Hoàng Lương Tam Mộng

Chương 3



Là một trữ quân, hắn nói lời này thật sự có chút vượt quá phận.

 

Túc Vương tiếp lời:

 

“Hoàng huynh thế mà còn bận tâm đến hôn sự của Thẩm đại tiểu thư, chẳng lẽ……”

 

Ta tiếp lời, yêu kiều cười nói: “Chẳng lẽ Thái t.ử điện hạ và Lâm tiểu thư đã sớm kết duyên, nên mới tức giận vì ta và Túc Vương muốn giành trước một bước sao?”

 

Hoàng hậu nương nương cười càng thêm sảng khoái.

 

Dưới gối bà chỉ có một nhi t.ử là Túc Vương.

 

Có thân phận đích xuất, nhưng không chiếm chữ ‘trưởng’.

 

Cưới ta vào cửa, chính là thu hết miệng lưỡi ngôn quan thiên hạ vào trong tay.

 

Như vậy khi đối kháng với Thái t.ử, sẽ có thêm ba phần trợ lực.

 

Mà Lâm Thư Nguyệt, chẳng qua chỉ là thứ nữ của một thị lang nho nhỏ.

 

Đừng nói đến trợ lực, ngay cả của hồi môn cũng chỉ có mấy rương vàng bạc.

 

Đây chẳng phải là đang khiến Thái t.ử và Tào Quý phi thêm khó chịu sao?

 

Hoàng hậu nương nương nâng chén rượu chúc mừng:

 

“Xem ra, hôm nay không chỉ là đại hỷ mừng vạn thọ của bệ hạ, mà còn là đại hỷ trong đời của hai đứa trẻ.”

 

Long nhan đại duyệt

 

Bất chấp sắc mặt xanh đen của Lý Cảnh Hành và Tào Quý phi.

 

Ngay tại chỗ ban xuống hai mối hôn sự.

 

05

 

Trong phủ Túc vương.

 

Hắn như một con hồ ly già mưu sâu kế hiểm, nhìn chằm chằm ta hồi lâu.

 

“Không biết vì sao Thẩm cô nương lại đột nhiên muốn gả cho bổn vương, theo bổn vương được biết, Thẩm cô nương và Thái t.ử ở riêng với nhau vốn thân thiết lắm mà.”

 

Ta ung dung nhấp một ngụm trà.

 

“Nếu ta nói, hôm kia ta vừa biết được Thái t.ử và Lâm tiểu thư đã tự định chung thân thì sao?”

 

Thanh mai trúc mã t.h.ả.m thương bị phản bội, trước trận trở giáo, hợp tình hợp lý.

 

Tình riêng nam nữ, là thứ dễ khiến người ta buông lỏng đề phòng nhất.

 

Quả nhiên.

 

Túc vương tin đến tám phần.

 

Trên mặt hắn thêm mấy phần chắc chắn:

 

“Thẩm gia các người giúp ta bước lên đế vị, sau khi ta đăng cơ, nhất định sẽ lập nàng làm hậu, tuyệt không phụ đại ân của Thẩm gia.”

 

Ta hài lòng gật đầu:

 

“Ta chỉ cần bảo vệ tính mạng người Thẩm gia, còn ngày sau Túc vương sủng ái ai, yêu thương ai, ta đều sẽ không ghen tuông đố kỵ.”

 

Thật ra khi Lý Cảnh Hành đăng cơ, lập ta làm hậu, nếu hắn đề nghị đón nữ nhi Lâm gia vào cung, phong làm Quý phi.

 

Ta tuyệt đối sẽ không nói một chữ ‘không’.

 

Ở Thẩm gia nhiều năm, tai nghe mắt thấy không ít chuyện hậu trạch, ta hiểu rất rõ nam nhân không thể nào chỉ yêu một người.

 

Mà ta, cũng sẽ không ngây thơ đến mức mong cầu chủ nhân thiên hạ vì ta mà bỏ trống hậu cung.

 

Chỉ cần cho ta thể diện và tôn nghiêm ta nên có.

 

Ta có thể trở thành một hiền hậu rộng lượng.

 

Nhớ đến giấc mộng Hoàng Lương hoang đường kia.

 

Đoan vương vì ta bỏ trống hậu cung, một đời một kiếp một đôi người.

 

Buồn cười biết bao.

 

Ta vậy mà lại bị một giấc mộng đẹp đầy rẫy sơ hở như thế lừa dối cả đời.

 

Túc vương rất kinh ngạc vì ta lại thẳng thắn đến vậy.

 

Hắn im lặng rất lâu, mới nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Thu Miên, nàng yên tâm, nếu ta đăng cơ, trong hậu cung rộng lớn này, không ai có thể vượt qua nàng.”

 

Như vậy.

 

Đã đủ rồi.

 

06

 

Trên đường trở về Thẩm phủ.

 

Ta bị thái giám trong cung phái tới chặn lại.

 

Hắn cười ngoài mặt mà không cười trong lòng, đón ta vào cung.

 

Đưa thẳng đến Vị Ương cung của Tào Quý phi.

 

Không hổ là sủng phi.

 

Từng món đồ trong Vị Ương cung đều vượt xa quy chế trong cung của hoàng hậu.

 

Thậm chí còn khiến bệ hạ cam tâm tình nguyện truyền hoàng vị cho nhi t.ử của bà ta.

 

Tào Quý phi không vội tiếp kiến ta.

 

Trước tiên phơi ta ngoài nắng suốt nửa canh giờ.

 

Sự giày vò như thế, lại khiến lòng ta càng thêm yên ổn.

 

Trong giấc mộng Hoàng Lương, Tào Quý phi tinh ranh, có thủ đoạn, lại biến thành kẻ ngu xuẩn không chịu nổi.

 

Biết ta gả cho Đoan vương, cách bà ta tức giận đến mất lý trí muốn lấy mạng ta, lại là ngốc nghếch bưng một bát thạch tín đến cho ta.

 

Một nữ nhân đã tranh đấu c.h.é.m g.i.ế.c trong hậu cung mấy chục năm, sao có thể dùng thủ đoạn nực cười như vậy?

 

Nắng gắt khiến đầu óc ta choáng váng.

 

Nhưng lại khiến ta càng chắc chắn, đời này là thật.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Cung nữ gọi ta vào điện.

 

Tào Quý phi ngồi cao trên chủ vị, thổi nhẹ lớp bọt nổi trên chén trà trước mặt.

 

Giọng nói đầy áp bức:

 

“Thẩm tiểu thư lại dám trước mặt mọi người cự hôn, sao vậy, chẳng lẽ là chê Hành nhi không xứng với ngươi?”

 

Móng tay đỏ như m.á.u gõ lên thành chén.

 

Hệt như m.á.u tươi chảy ra từ vô số t.h.i t.h.ể trong Thẩm phủ.

 

Ta thu lại nỗi hận nơi đáy mắt.

 

Sợ hãi quỳ xuống:

 

“Nương nương, thần nữ dung mạo tầm thường, sao dám chê bai Thái t.ử điện hạ, chỉ vì hôm kia… hôm kia thần nữ tình cờ gặp Lâm tiểu thư, nàng… nàng nói trong lòng Thái t.ử chỉ có một mình nàng, bảo thần nữ chớ lấy tình nghĩa thanh mai trúc mã mà xin ban hôn, tránh chọc giận Thái t.ử điện hạ.”

 

Hôm kia ta quả thật đã gặp Lâm Thư Nguyệt một lần.

 

Nhưng nàng ta chỉ dương dương đắc ý cướp đi cây trâm ta đã chọn.

 

Nàng ta không tính là ngu xuẩn, trước khi mọi chuyện bụi trần lắng xuống, sẽ không đi khắp nơi rêu rao.

 

Nhưng khi ấy lúc tranh đoạt cây trâm, chỉ có hai người chúng ta.

 

Nàng ta đã nói gì, không thể nào tra chứng.

 

Chiêu họa thủy đông dẫn này, thành công khiến sắc mặt Tào Quý phi sa sầm, vỗ án đứng dậy:

 

“Nhìn xem con hồ ly tinh mà con thích đi, còn chưa gả vào Đông cung, đã ồn ào đến mức cả thành đều biết.”

 

Lý Cảnh Hành chột dạ cúi đầu.

 

Sau đó lại ngẩng mắt, đáy mắt đầy đau khổ:

 

“Thu Miên, nàng biết ta đối với nàng là một mảnh chân tâm, ta và vị Lâm tiểu thư kia, chẳng qua chỉ là gặp dịp thì chơi mà thôi.”

 

Không phải.

 

Đối với ta, ngươi mới là gặp dịp thì chơi, tham đồ thế lực Thẩm gia sau lưng ta.

 

Đối với vị Lâm tiểu thư kia, mới là thật lòng yêu thích.

 

Thánh chỉ đã ban, không còn khả năng xoay chuyển.