Tào Quý phi nghiến nát một hàm răng bạc.
Cuối cùng vẫn không có cách nào.
Sau cùng.
Ta trở thành Túc vương phi.
Còn Lâm Thư Nguyệt, được khiêng vào Đông cung, trở thành của Thái t.ử—
Thị thiếp.
07
Nghe nói ngày thành thân, Lâm Thư Nguyệt lại khóc lóc ầm ĩ.
Ngay cả Lý Cảnh Hành cũng không dỗ dành được, cuối cùng hắn cũng nổi giận theo, mắng một câu:
“Đây là ý của mẫu phi, ta thì có cách nào?”
Một trận náo kịch, cuối cùng cũng hạ màn.
Giang Nam truyền đến tin thủy hoạn.
Túc vương muốn xin chỉ đi trước, ta ngăn hắn lại.
“Vương gia muốn lập công, nhưng tuyệt đối không thể là lúc này.”
Túc vương không hiểu.
Kiếp trước Lý Cảnh Hành đã đến Giang Nam.
Quan viên địa phương đã sớm tham ô sạch bạc, xây nên một con đê lung lay sắp đổ.
Khi Thái t.ử chạy tới, con đê vẫn chưa sập.
Nhưng mưa lớn không ngừng.
Ngày thứ năm sau khi Thái t.ử đến, con đê bị nước lũ phá vỡ, lưu dân thương vong vô số.
Bệ hạ nổi giận, hạ lệnh Thái t.ử hồi kinh, quở trách hắn ngay cả chút việc nhỏ này cũng làm không xong.
Nếu không phải huynh trưởng ta đến Giang Nam lôi ra đám quan lại tham ô kia, e rằng ngôi vị Thái t.ử đã lung lay.
Ta không thể nói ra chuyện kiếp trước, chỉ có thể kín đáo nói với Túc vương:
“Con đê đã không giữ nổi nữa, chỉ còn ba ngày nữa là sập, vương gia có chạy đến tu sửa cũng không kịp.”
“Chi bằng đợi sau khi con đê bị nước lũ cuốn sập, vương gia vào cung xin chỉ bệ hạ đến Giang Nam, nhà ngoại tổ của ta ở Thái Thương đã chuẩn bị sẵn lương thực cứu tế, đủ để vương gia cứu dân.”
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Túc vương chọn án binh bất động.
Quả nhiên.
Không lâu sau, tấu chương từ Giang Nam liên tiếp bay đến ngự án của bệ hạ.
Ngày Thái t.ử chật vật hồi kinh.
Cũng chính là ngày Túc vương phong quang rời kinh.
08
Lần này phụ thân và huynh trưởng không đứng ra xoay xở.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Thậm chí họ còn theo ám chỉ của ta, gom hết lưu dân gần kinh thành tụ tập ngoài thành.
Ngụy trang thành dân đói chạy nạn vì thủy tai.
Dưới chân thiên t.ử, dân đói khắp nơi, sao có thể không khiến đế vương nổi giận?
Lý Cảnh Hành không chỉ bị mắng đến m.á.u ch.ó đầy đầu.
Bệ hạ giận quá, còn mắng thêm một câu:
“Trẫm thấy Túc vương giỏi hơn ngươi rất nhiều.”
“Mấy năm nay, là trẫm quá nuông chiều Tào Quý phi rồi.”
“Lập trưởng hay lập đích, trẫm nên suy nghĩ cho kỹ!”
Tuy không hề có bất cứ ý định phế Thái t.ử nào.
Nhưng ý tứ truyền ra trong lời nói ấy.
Lại khiến phe Hoàng hậu một lần nữa động tâm tư.
Âm thầm bôn ba lôi kéo lòng người.
Một bên nắm trong tay trưởng t.ử, một bên giữ lấy đích t.ử, tranh đấu giữa hai phe, một mất một còn.
Tháng thứ hai sau khi Túc vương đến Giang Nam, hắn sai người gửi về một phong thư.
Bên trên có một hàng chữ:
【Mọi sự đều ổn, phu nhân chớ lo.】
Ta hoàn toàn yên lòng.
Dẫn theo Xuân Nha đến chùa Giác Nghiệp bái Phật.
Cầu xin thần Phật phù hộ, để đời này sau khi trọng sinh, ta có thể được như ý nguyện.
Khiến những hung thủ từng hại Thẩm gia, phải nợ m.á.u trả bằng m.á.u.
Quỳ trên bồ đoàn mềm mại, ta lẩm nhẩm khấn cầu.
Ống thẻ lắc động, một quẻ thượng thượng rơi ra.
Xuân Nha mỉm cười nhặt lên, đưa vào tay ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Điều phu nhân cầu xin, nhất định sẽ thành.”
Ta mỉm cười đứng dậy, thay Túc vương quyên một ngọn đèn Trường Minh.
Ngọn đèn Trường Minh khắc hoa văn hoa sen chậm rãi được thắp sáng.
Ngọn lửa màu xanh lục nhảy múa trong đèn.
Xuân Nha ghé sát lại nhìn, không khỏi tấm tắc lấy làm lạ.
“Phu nhân, ngọn lửa trong đèn này đẹp thật đấy, đỏ rực lên, giống như một hạt đậu nhỏ, vậy mà thế nào cũng không tắt.”
Nỗi kinh hoàng trong chớp mắt xâm chiếm toàn bộ lý trí của ta.
Sau lưng thấm ra một tầng mồ hôi lạnh.
Tất cả bình tĩnh tự chủ từ sau khi trọng sinh, trong khoảnh khắc ấy sụp đổ tan tành.
Tượng Bồ Tát trang nghiêm túc mục cũng thoắt chốc trở nên mặt mày dữ tợn.
Ta nắm lấy tay Xuân Nha, run giọng hỏi:
“Ngươi nói, ngọn nến này có màu gì?”
09
Xuân Nha cẩn thận nhìn kỹ ngọn đèn Trường Minh.
“Phu nhân, ánh nến này là màu cam mà.”
Tay ta càng run dữ dội hơn.
Gần như sắp không cầm vững ngọn đèn Trường Minh.
Trong giấc mộng Hoàng Lương kiếp trước, ta cũng từng nghi hoặc vì sao mình không cảm nhận được đau đớn.
Nhưng ngay cả chuyện trọng sinh hoang đường khó tin như vậy cũng đã xảy ra.
Vậy thì không cảm nhận được đau đớn, cũng chẳng tính là chuyện quá mức ly kỳ.
Sau khi giấc mộng Hoàng Lương tỉnh lại.
Ta mới biết.
Sở dĩ ta không cảm nhận được đau đớn.
Là vì việc dệt nên giấc mộng Hoàng Lương quá tiêu hao thọ mệnh và tinh lực.
Lão đạo kia dù cố gắng dệt nên một giấc mộng đẹp đến đâu.
Trăm kín vẫn có một hở, rốt cuộc vẫn còn rất nhiều sơ hở.
Xuân Nha hơi lo lắng:
“Phu nhân, người sao vậy?”
Ta khô khốc nuốt một ngụm nước bọt.
Nâng ngọn đèn Trường Minh lên.
Vừa định nói gì đó.
Lại kinh hãi phát hiện.
Bên trong đèn Trường Minh, ánh nến đã biến thành màu cam.
Không hề có điềm báo.
Tựa như sắc xanh lập lòe vừa rồi chỉ là ảo giác của ta.
Ta đưa ngọn đèn Trường Minh lên trước mắt.
Là màu cam.
Lớn bằng hạt đậu.
Ta bước ra khỏi chùa Giác Nghiệp.
Ánh mặt trời chiếu lên người, ấm áp dễ chịu.
Một hoa một cỏ, một cây một lá.
Chân thật đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Sao có thể là giấc mộng giả dối được?
Xuân Nha an ủi ta:
“Có lẽ phu nhân vừa rồi nhìn nhầm thôi, ánh mặt trời rọi vào đại điện, nhất thời hoa mắt nhìn sai màu ngọn lửa trong đèn Trường Minh cũng là chuyện thường.”
Ta xác nhận đi xác nhận lại màu sắc ngọn lửa.
Không nghi ngờ gì nữa, là màu cam.
Ráng chiều còn sót lại.
Đại điện phủ sắc vàng.
Có lẽ, ta thật sự đã nhìn nhầm rồi.
10
Ngày Túc vương hồi kinh, bách tính đứng kín hai bên đường nghênh đón.
Nhờ công trị thủy.
Hắn nhận được sự ủng hộ của rất nhiều đại thần trong triều.