Ta ở nơi nhân gian và yêu giới giao thoa mở một tòa khách điếm.
Hắn vừa mới bước chân vào cửa, ta liền nhận ra ngay, đây là một vị Phật t.ử có tu vi cực cao.
"Đại sư, ngài muốn nghỉ chân hay là trú lại lâu ngày đây?"
Ta nhảy xuống khỏi mặt bàn, đôi tay chống cằm, hướng về phía vị hòa thượng tuấn tú lãnh đạm kia mà tung ra một cái mị nhãn đầy tình tứ.
Ta vốn là một con yêu quái, nhưng chẳng bao giờ làm chuyện mưu tài hại mệnh, ngày thường chỉ thu mấy đồng tiền lẻ, giúp người ta làm chút việc vặt vãnh qua ngày.
Tháng trước, ta nhận được một đơn hàng lớn.
Có kẻ lấy một viên yêu đan làm tiền đặt cọc, mua chuộc ta đi quyến rũ một người.
Yêu đan chính là thứ tốt trên trời khó tìm, dưới đất khó thấy, đối với việc tu luyện của yêu tộc chúng ta có ích lợi vô cùng.
Ta nhất thời đầu óc nóng lên liền gật đầu đáp ứng.
Cứ ngỡ Hòe Dao ta thân mềm dáng uyển, dung mạo minh diễm động lòng người, năm đó khoác lên mình bộ váy thạch lựu đi khắp phố phường đã từng khiến vô số nam nhân phải điên đảo thần hồn.
Chuyện đi quyến rũ một người nam nhân thì có gì khó khăn đâu?
Thế nhưng, ta vạn lần không ngờ tới người này lại chính là Sơ Huyền.
Hắn Phật pháp cao thâm, được thế nhân kính ngưỡng như thần minh, nhưng đồng thời cũng là vị Ngọc Diện Diêm La mà cả yêu giới chúng ta nghe danh đều phải tránh xa như tránh tà.
Trong yêu giới vẫn thường lưu truyền một câu nói:
Nếu có một ngày ngươi ra ngoài gặp phải nguy hiểm, nhất định phải bóp nát linh ngọc để gọi tộc nhân tới cứu mạng.
Nhưng nếu ngươi gặp phải Sơ Huyền, cũng nhất định phải bóp nát linh ngọc, để tộc nhân còn kịp thu dọn đồ đạc mà chạy trốn suốt đêm.
Làm một người tu hành, nhưng danh tiếng của hắn trong giới yêu quái thực sự chẳng tốt lành gì.
Nghe nói nhiều năm qua, số lượng yêu tà bị luyện hóa trong kim bát của hắn nhiều không đếm xuể, mỗi khi nhắc đến cái tên Sơ Huyền, yêu giới ai nấy đều biến sắc.
Ta một mặt đề phòng, một mặt lặng yên không một tiếng động mà đ.á.n.h giá hắn.
Vị hòa thượng này quả nhiên phẩm mạo phi phàm, dáng vẻ thanh túc, đúng là kiểu người thanh tâm quả d.ụ.c.
Hắn dựng bàn tay trước n.g.ự.c, ánh mắt đạm mạc phớt lờ đi sự ân cần của ta, chỉ một cái liếc mắt đã nhìn thấu chân thân của ta.
Hắn hơi gật đầu, cất tiếng hỏi:
"Hòe yêu?"
Thanh âm của hắn lạnh lùng, không nhuốm chút bụi trần.
Ta mỉm cười sửa lại lời hắn:
"Đại sư, ta tên là Hòe Dao."
Bầu không khí rơi vào sự im lặng quỷ dị.
Qua một lúc lâu, Sơ Huyền khẽ thở dài một tiếng:
"Ngươi có biết bần tăng làm nghề gì không?"
Hắn sinh ra vốn dĩ cực kỳ đẹp đẽ, hàng mi dài, đôi mắt phượng xuất sắc, sườn mặt cương nghị cùng làn môi mỏng manh.
Khí độ của hắn trầm ổn, nhìn thoáng qua cứ ngỡ là một người rất ôn hòa.
Nhưng thực chất uy áp tỏa ra từ hắn đã khiến ta sợ đến mức đổ một tầng mồ hôi lạnh.
Ta không dám áp sát quá gần, chỉ mím môi cười:
"Đại sư muốn hàng phục ta sao?"
Sơ Huyền nhạt nhẽo nhìn ta một cái:
"Ngươi chưa từng làm ác, bần tăng vì sao phải hàng ngươi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đừng vội, ta sẽ sớm làm ác ngay thôi.
Nơi giao giới nhân yêu thường xuyên có mưa dầm, bụi mưa lạnh lẽo hắt vào bên trong phòng.
Sơ Huyền khẽ ho vài tiếng, gương mặt hiện lên vẻ trắng bệch bệnh tật, có lẽ hắn đang bị thương.
Cố chủ của ta từng nói hắn sẽ tạo cơ hội cho ta.
Yêu tộc hòe tinh vốn sinh ra đã xinh đẹp, hơn nữa tinh chất của chúng ta có khả năng chữa lành vết thương cực mạnh.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Thời trước, không ít tiên môn đã lấy danh nghĩa trừ yêu để giam cầm hòe yêu dưới hầm tối không thấy ánh mặt trời, chỉ để thỏa mãn tư d.ụ.c của bản thân.
Mắt thấy tộc nhân ngày càng thưa thớt, yêu giới suy tàn, lão Hòe tiên sinh đã sầu đến mức bạc trắng cả đầu.
Ông ấy năm lần bảy lượt dặn dò ta không được dễ dàng đem hoa lộ của mình bố thí cho kẻ khác.
Tuy nhiên, một viên yêu đan chất lượng tốt ngàn năm khó gặp, đúng là phải bỏ con săn sắt, bắt con cá rô mà.
Vì hoàn thành nhiệm vụ của cố chủ, ta hao tốn không ít công phu luyện ra một chén hòe hoa lộ, đặt trước mặt hắn để lấy lòng:
"Đại sư, đêm mưa lạnh lẽo, ngài hãy dưỡng tốt thân mình rồi hãy đi."
Đây là bảo bối hiếm có, ta tin rằng Sơ Huyền không có lý do gì để khước từ.
Vậy mà hắn chỉ rũ mắt, thần sắc lạnh lùng, chẳng thèm nhìn ta lấy một cái, tựa như một vị thánh nhân thanh cao:
"Không cần đâu. Tu vi của ngươi còn thấp, đừng làm những việc tổn hại tinh khí như thế này."
Cũng đúng thôi, hạng người đắc đạo cao tăng như Sơ Huyền sao có thể dễ dàng thiếu nợ ân tình của kẻ khác.
Ta vẫn chưa từ bỏ ý định xấu xa, chống cằm nhìn hắn đầy tình tứ:
"Nô gia gần đây tu luyện gặp phải bình cảnh, được cao nhân chỉ điểm rằng cần phải làm nhiều việc thiện. Đại sư giữ gìn sức khỏe cũng chính là đang giúp ta vậy."
Người ta thường nói người xuất gia lấy từ bi làm gốc, nếu hắn từ chối thì còn gọi gì là người xuất gia nữa.
Sơ Huyền nhàn nhạt nhìn chén nước trong vắt, khẽ nói:
"Tuổi đời ngươi còn nhỏ, loại t.h.u.ố.c này đối với bần tăng cũng chẳng có mấy công hiệu."
Ta đương nhiên biết Sơ Huyền không đơn giản.
Năm đó khi ta còn là một cây hòe nhỏ, lão Hòe tiên sinh thường ôm ta kể chuyện xưa, trong những câu chuyện đó luôn có tên Sơ Huyền.
Thuở ấy, Tiên giới truy sát Yêu tộc đến cùng đường, trưởng lão và Thánh nữ đều đã hy sinh.
Yêu tộc nguyên khí đại thương, tộc nhân ly tán.
Sau trận chiến tru tiên, Sơ Huyền giống như từ dưới đất chui lên, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã tu luyện Phật pháp đến độ đại thành, xuống núi hàng yêu.
Bởi vậy, Yêu giới thống hận hắn cũng là có nguyên do.
Nhưng là một tiểu yêu như ta, trong lòng chỉ nghĩ đến viên yêu đan đen bóng kia chứ chẳng màng gì đến đại nghĩa dân tộc.
Ta vòng tay ra sau lưng, bất chợt áp sát vào vai Sơ Huyền, ngước mặt cười nhẹ:
"Đại sư, có còn hơn không mà. Ở đây chỉ có mình ngài, không đưa cho ngài thì đưa cho ai đây?"
Sơ Huyền cầm tràng hạt t.ử đàn lùi lại vài bước để giữ khoảng cách:
"Thí chủ hãy tự trọng."
Thanh âm lần này đã nhuốm màu sương lạnh, rõ ràng là ta đã chọc giận hắn rồi.
Ta c.ắ.n môi, nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Cũng không thể bắt ta tự uống lại chứ. Thật là phí phạm của trời, lãng phí quá đi mất."
Sau một hồi im lặng kéo dài, trong căn phòng vang lên tiếng thở dài bất đắc dĩ:
"Đưa đây."