, anh ngủ ở phòng khách.”

Nói rồi anh buông tay cô ra, chống tay xuống giường định đứng dậy, nhưng đầu thực sự choáng váng dữ dội, anh lảo đảo một cái suýt chút nữa ngã nhào. Ứng Đề gần như theo bản năng đưa tay ra đỡ lấy anh.

Rất nhanh cô đã hối hận.

Lâu Hoài tuy đã đứng vững nhưng dường như cũng dựa dẫm vào cô luôn.

Anh thậm chí còn nói: “Ứng Đề, dìu anh vào phòng tắm được không?”

Có lẽ là say thật rồi, giọng anh nghẹn lại, nghe còn có chút khẩn cầu.

Ứng Đề nghĩ, đừng lý luận với một người say.

Cô dìu anh vào phòng tắm.

Phòng tắm thực sự rất nhỏ, một người đứng thì vẫn còn thoải mái, hai người đứng thì không gian trở nên chật chội hẳn.

Khiến Ứng Đề có cảm giác như lúc ngồi trong xe vài tiếng trước.

Nhưng xe dù sao cũng rộng, phòng tắm này lại hẹp, cô mới đặt một chân vào đã dừng lại, không bước thêm nữa.

Lâu Hoài dường như cũng nhận thức được vấn đề này, anh không cố ý làm phiền cô thêm, tự mình đứng trước bồn rửa mặt, đầu óc quay cuồng, anh dùng hai tay chống lên bồn rửa mặt đứng một lát, đợi đến khi đầu không còn quá nặng nề nữa, anh mới cúi người vặn vòi nước, vốc một vốc nước lên mặt.

Tiếng nước chảy róc rách trong đêm tĩnh mịch nghe rõ mồn một.

Lâu Hoài không biết đã vốc bao nhiêu nước lên mặt, khi dừng lại, tóc mai trước trán anh đều đã ướt đẫm.

Ứng Đề đưa khăn cho anh, anh lau mặt, đôi mắt so với sự đục ngầu vừa nãy rốt cuộc đã tỉnh táo hơn không ít.

Lần này anh tự đi về phòng ngủ.

Ứng Đề rót một ly nước, khi bước vào anh đã đổ gục xuống giường, giày trên chân đã bị đá sang một bên.

Trông thế này đúng là đã say mèm rồi.

Ứng Đề đi tới bên giường, đặt ly nước lên tủ, sau đó cúi đầu nhìn anh.

Anh nhắm mắt, đôi lông mày khẽ nhíu lại, dường như đang phiền muộn vì chuyện gì đó.

Ứng Đề không khỏi nghĩ đến những chuyện đã xảy ra với nhà họ Lâu trong hơn một năm qua.

Dù không có những lời Lâu Như Nguyện nói ngày hôm đó, cô cũng đã nghe loáng thoáng về chuyện của nhà họ Lâu. Dù sao Lâu Hoài cũng gây ra động tĩnh lớn như vậy, rõ ràng là muốn làm cho nhà họ Lâu sụp đổ, tin tức trên thị trường hay tin vỉa hè đếm không xuể, thi thoảng cô cũng đọc được. Thêm vào đó, Chu Nhiễm trước đây đã mua cổ phiếu của nhà họ Lâu, lúc này thấy Lâu Hoài làm vậy cũng đã tìm Ứng Đề than vãn mấy lần.

Nhà họ Lâu to lớn như vậy, nếu thực sự muốn đánh sập, e rằng với thủ đoạn của Lâu Hoài thì không quá phiền phức. Dù sao chính anh cũng xuất thân từ ngành đầu tư, việc chỉnh đốn một công ty như thế nào thì không ai rõ hơn anh.

Nhưng anh rõ ràng không muốn làm sụp đổ nhà họ Lâu ngay lập tức, mà muốn từ từ giày vò, để nó duy trì một tia hy vọng sống sót, việc này thì phiền phức hơn nhiều.

Ứng Đề nhìn chằm chằm anh một hồi lâu, lúc này mới giúp anh điều chỉnh tư thế ngủ. Khi cô chỉnh xong định lấy chăn đắp cho anh thì Lâu Hoài đột nhiên mở mắt.

Bốn mắt nhìn nhau, im lặng vài giây, Ứng Đề định đứng dậy thì Lâu Hoài đã nhanh hơn cô một bước, nắm lấy tay cô kéo mạnh về phía mình. Lực của anh thực sự rất lớn, Ứng Đề ngã nhào lên người anh, có thể cảm nhận rõ anh hít hà một hơi, nhưng đồng thời có một bàn tay đặt lên eo cô rồi ấn xuống.

Ứng Đề buộc phải nằm áp lên người Lâu Hoài.

Trong phút chốc không ai nói lời nào.

Lúc này động tĩnh duy nhất chính là nhịp tim và tiếng thở của mỗi người.

Một lúc lâu sau, Ứng Đề nói: “Buông tôi ra.”

Lâu Hoài không buông mà hỏi: “Hài lòng với biểu hiện tối nay của anh chứ?”

Ứng Đề im lặng.

Lâu Hoài hỏi: “Họ rất chào đón anh, cũng rất thích anh.” Nói đoạn anh lại hỏi “Ứng Ứng, còn em? Em còn thích anh không?”

Ứng Đề không nói gì nhưng hàng mi run rẩy.

Bởi vì tiếng gọi “Ứng Ứng” kia.

Lâu Hoài ấn vào eo cô như muốn khảm cô vào cơ thể mình, anh nói: “Anh rất thích em, bao nhiêu năm qua anh vẫn giống như lần đầu tiên nhìn thấy em năm ấy, thích em vô cùng.”

Bàn tay Ứng Đề đang đặt bên hông anh đột ngột siết chặt.

Lúc này Lâu Hoài lại hỏi: “Ứng Ứng, anh có thể hôn em không?”

Ứng Đề không nói gì.

Lâu Hoài lại hỏi: “Không được sao?”

Dứt lời, một nụ hôn đặt lên môi anh, cùng lúc đó thứ rơi xuống còn có nước mắt.

Đó là một nụ hôn như thế nào?

Đại não Lâu Hoài nhất thời có chút mông lung.

Tối nay anh thực sự đã uống rất nhiều rượu, nhưng nếu nói là say đến mức bất tỉnh nhân sự thì cũng chưa đến mức đó.

Chỉ là đầu thực sự nặng, và vào lúc này anh thực sự cũng không thể quá tỉnh táo được. Quá tỉnh táo thì khó lòng mà giữ chân được người nào đó.

Thực tế đã chứng minh lựa chọn của anh là đúng.

Ứng Đề đã ở lại, không trực tiếp bỏ mặc anh mà về nhà.

Và anh cũng không thực sự muốn hôn cô, anh muốn kiểm chứng một vài thứ hơn.

Tối nay anh được phép tham gia buổi liên hoan của công ty cô, liệu có phải đồng nghĩa với việc cô đã cho phép anh tiến thêm một bước lớn để làm những việc khác hay không?

Anh đã từng nghĩ đến việc bị từ chối, nghĩ đến việc bị Ứng Đề mắng là đồ lưu manh, duy chỉ chưa từng nghĩ rằng cô sẽ hôn anh.

Và lại càng không nghĩ tới, đây là một nụ hôn đẫm nước mắt.

Từng giọt lệ rơi xuống giống như từng đốm lửa nóng bỏng thiêu đốt anh.

Năm đó anh đưa cô đi là muốn mang đến cho cô một khả năng khác cho cuộc đời, nhưng rốt cuộc người làm tổn thương cô sâu sắc nhất lại chính là anh.

Đối với Ứng Đề mà nói, một khắc thiên đường, một khắc địa ngục cũng chỉ đến thế mà thôi.

Ứng Đề khẽ chạm lên môi anh, sau đó rời môi ra, mặt áp lên vai anh. Chẳng mấy chốc, Lâu Hoài cảm nhận được một luồng khí nóng ẩm ướt truyền tới vai.

Ứng Đề vẫn đang khóc, sau nụ hôn chạm nhẹ vừa rồi.

Lâu Hoài đưa tay nâng mặt cô lên.

Nước mắt cô giàn giụa, vẻ mặt mông lung pha lẫn chút phiền muộn.

Lâu Hoài dùng đầu ngón tay lau đi những giọt lệ đó, chỉ là càng lau càng nhiều, anh dứt khoát ôm lấy eo cô kéo xuống rồi hôn lấy cô.

Ban đầu là hôn đi những giọt nước mắt trên mặt cô, chẳng biết từ lúc nào bước nào đã bắt đầu sai lệch, anh chuyển sang hôn lên môi cô.

Anh vừa hôn vừa nói.

“Ứng Ứng, chúng ta quay lại như xưa có được không? Lần này chúng ta sẽ sống cuộc đời mà em mong muốn, chúng ta cùng nhau xây dựng một gia đình. Sau này chúng ta sẽ có con cái, gia đình này sẽ ngày càng trọn vẹn hơn. Sự ấm áp mà em muốn, một gia đình trọn vẹn mà em muốn, chúng ta hãy cùng nhau nỗ lực.”

Lâu Hoài hôn lên cánh môi cô, nhẹ nhàng và tinh tế, cẩn trọng như thể đang nâng niu bảo vật hiếm có nhất thế gian.

Trong đêm tĩnh mịch, toàn là những khao khát sâu thẳm nhất trong lòng anh.

“Ứng Ứng, có được không?”